Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 719



Sự tĩnh lặng tươi đẹp ấy, hài hòa lạ thường.

Tiểu Mãn ra ngoài, chạm mắt với ánh nhìn của Tả Trọng.

Không nói gì, nhưng lại hiểu rõ suy nghĩ của nhau…

Hai người đang chăm chú đọc sách kia, thật là xứng đôi, cũng khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Bùi Quyết rời khỏi thôn Hoa Khê vào buổi trưa, Phùng Vận lúc này đã ghi chép đầy kín năm tờ giấy.

Nàng định sẽ dốc sức làm một ngày, sớm hiện thực hóa chuyện này, không ngờ Bùi Quyết vừa đi, Phùng Kính Đình đã đến liền sau đó.

“Bệ hạ nói, đồng ý với điều Thập Nhị nương thỉnh cầu. A Hồi ở Hoa Khê có nhà cửa, mọi việc để chúng ta lo liệu, về sau con không cần bận tâm nữa…”

Phùng Vận đang ở khách sảnh tiếp ông ta, đầu óc vẫn còn đầy ắp những kiến thức vừa đọc được, bất ngờ nghe lời Phùng Kính Đình nói xong, nàng cười lạnh một tiếng.

“Vậy ta chẳng phải nên quỳ tạ Tề quân, ân đức như núi?”

Phùng Kính Đình thấy nàng sắc mặt không vui, cười gượng.

“Cái đó… cũng không cần thiết… Bệ hạ cũng không phải là cho bạc không công.”

“Thì ra Phủ quân cũng biết à?” Phùng Vận sắc mặt trầm xuống, giọng lạnh băng, “Đây là trao đổi, là mua bán, đừng nói cứ như đang ban ơn vậy.”

“Phải phải phải.” Phùng Kính Đình ngoan ngoãn thuận theo, “Nhưng xây nhà cất nóc, cũng cần có hạn mức, không thể hoang phí được, cho nên, chúng ta phải bàn bạc ra một mức giới hạn…”

Phùng Vận lạnh nhạt bật cười.

“Vậy Phủ quân cứ về đi, thứ lỗi không tiếp nữa.”

Nàng thật sự rất cứng rắn, lời chưa dứt đã đứng dậy đi ra ngoài, để Phùng Kính Đình đứng chưng hửng một mình, tim ông ta khựng lại, nhớ tới mệnh lệnh lần này đến đây, vội vàng bước nhanh đuổi theo.

“Thập Nhị nương, A Vận… dừng lại một chút, nghe phụ thân nói đã…”

Phùng Vận bình thường đối xử với người ta rất ôn hòa lễ độ, chưa từng thất thố bao giờ, duy chỉ có với Phùng Kính Đình, là không có nửa điểm sắc mặt tốt, muốn trở mặt là trở mặt.

Người trong trang đều đang nhìn lão phụ thân hối hả chạy theo nữ nhi…

Phùng Kính Đình thở hổn hển, suýt nữa quỳ xuống cầu nàng.

“Ôi chao, tổ tông của ta ơi, đừng có bỏ rơi phụ thân của con thế chứ. Thập Nhị nương, dừng lại đi, nghe phụ thân nói…”

Phùng Vận cười lạnh một tiếng.

Nàng phát hiện Phùng Kính Đình đúng là cái loại người đáng bị ngược đãi.

Đối xử tốt với ông ta thế nào cũng vô ích, dốc cả ruột gan ra cũng không làm lay chuyển được trái tim sắt đá.

Ngược lại cho ông ta chút sắc mặt, lập tức biết điều.

Phùng Vận bước chân như gió, càng đi càng nhanh.

“Phùng Thập Nhị.” Một tiếng gọi nhẹ, như có như không mang ý cười.

Vị lang quân đối diện, ngọc hoàn thắt lưng, áo bào nhẹ nhàng, dáng đi thong thả mà vững chãi, giọng nói vọng ra từ khuôn mặt nửa che bởi chiếc mặt nạ khiến người ta kinh sợ, lại mang theo vẻ dịu dàng đặc biệt.

Là Thuần Vu Diễm.

Y nhìn thấy Phùng Kính Đình, lễ phép khẽ gật đầu, nhưng lại không nói gì với ông ta, chỉ mỉm cười nhìn về phía Phùng Vận, giọng nói mềm mại như tơ lụa, nhưng đầy vẻ xem kịch vui.

“Muốn xây nhà gì, để Vân Xuyên lo. Toán học Trường Môn cũng để Vân Xuyên học.”

~~~~~~~~

Phùng Vận: Là báo, hay là bế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thuần Vu Diễm: Bế. Lại đây… bế nào…

Bùi Quyết: Vì ta, hãy g.i.ế.t thế tử Vân Xuyên.

Phùng Vận: Hoàng đế g.i.ế.t không nổi, Thái hậu g.i.ế.t không nổi, Thế tử… hình như cũng không dễ g.i.ế.t?

Bùi Quyết: … Đao của ta đâu?

~~~~~~~~

402- Gian phu số một.

Phùng Kính Đình mặt mày biến sắc.

Phùng Vận vốn đã khó đối phó, giờ lại có thêm tên phá rối là Vân Xuyên thế tử.

Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, một chuyến đi Hoa Khê coi như uổng, mà quan trọng hơn là biết ăn nói sao với Tiêu Trình?

Bởi vì Tiêu Trình căn bản chưa từng nói, muốn hạn chế tiền bạc xây nhà, càng chưa từng nói gì tới chuyện hoang phí…

Tất cả đều là chủ ý của Phùng Kính Đình.

Một là để lấy công.

Hai là muốn tranh thủ chút lợi lộc…

Đừng nhìn Phùng gia ở Tín Châu hưng thịnh, riêng phòng nhỏ nhà ông ta, dưới “nỗ lực” của phu thê Phùng Kính Đình và Trần thị, mỗi ngày một sa sút, trong tay chẳng còn bao nhiêu.

Thao Dang

Phùng Kính Đình nghĩ tới mà tê cả da đầu.

“Thế tử, Thế tử à, xin đừng đùa giỡn với lão hủ nữa.” Ông ta bước nhanh lên, cười như hoa nở nhìn Thuần Vu Diễm, hai tay chắp lại vái chào.

“Lão hủ mang mệnh vua đến, xin Thế tử giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khẽ.”

Làm ăn buôn bán khắp nơi, Thuần Vu Diễm xưa nay vốn không thích gây thù chuốc oán, đặc biệt là với thế gia đại tộc.

Nhưng đối mặt với Phùng Kính Đình, thân phụ của Phùng Vận, y lại như có thâm cừu đại hận, khẽ chỉnh lại mặt nạ, khoé môi nhếch lên một nụ cười lạnh đầy hàm ý sâu xa.

“Phùng công chê cười rồi, lợi lộc đặt lên đầu, bản thế tử tự nhiên không khách khí.” Y cũng chắp tay đáp lễ, nhàn nhạt nói: “Ai mà không biết toán học Trường Môn vang danh thiên hạ, được Phùng Nhị chỉ dạy, đừng nói một tòa nhà, dù là mười tòa nhà, cũng đáng giá.”

Phùng Kính Đình nghe mà trong lòng chấn động, thầm kêu không ổn.

Nếu Thuần Vu Diễm cố tình tranh giành, Phùng Vận rất có thể sẽ chọn Vân Xuyên, mà bỏ rơi ông ta.

“Thập Nhị nương, Thập Nhị nương à, nghe phụ thân nói đã.”

Ông ta không dây dưa với Thuần Vu Diễm nữa, quay lại, cúi mình thỏa hiệp với Phùng Vận.

“Xây nhà thế nào, con quyết định, cần bao nhiêu bạc, ta thỉnh cầu Bệ hạ, nhất định sẽ lo cho A Hồi thật chu toàn.”

Phùng Vận và Thuần Vu Diễm liếc nhau một cái, sắc mặt không đổi.

“Người ta thường nói, xa không bằng gần. Ta và Thế tử không chỉ là láng giềng gần, còn cùng nhau buôn bán, tất nhiên phải ưu tiên y hơn…”

“Không không không, không được đâu.” Phùng Kính Đình sốt ruột, cao giọng nói: “Chuyện gì cũng phải có đạo lý, lão hủ tới trước, Thế tử tới sau, sao có thể để Thế tử vượt mặt? Như vậy không hợp quy củ mà.”

Phùng Vận cau mày trầm ngâm, vẻ mặt khó xử.

Thuần Vu Diễm ung dung bình thản, như có như không cười.

Hai người thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt, dường như có ẩn tình.

Phùng Kính Đình nóng ruột như lửa đốt, vừa giảng đạo lý, vừa lay động tình cảm.

“Thập Nhị nương, ta là phụ thân của con, ta cũng là Kế phụ của A Hồi, do ta đứng ra giúp A Hồi xây nhà, là quá hợp lý rồi, người ngoài nào có được những thuận lợi ấy?”