Phùng Vận bật cười khẽ, bị y chọc cho vui vẻ, giọng cũng dịu xuống:
“Tối hôm nay có cánh gà chiên muối, Thế tử đến ăn đi.”
Thuần Vu Diễm hừ một tiếng, khóe môi cong lên nụ cười, lời nói lại đầy vị chua.
“Bùi Quyết có về không?”
Phùng Vận liếc y:
“Ngài ăn một bữa cơm, quản hắn có về không?”
Thuần Vu Diễm: “Nàng từng thấy gian phu nào mặt dày đến cửa nhà người ta, giữa ban ngày ban mặt, có phu quân ở nhà không?”
Nói xong rất đường hoàng, thấy Phùng Vận chẳng có phản ứng gì, y lại nở nụ cười chậm rãi, như thể tìm được niềm vui, ánh mắt đẹp đẽ lấp lánh vẻ dịu dàng mà kỳ dị.
“Cũng tốt, bản thế tử không sợ. Thiên hạ đệ nhất gian phu, không ai ngoài ta.”
403- Thắp đèn chiến đấu ban đêm.
Còn thiên hạ đệ nhất gian phu nữa sao?
Phùng Vận bị lời này của Thuần Vu Diễm làm cho cười nghiêng ngả.
“Ngài đó, cái mồm này là hại ngài đấy, trách gì đến giờ còn chưa theo đuổi được Giang cơ. Đổi lại ai chịu nổi ngài chứ…”
Lời nàng mang theo đôi phần chân thành nghiêm túc.
Thuần Vu Diễm trong lòng đột nhiên thấy vui.
Phùng Thập Nhị cũng mồm mép như y.
Trong lòng chưa biết chừng quan tâm y lắm ấy chứ?
Y hơi nheo mắt, cười khẽ:
“Ai nói là ta theo không được?”
Phùng Vận mỉm cười:
“Giang cơ không chịu để ý ngài, chẳng lẽ ta nói sai?”
Giọng nữ lang nhàn nhạt, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc. Thuần Vu Diễm vốn định phản bác vài câu, nghĩ lại thấy chẳng cần thiết.
Cứ để nàng nghĩ vậy đi.
Bằng không, sau này đến Trường Môn lại thiếu một cái cớ rồi.
Thuần Vu Diễm nửa khép mắt, cười lười biếng:
“Thì sao chứ? Bản thế tử kiên nhẫn có thừa, sớm muộn gì cũng ôm mỹ nhân về được.”
Y nhìn chằm chằm Phùng Vận, ý tứ rõ ràng.
Phùng Vận lại nghiêm túc suy nghĩ lời y nói.
“Giang cơ gần đây vẫn đang giúp việc ở xưởng may, nếu Thế tử có ý, sao không đặt một đợt y phục mùa đông? Như vậy sẽ có cơ hội thường xuyên gặp nàng ấy.”
Thuần Vu Diễm nghẹn trong n.g.ự.c, hít vào một hơi lạnh.
“Nàng tính toán thật giỏi nhỉ?”
Phùng Vận đáp:
“Mùa đông sắp đến rồi, nhiều người theo Thế tử bận rộn quanh năm, y phục mùa đông cũng phải phát hai bộ. Ngươi đặt chỗ khác cũng là đặt, đặt ở Trường Môn cũng là đặt. Vừa làm ăn, vừa gặp mỹ nhân, chuyện lợi cả đôi bên, sao lại không làm?”
Thuần Vu Diễm nghe mà tức muốn nổ phổi.
Tiền, tiền, tiền.
Ở bên nàng, toàn bị tính toán tiền bạc.
Y hận không thể phủi tay bỏ đi.
“Phùng Thập Nhị, nàng vì tiền mà phát điên rồi hả?”
“Đúng vậy.” Phùng Vận nghiêm túc nhìn y. “Không thì vì gì nữa?”
Thuần Vu Diễm: …
Chẳng lẽ còn vì y?
Không đời nào.
Thao Dang
Người nữ nhân này chẳng có tim gan gì cả.
Nếu có một chút cảm xúc như nữ nhân bình thường, cũng không đến nỗi lòng dạ ác độc như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thuần Vu Diễm hừ hừ hai tiếng.
Nghĩ thêm một chút, lại cảm thấy… cũng thích.
Không phải giống hệt hắn sao?
Phùng Thập Nhị đáng ra phải đi cùng y.
Bọn họ mới là trời sinh một cặp, chí hướng tương thông.
Còn cái tên Bùi Vọng Chi kia, nhàm chán đến mức chán ngắt, hai người họ căn bản không hợp nhau chút nào…
Thuần Vu Diễm sắc mặt dễ nhìn hơn nhiều.
“Y phục mùa đông ta có thể đặt ở xưởng của nàng, nhưng vải vóc tơ lụa, phải mua từ tay ta, giá rẻ hơn thị trường ít nhất ba phần.”
“Chuyện nhỏ.” Phùng Vận tươi cười:
“Ta tạo cơ hội cho Thế tử tiếp xúc Giang cơ, vậy nên vải vóc nguyên liệu, Thế tử cũng nên giảm giá cho ta.”
Tất cả đều bị nàng tính toán rõ ràng.
Thuần Vu Diễm thật ra không quan tâm có tiếp xúc được Giang cơ hay không.
Thực tế là, mỗi lần y về Hoa Khê, trong đầu đầu tiên hiện lên là Phùng Vận, chứ không phải Giang cơ.
Tâm tư thiếu niên năm đó, chẳng biết từ khi nào đã dần nhạt phai…
Khi đó, y luôn muốn tìm được tiểu nữ lang trong chùa Kê Minh, như thể bị cảm xúc nào đó cưỡng chế, không tìm thấy thì không cam tâm.
Nhưng khi thật sự tìm được người ấy rồi, tâm niệm kia tan biến, lại chẳng còn chút tình ý gì nữa.
Cũng lạ thật.
Phùng Thập Nhị cái yêu nữ này, chắc là thi triển yêu pháp gì rồi.
Thuần Vu Diễm cười khinh khỉnh, khẽ nhếch môi.
“Giảm giá bao nhiêu phần, nàng với ta như nhau.”
“Nên là như thế.” Phùng Vận cười như hoa nở.
Nàng vốn đang muốn tìm nguyên liệu tốt mà giá rẻ, Thế tử Vân Xuyên chịu bán giá thấp cho xưởng may, tất nhiên càng tốt.
Về phần giảm giá y phục mùa đông, nàng cũng không thiệt.
Giảm chi phí, giá bán giảm theo, vốn dĩ hợp lý, lại thêm đơn hàng và đầu ra, đây không phải là cùng có lợi sao?
Phùng Vận thật sự thích làm ăn với Thuần Vu Diễm, nàng nhìn vị Thế tử kiêu căng này đầy thân thiện.
“Tiếp xúc lâu ngày, biết đâu Giang cơ sẽ chữa khỏi chứng bệnh của Thế tử thì sao? Thế nên vụ làm ăn này, Thế tử hoàn toàn lời không lỗ.”
Thuần Vu Diễm sững người.
Mặt bị mặt nạ che khuất, nhưng gốc tai lại đỏ ửng lên rõ ràng.
Y nhìn đôi mắt vô tội của Phùng Vận:
“Phùng Thập Nhị, nàng được đằng chân lần đằng đầu phải không?”
Phùng Vận: “Chẳng lẽ Thế tử không muốn khỏi bệnh?”
Thuần Vu Diễm tức đến bốc khói, nghiến răng:
“Nàng biết rõ căn bệnh kia là vì cớ gì, còn cố ý chọc ta tức? Phùng Thập Nhị, nếu thật sự muốn ta khỏi bệnh, chi bằng để ta làm một lần, nói không chừng khỏi luôn ấy chứ?”
Phùng Vận: “Ngài không sợ Bùi Quyết g.i.ế.t ngài?”
Thuần Vu Diễm cười lạnh:
“c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”
Y nhìn chằm chằm Phùng Vận, ánh mắt đen thẳm như có ánh sáng, như muốn moi ra từ mặt nàng chút ám muội của tình huống nam nữ lưỡng lự.
Nhưng Phùng Vận lại bình tĩnh như thường.
Không hề xấu hổ, còn hỏi ngược lại:
“Thế tử nói ‘phong lưu’, là loại phong lưu nào?”
Nụ cười của Thuần Vu Diễm đông cứng nơi khóe môi, nhìn chằm chằm người nữ nhân đáng ghét này, khẽ mím môi, phát ra một tiếng “chụt”, rồi nhẹ nhàng l.i.ế.m lấy môi ướt.
“Loại này.”
Phùng Vận nhìn kỹ y một hồi, chợt đứng dậy đi ra ngoài, nói với Tang Tiêu:
“Mau đi mời Diêu đại phu tới đây, chủ tử nhà ngươi bệnh không nhẹ đâu.”