Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 722



Tang Tiêu mặt mũi lúng túng, đứng chôn chân tại chỗ.

Thuần Vu Diễm cả người cứng đờ.

“Phùng Thập Nhị!” Y nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng dáng mảnh mai của Phùng Vận, vừa định nói cánh gà chiên muối y không thèm ăn nữa, thì thấy nàng quay đầu lại.

“Thế tử có chuyện gì sao?”

Thuần Vu Diễm lập tức thu lại cảm xúc, ngồi xuống ngay ngắn:

“Không có gì.”



Tối hôm đó, Thuần Vu Diễm dùng bữa tại Trường Môn, nhưng Bùi Quyết không kịp trở về dùng cơm.

Phùng Vận dặn dò đầu bếp giữ phần lại cho hắn, Hàn bà bà còn vui vẻ đích thân đi chỉ đạo cách bảo quản cho ngon...

Thuần Vu Diễm nhìn họ bận rộn vui vẻ chỉ vì giữ lại một phần cánh gà chiên muối cho Bùi Quyết, trong lòng vô cùng khó chịu.

Thao Dang

Nếu là y không được ăn, Phùng Thập Nhị có tốt bụng thế không?

Hừ, những thứ y không được ăn thì còn nhiều...

Cái gì y cũng không có phần!

Đồ Phùng Thập Nhị c.h.ế.t tiệt!

Không phải thứ gì tốt đẹp.

Thuần Vu Diễm vừa hận vừa tức, nhưng trong đầu chỉ cần hiện lên nét mặt của Phùng Vận, cơn giận lại tiêu tan.

Có lúc, y thường quên mất sự thật rằng Phùng Vận đã là người có phu quân. Trong sâu thẳm, y luôn cố ý né tránh điểm ấy. Dù sao Bùi Quyết cũng ít khi về trang, hai người bọn họ cũng chẳng giống phu thê bình thường, gần như không ràng buộc gì...

Y không phải đang đợi một ngày nào đó có cơ hội.

Mà là luôn muốn tạo ra cơ hội.

Chỉ tiếc là Phùng Thập Nhị, nhìn thì như chẳng mảy may coi trọng hôn nhân với Bùi Quyết, nhưng nếu nói thật lòng, ngoài Bùi Quyết ra, còn ai có thể lên giường nàng, chạm được vào hương sắc của nàng?

Thuần Vu Diễm nghĩ lan man, cánh gà chiên muối ăn cũng mất cả vị ngon.

Lúc sắp về, còn dày mặt đòi hỏi:

“Gói cho ta ít đem về làm bữa khuya.”

Phùng Vận liếc nhìn y, ra hiệu cho Tiểu Mãn đi lấy.

Món này là nàng vừa thử làm theo công thức mới, Thuần Vu Diễm ăn thấy hợp khẩu vị cũng là bình thường.

Nàng không đến nỗi tiếc mấy cái cánh gà…

“Nương tử, Đại vương đã về.”

Hoàn nhi vén rèm bước vào, hớn hở báo tin cho Phùng Vận.

Phùng Vận khẽ đáp “ừ”, sắc mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, liền cùng Hoàn nhi ra ngoài.

Thuần Vu Diễm xoay người, ánh mắt dõi theo bóng lưng Phùng Vận.

Thế nhưng nàng hoàn toàn không liếc y lấy một cái…

Căn bản quên mất y, Thuần Vu Diễm còn đang đứng đây.

Ở đây... đòi cánh gà!

Thuần Vu Diễm hừ một tiếng, nghiến răng tức tối.

Y cũng vén rèm bước ra, vừa ra đến liền thấy đôi phu thê trong sân.

Bùi Quyết nắm cương ngựa, đang vuốt ve đầu con Đạp Tuyết, Tiền Tam Ngưu bưng một thùng nước đến, Đạp Tuyết có vẻ khát lắm, cúi đầu uống lấy uống để.

Phùng Vận ngồi xổm bên cạnh, nhìn nó uống nước, mỉm cười dịu dàng, trong hốc mắt như chứa cả phong tình…

Hai người không nói một lời.

Cũng chẳng có giao tiếp bằng ánh mắt.

Nhưng Thuần Vu Diễm đứng trên bậc thềm nhìn, lại cảm thấy rõ ràng, cái thế giới mà hai người đó đang đứng, y vĩnh viễn không chen vào nổi.

Ngựa uống nước thì có gì đáng xem?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vậy mà Phùng Thập Nhị lại ngắm đến say sưa.

Còn Bùi Quyết thì đứng yên một chỗ, ngắm dáng vẻ nàng nhìn ngựa uống nước cũng không chán…

Ánh mắt của Thuần Vu Diễm như sắp mọc móc câu.

Bị lơ đẹp như không tồn tại, y không chịu nổi, liền hắng giọng một tiếng.

Hai người đang chăm chú hầu hạ ngựa kia cùng lúc nhìn về phía y.

Thuần Vu Diễm ngẩng cằm lên một chút, nhìn Bùi Quyết, hành lễ:

“Vọng Chi huynh.”

Bùi Quyết khẽ gật đầu:

“Thế tử.”

Hắn không hỏi han gì, cũng chẳng nói nhiều, dáng vẻ dửng dưng như mây gió, nhưng Thuần Vu Diễm lại thấy nhất định phải nói gì đó cho Bùi Quyết thấy khó chịu trong lòng thì mới hả dạ.

Thế là cong môi, cười nhạt nói:

“Được Phùng Thập Nhị lưu lại dùng bữa, món nàng chuẩn bị... món gì ấy nhỉ, cánh gà chiên muối, thịt mềm da giòn, tuyệt chẳng thua mỹ vị sơn hào. Tiếc là Vọng Chi huynh về muộn, cơm nước nguội hết rồi.”

Phùng Vận hơi nhướng mày.

Lời nói như thể nàng cố ý chuẩn bị riêng cho y vậy.

Nàng không lên tiếng phản bác, chỉ liếc Bùi Quyết bằng khóe mắt.

Nhưng Bùi Quyết vẫn là vẻ mặt không biểu cảm.

“Ừ.” Hắn nhàn nhạt đáp, giao cương ngựa cho Tiền Tam Ngưu, cúi đầu nắm lấy tay Phùng Vận, đi thẳng vào trong nhà. Lúc đi ngang qua Thuần Vu Diễm, cũng chỉ khẽ gật đầu lấy lệ, rồi sải bước đi qua.

Không nhanh không chậm, bước đi vững vàng, từ đầu đến c.uối không lộ ra chút ghen tuông nào, càng không mảy may để ý đến y …

Đây chính là khác biệt giữa phu quân và gian phu chứ gì?

Thuần Vu Diễm trừng mắt lườm Phùng Vận một cái, bước nhanh rời đi.

Tiểu Mãn từ nhà bếp đi ra, xách hộp thức ăn, ngẩn người:

“Thế tử, cánh gà ngài muốn đây… cái này… không cần nữa sao?”

Câu c.uối nàng ta nói như tự lẩm bẩm.

Chưa dứt lời, Thế tử Vân Xuyên đã bỏ đi lại đột ngột dừng bước.

“Tang Tiêu.”

Tang Tiêu vội vàng đáp một tiếng, lúng túng cười, đi tới trước mặt Tiểu Mãn, cúi người nhận lấy hộp đồ ăn, cảm ơn một câu rồi đuổi theo chủ tử.



Về đến Vân Trang, thấy Thuần Vu Diễm không có biểu cảm gì, Tang Tiêu liếc nhìn hộp trên tay, dè dặt hỏi nhỏ:

“Thế tử không thích cánh gà… hay là… thưởng cho bọn tiểu nhân nhé?”

Thuần Vu Diễm khẽ rít một tiếng, nheo mắt quay lại.

“Sao ta cảm thấy gần đây ngươi với Ân Ấu lá gan càng lúc càng to vậy?”

Tang Tiêu vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng y.

“Là nhờ Thế tử khoan dung độ lượng, tiểu nhân mới dám nói đùa như vậy.”

“Hừ!” Thuần Vu Diễm lạnh lùng liếc hắn, “Nói hay lắm, nói thêm thì tát miệng đấy.”

Rồi giật lấy hộp thức ăn trong tay Tang Tiêu, sải bước bỏ đi.



Trường Môn.

Đèn đuốc sáng như ban ngày.

Trời đã tối đen, nhưng Phùng Vận và Bùi Quyết vẫn đang ở trong thư phòng, thắp đèn làm việc đến khuya.

Trên bàn gỗ, bày đầy tài liệu mà Phùng Vận viết về quy hoạch đào kênh dẫn nước, nhân công, dày đến hơn hai mươi trang, chữ viết ken dày…

“Ta tra cứu nhiều điển tịch, trước mắt chỉ nghĩ được đến đây. Đại vương có thể mang bản này đến Đô Thủy Đài, xem có thể gợi ý được gì cho bọn họ không.”