Trường An Trường Tịch

Chương 9



“Ta...”

 

“Biết nàng ấy đến trước lúc c.h.ế.t mới biết sự thật.”

 

Nàng đụng vào bình phong, tấm bình phong lắc mạnh.

 

Tạ Trường Tịch ho dữ dội.

 

Máu dính lên khóe môi.

 

“Lúc nàng quỳ trước t.h.i t.h.ể nàng ấy mà khóc, cũng là giả vờ sao?”

 

Tô Vãn Ngưng hét lên:

 

“Chàng có tư cách gì mà hỏi ta? Chẳng phải chính chàng nói muốn nàng ấy thủ tiết sao? Chẳng phải chàng nói để nàng ấy bịt miệng cả kinh thành sao? Chẳng phải chàng nói nàng ấy đoan trang, nàng ấy biết nhẫn nhịn sao?”

 

Mẹ chồng mềm nhũn ngồi xuống đất.

 

Tạ Trường Tịch nhìn Tô Vãn Ngưng.

 

Rất lâu sau, hắn bật cười khẽ.

 

Tiếng cười ấy vô cùng khó nghe.

 

Như thể cổ họng đã nứt ra.

 

Hắn nằm xuống lại.

 

“Tất cả ra ngoài.”

 

Tô Vãn Ngưng còn muốn nói thêm nhưng bị người của mẹ chồng kéo ra ngoài.

 

Từ đêm đó, Tạ Trường Tịch không cho nàng bước vào phòng nữa.

 

Những chuyện này là do một lão bộc của Tạ gia lén kể lại.

 

Ông từng trông coi kho của Hầu phủ, năm xưa bị mẹ chồng ép lấy của hồi môn của ta cho Tô Vãn Ngưng.

 

Bây giờ Hầu phủ sa sút, ông cũng muốn tự chừa cho mình một con đường lui.

 

Trần ma ma hỏi ta có muốn nghe hết không.

 

Lúc ấy ta đang chọn vải trong cửa hiệu.

 

Một cây màu xanh đá, một cây màu trắng nguyệt, đều hợp để may áo khoác mùa xuân.

 

“Nghe hết đi.”

 

Lão bộc kể xong thì quỳ dưới đất, không dám ngẩng đầu.

 

Ta bảo chưởng quỹ đưa cho ông hai mươi lượng bạc.

 

“Sau này đừng tới nữa.”

 

Lão bộc liên tục dập đầu cảm tạ.

 

Ta cuộn cây vải xanh đá lại.

 

Trần ma ma đi bên cạnh ta.

 

“Tiểu thư, Tô Vãn Ngưng cũng nhớ chuyện kiếp trước.”

 

Ta ừ một tiếng.

 

Bà có chút lo lắng.

 

“Liệu nàng ta có lại gây chuyện không?”

 

“Bây giờ Tạ gia không còn che chở nổi cho nàng ta nữa.”

 

Kiếp trước nàng có thể giẫm lên ta để làm Tạ phu nhân là vì có Tạ Trường Tịch, mẹ chồng và môn đình Hầu phủ đứng phía sau che chắn.

 

Bây giờ tất cả những thứ đó đều đã sụp đổ.

 

Cho dù nàng nhớ, cũng chỉ còn là nhớ mà thôi.

 

10

 

Tạ Trường Tịch c.h.ế.t trước khi sang xuân.

 

Tuyết vừa tan.

 

Người của Tạ gia đến báo tang đứng ngoài cổng Thẩm gia, đầu cũng không dám ngẩng lên.

 

Lần này, trong quan tài thật sự có người.

 

Mẹ chồng muốn tổ chức tang lễ thật lớn.

 

Nhưng Hầu phủ đã bị giáng tước, môn đình vắng vẻ, những người từng qua lại năm xưa chỉ gửi chút lễ mọn lấy lệ.

 

Dải lụa trắng mà Thái hậu ban trả lại được Tạ Trường Tịch dặn dò trước lúc lâm chung phải đặt vào quan tài cùng hắn.

 

Mẹ chồng không chịu.

 

Nói rằng không may mắn.

 

Lão phu nhân đã mất, các tộc lão cũng lười can thiệp nữa.

 

Cuối cùng, dải lụa trắng ấy vẫn được đặt bên cạnh Tạ Trường Tịch trong quan tài.

 

Ngày đưa tang, Tô Vãn Ngưng không xuất hiện.

 

Nghe nói nàng bị giam trong viện phụ.

 

Nàng đập phá cả phòng đồ đạc, khóc lóc gào rằng Tạ Trường Tịch đã phụ nàng.

 

Không ai để ý.

 

Mẹ chồng khóc đến ngất xỉu trước linh đường.

 

Lần này, trong tay bà không còn dải lụa trắng nào để đưa cho ai nữa.

 

Thẩm Chiếu hỏi ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Có đi không?”

 

Lúc ấy ta đang xem sổ sách mùa xuân.

 

“Không đi.”

 

Hắn gật đầu, cũng không khuyên thêm.

 

Sau khi Tạ Trường Tịch hạ táng, Tô Vãn Ngưng đổ bệnh.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Trong lúc bệnh, nàng viết một bức thư gửi cho ta.

 

Chữ viết hỗn loạn đến mức khó nhận ra.

 

Trong thư nàng mắng ta, nói rằng nếu không phải ta sống lại, nàng và Tạ Trường Tịch vốn đã có thể sống rất tốt ở Giang Nam.

 

Nàng nói ta mệnh cứng, hủy hoại bọn họ.

 

Rồi lại nói, kiếp trước rõ ràng ta đã thủ tiết rồi, vì sao đời này không chịu tiếp tục thủ tiết nữa.

 

Trần ma ma đọc đến đây tức đến mức tay run lên.

 

“Nàng ta còn có mặt mũi nói vậy sao?”

 

Ta nhận lấy bức thư.

 

Ở đoạn cuối, Tô Vãn Ngưng lại đổi giọng.

 

Nàng viết:

 

“Tẩu tẩu, người đã thắng rồi, có thể để Tạ gia thả ta đi được không?”

 

Ta gấp thư lại.

 

“Gửi về Tạ gia.”

 

Trần ma ma hỏi:

 

“Trả lời thế nào?”

 

“Bảo nàng ta đi tìm Tạ gia.”

 

Nếu nàng muốn rời đi, thì nên đi cầu người năm xưa đã đưa nàng bỏ trốn.

 

Người đó đã c.h.ế.t rồi.

 

Vậy thì đi cầu mẹ chồng, người năm xưa đã giúp nàng che giấu mọi chuyện.

 

Dù sao cũng đừng tìm đến ta.

 

Vài năm sau, Tô Vãn Ngưng cũng c.h.ế.t.

 

C.h.ế.t ở biệt trang của Tạ gia.

 

Nghe nói trước lúc c.h.ế.t nàng vẫn luôn gọi Giang Nam.

 

Nói muốn đi dự tiệc thưởng mai.

 

Nói rằng cây trâm đuôi phượng của mình không thấy nữa.

 

Tang lễ của nàng được tổ chức rất sơ sài.

 

Tạ gia không chôn nàng vào tổ phần.

 

Cả đời nàng muốn làm Tạ phu nhân, nhưng đến cuối cùng trong gia phả vẫn không có tên nàng.

 

Khi tin ấy truyền tới tay ta, ta đang ở cửa hiệu thứ ba vừa khai trương.

 

Chưởng quỹ cầm sổ sách hỏi ta có muốn nhập thêm một lô khuy Nam Châu không.

 

Ta nghĩ một chút.

 

“Không cần Nam Châu nữa, đổi sang thanh ngọc đi.”

 

Chưởng quỹ gật đầu ghi lại.

 

Trần ma ma kể xong tin Tô Vãn Ngưng qua đời rồi nhìn phản ứng của ta.

 

Ta lật sang trang tiếp theo của sổ sách.

 

“Đôi khuyên tai Nam Châu trong kho vẫn còn chứ?”

 

“Vẫn còn.”

 

“Mang ra, sửa thành khuy áo đi.”

 

Trần ma ma ngẩn người.

 

Ta nói:

 

“Để đó cũng chiếm chỗ.”

 

Bà bỗng bật cười.

 

“Vâng.”

 

Khi đôi khuyên tai Nam Châu được tháo ra, người thợ vô cùng cẩn thận.

 

“Tiểu thư, đây là châu rất đẹp, thật sự nỡ sao?”

 

Ta cầm một viên lên nhìn.

 

Ánh châu rất đẹp.

 

Kiếp trước nó từng lấp lánh bên tai Tô Vãn Ngưng suốt ba mươi năm.

 

Đời này nó bị khóa trong hộp vài năm.

 

Bây giờ tháo ra, cũng chẳng có gì tiếc nuối.

 

“Cứ sửa đi.”