Tô Vãn Ngưng nói:
“Ngày nào chàng cũng nhìn nó, có phải vẫn đang nhớ Thẩm Lệnh Nghi không?”
Sắc mặt Tạ Trường Tịch lập tức thay đổi.
“Đừng đụng vào nó.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tô Vãn Ngưng đưa tay hất chiếc hộp xuống đất.
Dải lụa trắng lăn ra ngoài.
Lần đầu tiên Tạ Trường Tịch nổi giận với nàng.
Nghe nói hôm ấy trong thư phòng vỡ mất nửa bộ trà cụ.
Tô Vãn Ngưng khóc chạy ra ngoài.
Mẹ chồng chạy tới, vừa khóc vừa mắng.
Cả phủ náo loạn đến tận nửa đêm.
Nghe Trần ma ma kể xong, ta chỉ lắc đầu.
“Mới có mấy tháng thôi.”
Kiếp trước, khi bọn họ trở về phủ, Tô Vãn Ngưng từng nằm dựa trên chiếc giường hỷ mà ta đã ngủ suốt ba mươi năm.
Như thể cuối cùng cũng đã khổ tận cam lai.
Nhưng đời này không còn ai thay bọn họ che mưa chắn gió.
Cũng không còn môn đình Hầu phủ nguyên vẹn để bọn họ ngồi hưởng thành quả.
Chút tình cảm ấy bị cơm áo gạo tiền và ánh mắt người đời mài mòn.
Cuối cùng lộ ra lớp gỉ sét bên trong.
Tạ Trường Tịch lại gửi thêm một bức thư nữa.
Lần này không phải gửi cho ta, mà gửi cho Thẩm Chiếu.
Hắn muốn gặp ta một lần.
Nói chỉ vài câu thôi.
Thẩm Chiếu ném bức thư vào chậu than.
“Muội muốn gặp không?”
Lúc ấy ta đang thử chiếc áo choàng mới từ cửa hiệu gửi tới.
Bên trong áo có may một túi ngầm, vừa khít để đựng một cuốn sổ nhỏ.
Ta cài chiếc khóa bạc lại.
“Không gặp.”
Thẩm Chiếu nhìn ta.
“Muội thật sự không muốn hỏi hắn vì sao năm đó lại đối xử với muội như vậy sao?”
Ta chỉnh lại tay áo.
“Hắn đã nói rồi.”
“Nói gì?”
“Rằng nàng ta không thể gả cho hắn, sẽ bị người đời dị nghị.”
Sắc mặt Thẩm Chiếu trầm xuống.
“Chỉ vì vậy thôi?”
Ta khẽ cười.
“Đối với hắn, như vậy là đủ rồi.”
Thẩm Chiếu thấp giọng mắng một câu.
Ta khoác áo choàng rồi bước ra ngoài.
“Ca ca, đi cùng muội đến cửa hiệu đi.”
Hắn nhíu mày.
“Giờ này sao?”
“Hôm nay hàng mới tới.”
Thẩm Chiếu đi theo.
Ra tới cửa, hắn bỗng lên tiếng:
“Lệnh Nghi, những năm ở Tạ gia trước đây...”
Ta dừng bước.
Hắn không nói tiếp.
Kiếp trước, ta bị giam cầm trong Hầu phủ suốt ba mươi năm.
Không phải Thẩm gia chưa từng nghĩ cách đón ta về.
Nhưng Tạ gia lấy lễ giáo ép người.
Lấy danh tiếng tiết phụ để trói buộc.
Mà chính ta cũng bị nhốt trong chiếc quan tài trống ấy, sợ rằng chỉ cần rời đi sẽ liên lụy đến Thẩm gia bị người đời chỉ trích.
Đời này, ta không để nắp quan tài ấy khép lại.
Cho nên Thẩm gia mới có thể bước vào.
Ta nhìn Thẩm Chiếu.
“Đều đã qua rồi.”
Hắn nói:
“Không qua được cũng chẳng sao.”
Ta sững người.
Hắn tiếp lời:
“Nếu muội muốn đập nát cổng Tạ gia, ta cũng đi cùng.”
Ta bật cười thành tiếng.
“Bây giờ đập nhà bọn họ còn phải bồi thường tiền sửa cổng.”
Thẩm Chiếu cũng cười.
“Vậy thôi bỏ đi.”
9
Năm ấy mùa đông, Tạ Trường Tịch đổ bệnh một trận.
Vết thương cũ trong quân doanh nơi biên cương tái phát, lại thêm uất kết trong lòng.
Thái y tới vài lần nhưng vẫn không áp chế nổi bệnh tình.
Hắn lại gửi thư đến.
Lần này, trên phong thư viết rõ: “Xin Thẩm Lệnh Nghi đích thân mở.”
Trần ma ma cầm lá thư đứng dưới hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuyết rơi xuống vai bà.
“Tiểu thư, người Tạ gia nói... Thế t.ử e rằng không qua khỏi.”
Ta vừa từ cửa hiệu trở về, trên tay vẫn còn cầm một quyển sổ mới.
“Hộp đựng dải lụa trắng vẫn ở chỗ hắn chứ?”
Trần ma ma ngẩn người.
“Vẫn còn.”
Ta gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Bà hỏi:
“Còn thư thì sao?”
Ta nhìn phong thư ấy.
Kiếp trước, trước lúc c.h.ế.t, ta cũng từng chờ một bức thư.
Chờ Tạ Trường Tịch hỏi ta ba mươi năm ấy sống thế nào.
Nhưng điều ta chờ được lại là hắn lau nước mắt cho Tô Vãn Ngưng, rồi nói rằng chính ta tự nguyện thủ tiết.
Ta đưa tay nhận lấy thư.
Trần ma ma tưởng ta sẽ mở ra.
Nhưng ta đặt lá thư vào một chiếc hộp.
Trong hộp là bản sao của tờ lễ đơn từ Giang Nam, cùng một bản nhỏ của bức họa thưởng mai.
“Đem trả lại Tạ gia.”
Trần ma ma hỏi:
“Cả thư cũng trả sao?”
“Ừ.”
Ta nghĩ một chút rồi nói thêm:
“Ghi thêm một câu.”
Bà mang giấy b.út tới.
Ta viết vài chữ:
“Chuyện cũ đã rõ, không cần gửi nữa.”
Trần ma ma xem xong khẽ thở dài.
“Hắn mà nhìn thấy, e rằng càng không chịu nổi.”
Ta đặt b.út xuống.
“Đó là chuyện của đại phu.”
Khi đồ được đưa trả về Tạ gia, Tạ Trường Tịch vẫn còn tỉnh táo.
Sau đó nghe tên tiểu tư đưa thư kể lại, hắn nhìn chiếc hộp ấy rất lâu.
Thư không bị mở ra.
Bản sao lễ đơn cũng không được lấy ra xem.
Hắn chỉ hỏi một câu:
“Nàng ấy đến nhìn một lần cũng không muốn sao?”
Tiểu tư không dám đáp.
Tạ Trường Tịch ho ra một ngụm m.á.u.
Đêm đó, hắn sai người mang chiếc hộp đựng dải lụa trắng đặt bên đầu giường.
Mẹ chồng khóc lóc muốn đem nó đi.
Hắn chỉ nói:
“Cứ để đó.”
Tô Vãn Ngưng cũng ở trong phòng.
Những năm nay nàng sống không tốt, khóe mắt đã có nếp nhăn, y phục trên người cũng không còn tươi sáng như trước.
Nàng đứng cạnh tấm bình phong, nhìn chiếc hộp dải lụa trắng rồi bỗng cười lạnh một tiếng.
“Cuối cùng chàng vẫn nhớ đến nàng ấy.”
Tạ Trường Tịch nhắm mắt lại.
“Ra ngoài.”
Sắc mặt Tô Vãn Ngưng cứng đờ.
“Tạ Trường Tịch, năm đó chàng là vì ta mới bỏ đi.”
Hắn mở mắt.
“Sau này ta thường nghĩ... năm đó nếu không rời đi thì sẽ ra sao.”
Ánh mắt Tô Vãn Ngưng lạnh xuống.
“Chàng hối hận rồi sao?”
Hắn không trả lời.
Nàng bước tới hai bước.
“Chàng hối hận là vì bây giờ nàng ấy không chịu quay đầu lại. Nếu nàng ấy vẫn giống kiếp trước, vẫn canh giữ chàng, chờ đợi chàng, thì chàng còn hối hận không?”
Người trong phòng đều sững lại.
Tạ Trường Tịch đột ngột nhìn nàng.
“Nàng nói cái gì?”
Sắc mặt Tô Vãn Ngưng trắng bệch.
Có lẽ vì quá oán hận nên lỡ miệng.
Hai chữ “kiếp trước” rơi xuống như một tiếng sét trong phòng.
Tạ Trường Tịch chống người ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào nàng.
“Nàng cũng nhớ?”
Môi Tô Vãn Ngưng run rẩy.
Mẹ chồng không hiểu gì, vừa khóc vừa hỏi bọn họ đang nói chuyện gì.
Tô Vãn Ngưng bỗng bịt c.h.ặ.t tai.
“Ta không biết.”
Nhưng đã muộn rồi.
Tạ Trường Tịch nhìn nàng, chút ôn nhu cuối cùng trong mắt như bị rút cạn.
Hắn khẽ hỏi:
“Vậy ra nàng biết nàng ấy đã thủ tiết ba mươi năm.”
Tô Vãn Ngưng lùi về sau.