“Sao vậy? Hỉ sự từ đâu mà tới?”
Phùng Vận kéo chăn, cách qua rèm nhìn dáng hình lờ mờ của Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn nói: “Nương tử mau ra xem đi, tĩnh mương dẫn nước rồi! Trực tiếp chảy vào ruộng lúa tái sinh của chúng ta, người trong thôn đều chạy ra xem rồi…”
Tĩnh mương là do Phùng Vận dựa theo sách vở mà làm theo, thật ra nàng cũng không nắm chắc được mười phần sẽ thành công.
Nghe xong, nàng vui mừng ngồi bật dậy từ trên giường.
“Ta đi… xem thử…”
Hai chữ phía sau, nàng cắn răng nói ra, mang theo một tiếng rên nhẹ đầy nhẫn nại.
Tiểu Mãn: “Nương tử làm sao vậy?”
Lời vừa dứt, nàng ta đã vội ngừng lại, mặt đỏ tai hồng.
“Đại vương sáng sớm đã ra ngoài rồi, cũng không chịu ở lại bầu bạn thêm với nương tử.”
Phùng Vận chẳng muốn hắn ở lại.
Tuy thân thể bị Bùi Quyết giày vò đến mệt nhoài, nhưng chuyện hoan ái nam nữ này, chỉ cần là nàng cam tâm tình nguyện, nàng chưa từng nghĩ đó là để nam nhân chiếm tiện nghi…
Chỉ là, lần này đúng thật có chút kiệt sức mà thôi.
“Tiểu Mãn…” Nàng khẽ nói, “Ngươi vào giúp ta thay y phục.”
397- Mượn hoa hiến Phật.
Bên ruộng lúa tái sinh của nhà Phùng Vận, người đứng chật như nêm, đen kịt một mảng, tiếng người ồn ào náo nhiệt, không ít người lần theo đầu kênh mà đi tới, những năm trời hạn hán, trông thấy nước chẳng khác gì trông thấy vàng, ai nấy đều tấm tắc không thôi, đầy một bụng cảm khái.
Nước đục ngầu.
Nhưng đôi mắt Phùng Vận lại sáng rỡ khi nhìn dòng nước từ trong kênh chầm chậm chảy ra…
Người đông thì dễ làm việc, nàng lại lần nữa cảm nhận được lợi ích khi có nhiều bộ khúc dưới tay.
Thao Dang
Tổng cộng có tám miệng giếng đứng, miệng sâu nhất nằm trên núi mỏ, lợi dụng địa thế của núi, dòng nước chảy không nhỏ. Tuy rằng từ Tiểu Giới Khâu đến thôn Hoa Khê không tính là quá xa, lại là dẫn từ trên núi đổ xuống, ven đường ít trở ngại, nhưng vẫn tiêu tốn không ít nhân lực.
Nhìn như vậy, việc Bùi Quyết muốn đào sông từ Hoa Khê tới Minh Tuyền quả là một đại sự kinh thiên động địa…
“Tham kiến Vương phi.” Một người đội đấu lạp, lưng hùm vai gấu bước tới, đến gần rồi Phùng Vận mới nhận ra, thì ra là Hầu Chuẩn.
“Hầu tướng quân, sao ngươi lại tới đây?” Phùng Vận nhìn thấy Hầu Chuẩn mồ hôi nhễ nhại, vô cùng kinh ngạc.
Bên ngoài đồn rằng nàng thu nhận một đám sơn phỉ làm gia nô, nhưng trên thực tế, nàng đã cho Hầu Chuẩn quyền tự do tuyệt đối, ở Tiểu Giới Khâu cấp riêng một mảnh đất, an trí đám binh sĩ kia, còn phái cả Diêu đại phu tới khám bệnh, mang theo đầy đủ thuốc men.
Lần đào kênh khoét giếng này, nàng cũng nói trước, ai tham gia thì tính công trả lương, một đồng cũng không thiếu, tuyệt đối không bắt họ làm không công.
Thật ra đây cũng là quy củ xưa nay của Trường Môn, cho dù là gia nô, cũng phải nhận tiền mới làm việc.
Huống chi, trong lòng nàng luôn có sự kính trọng với đám cựu binh từng thủ giữ Vạn Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trả nhiều tiền thì lòng người mới hướng về, làm việc cũng không thấy mệt.
Một đám tàn binh bại tướng từng sống ở núi Tú Phong gần hai năm, không có ngày tháng yên ổn, cũng không được gặp lại người thân phụ mẫu, trong lòng vốn đã cực kỳ khổ sở.
Từ núi Tú Phong chuyển về Tiểu Giới Khâu, trong thâm tâm họ vốn tưởng cũng chẳng khác biệt bao nhiêu, chẳng qua chỉ là đổi cách gọi, không còn phải trốn chui trốn nhủi mà thôi…
Không ngờ tới, vừa đến Tiểu Giới Khâu, liền như bước vào một thế giới mới.
Ở đó có mỏ, có xưởng than tổ ong, xưởng nông cụ cũng chuẩn bị dời xuống chân núi và đang mở rộng, người ở Tiểu Giới Khâu nhiều hơn họ tưởng, mấy xưởng làm việc cùng nơi, gom lại giống như một thị trấn nhỏ.
Biết họ sắp tới, người ta đã sớm dọn dẹp nhà cửa đất đai, để họ cắm trại dựng trại.
Nhà cửa ở Tiểu Giới Khâu không xa hoa, vẫn là do Tòng Văn Điền ở Đồ gia ổ bảo xây dựng, cho nên giống với trấn Minh Tuyền, đều là kiểu kết cấu gỗ đá tiện lợi nhanh gọn, giản dị phóng khoáng, lại có một vẻ ấm áp khó diễn tả thành lời…
Đặc biệt là khi đèn hoa lên, cơm canh thơm lừng, trên mỗi gương mặt đều là nụ cười lạc quan, mãn nguyện.
Hầu Chuẩn trong lòng bị chấn động rất lớn.
Để không làm vướng chân vướng tay, mấy hôm nay hắn luôn tự mình ra trận dẫn người đào kênh, mỗi ngày đều ra khỏi từ sớm, tối mịt mới về…
Mệt thì có mệt, nhưng tâm trạng lại bình lặng chưa từng thấy.
Khi còn ở núi Tú Phong, hắn đã nghe nói đến những giai thoại của Phùng Thập Nhị nương, lúc đầu tới nương nhờ, thật ra trong lòng có phần khinh thường.
Một nữ nhân phía sau có chỗ dựa là một kẻ quyền thế, cho dù có bản lĩnh gì, thì cũng chỉ là người ta tâng bốc lấy lòng mà thôi. Chuyện như vậy, hắn thấy nhiều rồi.
Nhưng quãng thời gian này khiến hắn chân thực cảm nhận được mình đã nhìn nhầm.
Bùi Quyết cũng không phải chỉ để tạm thời trấn an hắn mà mới nói những lời ấy…
Mà là thực sự xem trọng Phùng Thập Nhị nương, cho rằng hắn và huynh đệ dưới tay đi theo nàng, chính là con đường tốt nhất hiện tại.
“Vương phi đổi cách xưng hô đi.” Hầu Chuẩn lau mồ hôi trên trán, nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng bóng, “Ta sớm đã không còn là tướng quân gì nữa, Vương phi cứ gọi ta là Hầu Chuẩn.”
Phùng Vận cười nói: “Vậy ta kính gọi một tiếng Hầu đại ca nhé.”
Trán Hầu Chuẩn lập tức toát thêm mấy giọt mồ hôi, liên tục chắp tay cúi người: “Không dám không dám, cái này khiến Hầu mỗ thật sự chịu không nổi.”
Phùng Vận khẽ lắc đầu, ôn hòa nói: “Có gì mà không thể? Dù sao cũng là người một nhà, không cần đa lễ. Ở chốn thôn quê thế này, gọi là Vương phi cũng quá câu nệ. Về sau Hầu đại ca cứ như người khác, gọi ta là Phùng nương tử là được.”
Nàng mày mắt ôn hòa, rất thành tâm, Hầu Chuẩn thấy nàng không phải nói khách sáo, nghĩ nghĩ, cũng không từ chối nữa.
“Vậy Hầu mỗ xin trèo cao vậy. Phùng nương tử ở trên, xin nhận một lạy của Hầu Chuẩn.”
Nói rồi chắp tay cúi người thi lễ.
Phùng Vận cười đáp lễ, xoay người bước qua con mương phía trước.
“Ngoài trời oi bức, Hầu đại ca vào trong trang của ta ngồi một lát chứ?”
Hầu Chuẩn vẫn chưa từng đến Trường Môn, trong lòng cũng có chút mong đợi, lại thấy như Phùng Vận có chuyện muốn dặn dò, bèn lập tức gật đầu đồng ý.
Hai người theo kênh nước quay về, thỉnh thoảng có người đưa mắt nhìn sang, cũng có người hành lễ chào Phùng Vận.
Nhưng không ai biết người nam nhân cao lớn lực lưỡng bên cạnh nàng, chính là Hầu Chuẩn, phó tướng của quan thủ thành Vạn Ninh là Quan Bình, cũng là đầu lĩnh thổ phỉ từng khiến người người kh.i.ế.p sợ trên núi Tú Phong, đến cả Bùi Quyết cũng dám ám sát.