Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 720



Phùng Vận dường như bị lời ông ta làm cho d.a.o động, khẽ nhíu mày, bất đắc dĩ quay sang hỏi Thuần Vu Diễm:

“Thế tử thấy sao?”

Thuần Vu Diễm đối diện ánh mắt với nàng, cùng nhau thở dài một hơi đầy ăn ý.

“Đã như vậy, thì nhường cho Phùng công cũng được.”

Phùng Kính Đình thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vô cùng cảm kích.

Ông ta đâu biết rằng, để dễ bề tính toán rõ ràng các khoản với Thuần Vu Diễm, Phùng Vận đã sớm sau c.uộc tỷ thí ở Minh Tuyền, vơ vét một khoản từ tay y, rồi dạy toán học cho y cùng với Khuất Định.

Khuất Định học rồi thì đ.â.m mê, nghiên cứu mấy tháng liền, gặp vấn đề gì lại đến Trường Môn tìm người hỏi, đã sớm thành cao thủ trong giới.

Phùng Kính Đình hoàn toàn bị hai người họ che giấu, còn đang vui mừng chưa dứt, đã thấy Phùng Vận cau mày, vẻ mặt chẳng tình nguyện mà thở dài:

“Ta xưa nay không thích qua lại với người Phùng gia, c.uộc làm ăn này, vẫn là muốn làm với Vân Xuyên hơn…”

Nàng nói rất thẳng thắn.

Khiến Phùng Kính Đình vô cùng lúng túng.

“Thập Nhị nương…”

Nàng cũng họ Phùng.

Loại lời này sao có thể tuỳ tiện thốt ra?

Phùng Vận nhìn sắc mặt ông ta, hoàn toàn không để tâm, thong thả nói:

“Thế này đi, ta còn một điều kiện, nếu Phủ quân đồng ý, có thể lập tức ký khế ước.”

Còn điều kiện?

Phùng Kính Đình như muốn nổ tung đầu.

“A Vận cứ nói.”

Phùng Vận nói:

“Hầu Chuẩn ở Tú Phong sơn nay đã đầu nhập vào dưới trướng ta. Hắn đã là người của ta, thì việc của hắn ta không thể không lo. Kính xin Phủ quân đưa gia quyến của Hầu Chuẩn từ Giang Hạ đến Hoa Khê.”

Phùng Kính Đình kinh ngạc.

Tin tức Hầu Chuẩn đầu hàng Phùng Vận, ông ta dĩ nhiên nghe nói.

Không chỉ có ông ta, Phùng Kính Diêu và Tiêu Trình cũng đều biết.

Trong mắt bọn họ, Hầu Chuẩn thực ra là đầu hàng Bùi Quyết và quân Bắc Ung, việc đến Hoa Khê, bên ngoài xưng là đầu phục Phùng Vận, chẳng qua là một cách nói để tránh tội.

Đầu hàng Phùng Vận là rửa tay gác kiếm, xuống ruộng làm dân.

Đầu hàng Bùi Quyết thì bị nghi ngờ thông địch, hàng địch.

Lão mẫu thân cùng gia quyến của hắn đều ở Nam Tề, bọn họ im lặng không nói, chẳng có nghĩa sẽ dễ dàng bỏ qua cho Hầu Chuẩn. Chỉ là hiện tại hai nước đang có minh ước, Nam Tề lại đang nỗ lực phát triển quốc lực, không muốn khai chiến, nên nhắm một mắt, mở một mắt mà thôi.

Nhưng dù sao, chỉ cần người nhà Hầu Chuẩn còn ở Nam Tề, thì hắn vẫn bị kiềm chế.

Cho nên, đây không phải việc nhỏ có thể nhờ vả một câu mà đưa người từ Giang Hạ đến Hoa Khê, Phùng Kính Đình căn bản không có quyền quyết định.

Ông ta chần chừ một chút, nói:

“Việc này ta sẽ tấu trình lên Bệ hạ. Nhưng nếu Thập Nhị nương cũng đồng ý một điều kiện của vi phụ, thì nghĩ rằng việc thuyết phục Bệ hạ sẽ dễ dàng hơn.”

Phùng Vận hơi nhướng mày.

“Phủ quân cứ nói.”

Phùng Kính Đình quan sát thần sắc nàng, do dự một lát mới hạ giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nghe nói con có một loại cao gọi là Kim Khuê Khách?”

Phùng Vận điềm nhiên đáp, “Nghe Đại Mãn kể à?”

Nàng giúp Phùng Kính Đình tìm sẵn cái cớ, ông ta ngẩn ra, lập tức thở phào nhẹ nhõm, gật đầu thừa nhận.

“Muội muội con gần đây nhiễm bệnh, hàn khí nhập thể, không chịu được gió. Nghe nói loại Kim Khuê Khách của con có tác dụng diệu kỳ trong việc khôi phục dung nhan. Nếu con có thể cho một phương thuốc, giúp muội con hồi phục vẻ đẹp như xưa, thì Bệ hạ nhất định sẽ đồng ý chuyện này…”

Ông ta trong lòng có tật, nói rất thiếu tự tin.

Bởi vì Tiêu Trình vốn chẳng thương yêu gì Phùng Doanh đến mức ấy, sao lại vì nhan sắc của nàng ta mà thay đổi quyết sách?

Ông ta đoán chắc trong lòng Tiêu Trình vẫn còn có Thập Nhị nương, muốn thắt c.h.ặ.t quan hệ với Hoa Khê, chỉ cần là điều kiện Thập Nhị nương đưa ra, Tiêu Trình đều sẽ đồng ý, nên mới nhân cơ hội nhét yêu cầu riêng của mình vào đó, thuận nước đẩy thuyền.

Phùng Vận nét mặt ôn hoà, “Việc đó có gì khó? Tiểu Mãn…”

Nàng quay lại gọi Tiểu Mãn tới: “Ngươi vào phòng ta, lấy một hũ Kim Khuê Khách mang ra, đưa Phủ quân mang về.”

Phùng Kính Đình lại nhỏ giọng: “Vậy còn phương thuốc…”

Phùng Vận nhìn ông ta một cái: “Phủ quân mang gia quyến họ Hầu tới đây, ta sẽ đưa phương thuốc.”

Nàng là người không chịu thiệt.

Phùng Kính Đình trong lòng thở phào một hơi thật dài.

Nếu nàng không nói hai lời liền giao phương thuốc, ông ta ngược lại còn phải nghi ngờ Phùng Vận có mưu đồ gì.

“Được, vậy cứ quyết vậy đi.”

Việc đã xong, Phùng Kính Đình thấy Phùng Vận không có ý giữ lại, liền dẫn tuỳ tùng cáo từ rời đi, tự mình đến quán ăn nhà Vương đồ tể ở đầu thôn dùng chút đồ, rồi cưỡi ngựa lên đường.

Còn Thuần Vu Diễm thì ở lại.

Y bảo tuỳ tùng đánh xe vào Trường Môn.

Trên xe chất đầy hàng hoá, phủ tấm vải xanh, không biết là gì, căng phồng cả thùng, vừa vào sân viện đã thấy Ân Ấu gọi người khiêng vào.

Phùng Vận nghi hoặc: “Đây là Trường Môn, không phải Vân Trang. Thế tử dỡ hàng, chẳng lẽ lầm nơi rồi?”

Thuần Vu Diễm cười đáp: “Chuyến này ra ngoài, thu được không ít thứ hay ho, mang về cho nàng xem thử.”

Phùng Vận tiến lại gần, vén tấm vải lên.

Có sứ men tinh xảo, có trầm hương gỗ mun thượng hạng, lại có mấy xấp lụa mềm mịn bóng mượt, thoáng nhìn là biết đắt giá.

“Quý giá thế này, ta đâu dám nhận?”

Nàng vội vàng từ chối, khom người nói: “Thế tử có lòng, Phùng Thập Nhị xin ghi nhận…”

“Đâu phải tặng nàng, gấp cái gì?” Thuần Vu Diễm bĩu môi lườm nàng một cái, vẻ mặt rất không vui.

Thao Dang

“Toàn là khách thương tặng đấy, chẳng tốn đồng nào, nhờ nàng giúp ta giám định thử… Thật là. Nàng nghĩ ta nỡ tiêu tiền mua đồ cho nàng sao? Mơ mộng gì vậy!”

Phùng Vận lúc này mới yên tâm.

Tang Tiêu và Ân Ấu đứng bên liếc nhìn nhau, thấy biểu cảm chủ tử nhà mình không kiềm được mà thở dài trong lòng.

Rõ ràng là thấy đồ đẹp, muốn mua về làm quà cho Phùng Thập Nhị nương, vậy mà lại nói ra những lời cứng nhắc thế kia.

Họ thay Thuần Vu Diễm mà đổ mồ hôi, nhưng bản thân y lại chẳng thấy sao, cả người như lười biếng, ngồi phịch vào trong hoa sảnh của Phùng Vận, khuỷu tay chống lên án gỗ, mắt không rời Phùng Vận.

“Vừa rồi ta giúp nàng một tay, nàng tính cảm ơn thế nào?”

Phùng Vận vừa ngậm một ngụm trà, nghe vậy nhướn mày, một lúc sau mới đặt chén trà xuống, nói:

“Không có Thế tử, Phùng Kính Đình cũng sẽ đồng ý thôi.”

Khoé môi Thuần Vu Diễm cong xuống, “Ý là, ta hoàn toàn vô dụng? Phùng Thập Nhị à, g.i.ế.t lừa tháo cối, qua sông đoạn cầu, vong ân phụ nghĩa… quả nhiên không ai bằng nàng.”