“Mẫu thân muốn con thủ tiết cả đời. Nhưng trong quan tài này, ngay cả một đốt xương ngón tay hoàn chỉnh của hắn cũng không có.”
Sắc mặt mẹ chồng lúc xanh lúc trắng.
“Chiến trường đao kiếm vô tình, thi cốt khó được toàn vẹn.”
Ta gật đầu.
“Vậy vì sao trong thiệp báo tang lại ghi là t.h.i t.h.ể đã về phủ?”
Khóe môi bà run lên.
Một vị tộc lão lập tức nói:
“Quân doanh báo tang, khó tránh khỏi vội vàng sơ suất.”
Ta đặt đoạn tay áo rỗng trở lại quan tài.
“Vội vàng đến mức không phân biệt nổi t.h.i t.h.ể với di vật sao?”
Trong linh đường đã có nữ quyến thấp giọng bàn tán.
Những ngón tay cầm dải lụa trắng của mẹ chồng siết c.h.ặ.t.
Ta bước đến trước mặt bà, lấy dải lụa trắng từ tay bà xuống rồi lại đặt trở về lòng bàn tay bà.
“Mẫu thân cứ giữ lấy trước đi.”
“Trước khi thi cốt của Tạ Trường Tịch được xác nhận rõ ràng...”
“Con sẽ không nhận.”
2
Chuyện quan tài trống cuối cùng cũng không thể che giấu được.
Trần ma ma chân tay nhanh nhẹn, nhưng người của Thẩm gia còn đến nhanh hơn.
Khi ca ca ta là Thẩm Chiếu dẫn theo hai vị tộc lão bước vào phủ, Tạ gia vừa định đóng nắp quan tài lại.
Thẩm Chiếu liếc nhìn ống tay áo rỗng trong quan tài, sắc mặt âm trầm như sắt.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Hầu phu nhân, đây chính là phu quân mà các người muốn Lệnh Nghi thủ tiết cả đời sao?”
Vành mắt mẹ chồng lại đỏ lên.
“Chiến trường t.h.ả.m khốc, ai muốn thành ra thế này chứ?”
Thẩm Chiếu cười lạnh.
“Nếu đã vậy, lập trinh tiết gì nữa?”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
Ta nhìn bà.
Bà tránh ánh mắt ta.
Thẩm Chiếu lập tức nhận ra điều bất thường.
“Trinh tiết gì?”
Linh đường lại rơi vào tĩnh lặng.
Một vị tộc lão lên tiếng giảng hòa.
“Thẩm công t.ử, Tạ gia cũng là vì muốn tốt cho Lệnh Nghi. Thế t.ử t.ử trận, nếu nàng có thể thủ tiết, sau này sẽ là tiết phụ được cả kinh thành kính trọng.”
Ta nhìn ông ta.
“Phu quân ta thi cốt còn chưa rõ ràng, các người đã nghĩ xong chuyện dựng tiết phụ phường cho ta rồi sao?”
Vị tộc lão bị hỏi đến cứng cả mặt.
Đúng lúc ấy, bên ngoài lại có người vào bẩm báo.
Ma ma trong cung đã tới.
Vốn dĩ Hoàng hậu nương nương vì thương tiếc Tạ Trường Tịch t.ử trận nên mới phái người tới phúng viếng.
Kiếp trước, lúc vị ma ma ấy bước vào phủ, ta đã nhận dải lụa trắng.
Mẹ chồng đỡ lấy ta mà khóc.
Cả linh đường đều khen ta hiền đức trinh tĩnh.
Sau khi ma ma hồi cung, Hoàng hậu ban thưởng ngọc như ý, đến cả Thái hậu cũng nghe nói Tạ gia có một vị tiết phụ.
Đời này, nắp quan tài vẫn đang mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ống tay áo rỗng và những mảnh xương vụn nằm nguyên trong quan tài.
Ma ma bước vào, trước tiên nhìn linh đường, sau đó nhìn quan tài, sắc mặt khẽ thay đổi.
“Đây là...”
Ta tiến lên hành lễ.
“Ma ma đến thật đúng lúc. Tạ gia nói t.h.i t.h.ể Thế t.ử đã được đưa về phủ, nhưng trong quan tài chỉ có chiến giáp nhuốm m.á.u cùng vài mảnh xương vụn. Tạ gia còn muốn thần phụ nhận dải lụa trắng, thay Thế t.ử thủ tiết cả đời. Thần phụ không dám không theo, chỉ mong cung đình làm chứng giúp.”
Ma ma nhìn sang mẹ chồng.
“Hầu phu nhân, thiệp báo tang mà cung nhận được cũng ghi rõ t.h.i t.h.ể Thế t.ử đã về phủ.”
Mẹ chồng cố gượng đáp:
“Chiến sự hỗn loạn, có lẽ người phía dưới viết nhầm.”
Ma ma không lập tức lên tiếng.
Một tiểu cung nữ bên cạnh bỗng nâng ra một bản tấu.
“Đây là tấu chương Hầu phủ trình lên cung xin phong thưởng. Trong đó ghi rằng Thế t.ử phu nhân họ Thẩm nguyện vì phu quân đã khuất mà thủ tiết, cầu nương nương thương xót.”
Sắc mặt Thẩm Chiếu hoàn toàn lạnh xuống.
Ta nhìn bản tấu ấy.
Kiếp trước, cho đến lúc c.h.ế.t ta cũng không biết.
Ngay từ ngày báo tang, Tạ gia đã viết cả đời ta vào trong bản tấu đó rồi.
Ta hỏi mẹ chồng:
“Con còn chưa nhận dải lụa trắng, mẫu thân đã thay con cầu phong tiết phụ rồi sao?”
Môi bà khẽ động.
“Tạ gia là vì muốn tốt cho con.”
Ta nhận lấy bản tấu từ tay cung nữ.
Chữ viết trên đó vô cùng đẹp đẽ.
“Họ Thẩm đoan trang hiền thục, nghe tin phu quân t.ử trận, đau đớn khôn nguôi, nguyện cả đời không tái giá, phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi nấng người thừa tự, để trọn vẹn danh tiếng trung liệt.”
Ngay cả người thừa tự cũng đã được viết vào đó.
Ta còn chưa thủ tiết, bọn họ đã sắp xếp sẵn cho ta phải nuôi ai.
Ta khép bản tấu lại, giao trả cho ma ma.
“Phiền ma ma mang về cung.”
Mẹ chồng lập tức bước lên.
“Không được!”
Cung nhân lập tức ngăn bà lại.
Ma ma cất bản tấu đi, thần sắc đã lạnh hơn nhiều.
“Hầu phu nhân, chuyện thủ tiết trước một cỗ quan tài trống, trong cung chưa từng thấy qua. Việc này nô tỳ sẽ bẩm báo trung thực với Hoàng hậu nương nương.”
Thân thể mẹ chồng lảo đảo.
Sắc mặt các vị tộc lão cũng khó coi vô cùng.
Ta xoay người nhìn quan tài.
“Trước khi thi cốt của Tạ Trường Tịch được xác nhận rõ ràng, ta sẽ không nhận dải lụa trắng, không nhận người thừa tự, cũng không mở kho của hồi môn.”
Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc.
Một nhũ mẫu bế theo một bé trai khoảng ba tuổi bước vào.
Sắc mặt các vị tộc lão khẽ biến đổi.
Ta nhìn sang.
Đứa trẻ ấy kiếp trước tên là Tạ Thừa An.
Là con cháu của chi thứ Tạ gia.
Năm thứ hai sau khi ta thủ tiết, các tộc lão đã bế nó đến trước mặt ta, nói rằng Tạ Trường Tịch không có con nối dõi, hương hỏa Hầu phủ không thể đoạn tuyệt.
Ta nuôi lớn nó. Dạy nó đọc sách. Mời thầy cho nó. Lo liệu hôn sự cho nó.
Về sau nó kế thừa tước vị.