Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 712



Hắn trông qua vô cùng hòa nhã.

“Còn hai ngày nữa, kênh dẫn sẽ thông thẳng tới trang, đến lúc đó ta sẽ thúc huynh đệ thêm chút lực…”

Phùng Vận nói: “Vất vả cho Hầu đại ca rồi, huynh đệ mấy ngày nay cũng cực nhọc, đợi khi tĩnh mương hoàn thành, ta sẽ bảo A Lâu đến Tiểu Giới Khâu làm thêm mấy bàn, tăng món cho mọi người.”

Hầu Chuẩn cười ha hả, liên tục cảm tạ.

Phùng Vận ngẩng đầu nhìn sắc trời.

Mặt trời đỏ rực như lửa, tỏa ra ánh sáng chói chang.

Nàng không khỏi thở dài.

“Có mấy tĩnh mương này, ít ra không lo thiếu nước uống nữa.”

Suối núi Tiểu Giới Khâu xưa nay chưa từng cạn, quanh năm bốn mùa tí tách chảy xuống, sau khi khoét giếng, lưu lượng lại càng lớn hơn, dọc đường còn có thêm mấy giếng phụ nối vào, dù có đại hạn đi nữa, cũng chẳng đến lượt bọn họ phải chịu khát.

Hầu Chuẩn cũng rất vừa lòng.

Suốt bao năm quân ngũ, toàn là múa thương múa gậy, dàn trận đánh giặc, đây là lần đầu tiên hắn dẫn người đi làm việc như thế này, nhìn dòng nước chảy, trong lòng bỗng dậy lên cảm giác thành tựu khác lạ…

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Phùng Vận chủ yếu hỏi hắn vài chuyện vặt trong sinh hoạt, có khó khăn gì không, Hầu Chuẩn đều đáp không, mọi chuyện đều ổn, huynh đệ cũng rất thích Tiểu Giới Khâu.

“Thế ngoại đào nguyên chắc cũng chỉ đến thế.”

Phùng Vận được lời tán thưởng ấy, khẽ mỉm cười.

“Hầu đại ca quê quán ở đâu? Song thân còn mạnh khỏe chứ?”

Nghe đến câu này, sắc mặt Hầu Chuẩn liền trầm xuống, trong mắt thoáng vẻ bi thương.

“Ta là người Giang Hạ, khi còn trẻ đã đầu quân, rất ít khi được ở bên phụ mẫu phụng dưỡng. Trước khi thành Vạn Ninh thất thủ, nhà gửi thư tới, nói phụ thân mắc trọng bệnh, bảo ta mau về.

Khi ấy, chính là thời điểm chiến sự khẩn cấp nhất, không thể rời đi, ta đành vội vã viết thư hồi đáp, xin hoãn vài ngày. Nào ngờ, trận chiến Vạn Ninh, quân ta đại bại, ta không còn cơ hội trở lại Giang Hạ, phụ thân cũng không đợi được đứa con bất hiếu này, chẳng bao lâu thì qua đời.

Sau này ta mới biết, người nhà tưởng ta đã tử trận ở Vạn Ninh, phụ thân mang bệnh lại chịu cú sốc đó, nên không qua nổi mùa đông năm ấy, mẫu thân cũng vì khóc quá nhiều mà mù cả hai mắt…”

Phùng Vận nghe hắn kể, không khỏi cảm thấy u buồn.

“Hầu đại ca, xin hãy nén bi thương.”

Đây thực ra là tình cảnh thường gặp trong loạn thế, nhưng mỗi lần nghe đến, Phùng Vận vẫn không khỏi chua xót trong lòng.

Hầu Chuẩn chau mày, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

“Ta vốn nghĩ mình sẽ c.h.ế.t ở núi Tú Phong, từ đó cắt đứt hoàn toàn với người thân… không ngờ lại có ngày hôm nay.”

Phùng Vận hỏi: “Vậy sao Hầu đại ca không đưa thân nhân tới đây, để sum vầy đoàn tụ?”

Hầu Chuẩn cười khổ một tiếng, “Nghĩ thì đương nhiên là có nghĩ chứ. Nhưng ta…”

Hắn ngẩng lên nhìn Phùng Vận, “Một bại tướng như ta, còn mặt mũi nào trở về Giang Hạ? Lại càng không thể danh chính ngôn thuận đưa thân nhân đi, tránh được miệng đời dị nghị, cũng khó tránh sự nghi kỵ của triều đình…”

Tướng quân không đưa người nhà theo bên cạnh, trong lòng dễ có vướng bận, cũng dễ bị người lợi dụng làm con tin.

Phùng Vận suy nghĩ một chút, nói: “Nếu Hầu đại ca không tiện ra mặt, ta có thể giúp chút việc nhỏ.”

Hầu Chuẩn giọng chợt trầm xuống: “Nương tử có cao kiến gì?”

Phùng Vận mỉm cười tự nhiên, ngẩng mắt nhìn hắn.

“Không giấu gì Hầu đại ca, cái người phụ thân mất mặt kia của ta hiện giờ đang có chuyện cần nhờ ta. Chuyện này giao cho ông ta đi làm, là thích hợp nhất.”

Ánh mắt Hầu Chuẩn lập tức sáng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phùng gia ở Nam Tề địa vị cao quý, nếu người Phùng gia đứng ra, tất nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều so với hắn – một kẻ bại tướng quy hàng.

Hầu Chuẩn khom lưng thi lễ, “Đa tạ nương tử.”

Phùng Vận cười nhẹ, “Lại khách sáo rồi. Chẳng qua chỉ là mượn hoa hiến Phật, chẳng đáng kể công.”

Hai người vừa nói vừa đi, đã tới trước cổng trang.

Tĩnh mương đã dẫn nước vào, trong trang cũng có không ít người ra xem.

Mấy mỹ cơ đứng tụ lại trước cổng, người nào người nấy đều rực rỡ kiều diễm.

Phùng Vận nhìn mấy nàng mỹ cơ, bỗng cười hỏi Hầu Chuẩn:

“Không biết Hầu đại ca có thê thất chưa?”

Hầu Chuẩn thoáng sững người.

Gần như đồng thời, hắn cũng nhìn thấy mấy nữ nhân xinh đẹp kia.

Vốn là người sảng khoái thẳng thắn, vậy mà bị Phùng Vận hỏi như thế, lại trở nên có chút ngượng ngùng.

“Trong nhà từng có một thê tử, sau khi thành Vạn Ninh thất thủ, nghe tin ta tử trận, nàng đã tái giá rồi…”

Phùng Vận nghe vậy khẽ thở dài, có lẽ nghĩ đến chuyện không vui.

Nàng nói: “Xin thứ lỗi.”

Hầu Chuẩn cười lắc đầu, ánh mắt ảm đạm: “Không sao, chuyện cũng qua rồi.”

Lúc này, mấy nàng cơ th.i.ế.p trông thấy Phùng Vận, lập tức bước tới nghênh đón.

“Tham kiến nương tử.”

Các nàng đã sớm quen lấy Phùng Vận làm tôn chủ ở Trường Môn, dù thấy bên cạnh nàng có một nam nhân lạ mặt, cũng chỉ nghĩ là một đầu mục nhỏ ở Tiểu Giới Khâu, chẳng ai để ý nhiều, liền ríu rít hỏi han chuyện tĩnh mương.

Thao Dang

Phùng Vận mời Hầu Chuẩn vào hoa sảnh ngồi tạm.

Các nha hoàn dâng trà, Quản Vi và A Vạn cũng theo vào.

Hiện trong trang vẫn còn lưu lại vài cơ th.i.ế.p, trong số đó thì hai nàng này là người hoạt bát và lanh lợi nhất trước mặt Phùng Vận.

Phùng Vận vừa an tọa, hai người đã một trước một sau bước vào hầu hạ.

Phùng Vận mỉm cười liếc nhìn hai nàng, bỗng nói:

“Vị này là Hầu Chuẩn Hầu tướng quân.”

Hai mỹ cơ cùng lúc quay đầu, nhìn về phía Hầu Chuẩn, sắc mặt đã không còn như trước.

398- Hạ trùng ngữ băng.

Phụ thân của Quản Vi từng là võ quan dưới trướng Phùng Kính Đình, bản thân nàng ta cũng biết chút cưỡi ngựa b.ắ.n c.ung, nay nghe nói nam nhân kia chính là Hầu Chuẩn, không khỏi nhìn hắn thêm mấy lần.

A Vạn thì lại lập tức thu mắt về, không dám nhìn lâu.

Trong mắt nàng ta, Hầu Chuẩn chính là cường đạo hung hãn từ núi Tú Phong, lại sinh ra vóc người cao lớn khỏe mạnh, bản năng khiến nàng ta muốn giữ khoảng cách.

Phản ứng của hai người, Phùng Vận đều thu hết vào mắt.

Nàng nói: “Ta và Hầu tướng quân có vài lời muốn nói, các ngươi lui xuống trước đi.”

Bình thường Phùng Vận đối đãi hòa nhã, nếu không có chuyện gì quan trọng, để các nàng lượn lờ trước mặt cũng chẳng nói gì. Nhưng một khi nàng nghiêm mặt, các mỹ cơ không ai dám hó hé nửa lời.

Quản Vi và A Vạn vội vàng khom người đáp ứng, lui ra ngoài.

Phùng Vận thấy vẻ mặt Hầu Chuẩn điềm nhiên, hoàn toàn không có chút tâm tư vọng động nào khi thấy mỹ nhân, trong lòng lại thêm vài phần hảo cảm với con người này.