Phùng Vận liếc nhìn gương mặt đỏ như nhỏ m.á.u của Phù Dương Nghi, lập tức đứng dậy.
“Ta tiễn huynh.”
“Không cần. Muội ở lại dùng cơm với Huyện quân và Quận vương đi.”
Ôn Hành Tố lại gật đầu ra hiệu với họ, sau đó thong thả lui bước, đi ra ngoài.
Phùng Vận theo sát phía sau, quay sang Phù Dương Nghi nói: “Ta đi một lát rồi quay lại. Hai vị cứ tự nhiên dùng bữa.”
Hai huynh muội bọn họ một trước một sau rời khỏi, để lại hai huynh muội Phù Dương ở trong phòng, mắt to trừng mắt nhỏ.
Phù Dương Nghi giận đến mức sắc mặt xanh mét.
“Huynh cố ý phải không?”
Phù Dương Tung hất cằm: “Phải thì sao?”
Thật ra cũng không hoàn toàn là cố ý, đồ ăn ngon thật sự khiến gã không nhịn được.
Nhưng Phù Dương Nghi hỏi, gã nhất định phải nói vậy, xem như trả món nợ cũ nàng tta ừng đ.â.m một nhát vào tim gã.
“Đừng tưởng ta không biết muội thích vị Ôn tướng quân kia, có chuyện không chuyện cũng chạy đến Hoa Khê, còn cố sống cố c.h.ế.t thuyết phục A mẫu xây nhà ở đây... Phù Dương Nghi, muội có biết xấu hổ không? Bám riết lấy nam nhân có gì hay?”
Hai huynh muội từ nhỏ đến lớn luôn cãi nhau, mồm miệng chưa từng chịu thua.
Thế nhưng, dù trước đây Phù Dương Tung có nói khó nghe đến đâu, Phù Dương Nghi cũng chỉ cãi lại, hoặc nhảy lên đánh gã, hai người đuổi nhau khắp sân…
Nàng ta chưa từng khóc.
Chưa từng.
Vì vậy, khi Phù Dương Tung nhìn thấy hàng lệ tuôn rơi từ mắt nàng ta, gã lập tức hoảng loạn…
“Ta… ta nói gì đâu? Muội khóc cái gì mà khóc? Ta không có ý đó mà... Ê, ta cũng đâu nói sai, người sáng suốt nhìn một cái là biết, hắn không có ý với muội. Muội sớm thu lại tâm tư đi, người ta là phó tướng Bắc Ung, diện mạo như ngọc, tài năng xuất chúng. Muội cũng nhìn lại mình đi, từng có trượng phu, từng đốt nhà phu gia cũ, ngoài ăn chơi tiêu xài ra thì chẳng giỏi cái gì, muội xứng với hắn chỗ nào...”
“Phù Dương Tung!”
Đây là lần đầu tiên Phù Dương Nghi gọi đầy đủ họ tên hắn.
Trước đây cãi nhau đến mấy, nàng ta cũng chưa từng như vậy.
“Cút!” Nàng ta chỉ ra cửa, “Ngươi cút ngay cho ta, ta không muốn nhìn thấy ngươi.”
Phù Dương Tung không chịu nổi bộ dạng nàng ta nước mắt đầm đìa, nhưng gã lại không thể chịu thua trước. Đường đường là Đan Dương quận vương, gã chưa từng học cách cúi đầu nhận sai trước mặt muội muội.
“Dựa vào đâu ta phải ra ngoài? Muốn đi thì ngươi đi đi, ta còn chưa ăn no...”
“Được. Ta đi.” Phù Dương Nghi vừa rồi vì quá giận mà mất khống chế, giờ phản ứng lại, đương nhiên không thể giành phần chủ nhà, bèn chống vào bàn thấp đứng bật dậy, lao ra ngoài như một cơn gió.
Vừa khéo đụng phải Phùng Vận đang tiễn Ôn Hành Tố trở về.
Lần đầu tiên nàng thấy Phù Dương Nghi khóc, cũng sững người, đưa tay giữ lấy vai nàng ta, cúi đầu nhìn.
“Có chuyện gì vậy?”
“Không sao cả.” Nước mắt của Phù Dương Nghi càng rơi dữ dội, liên tục hít mũi.
“Ca ngươi bắt nạt ngươi à?” Phùng Vận hỏi.
Thao Dang
“Không có.” Phù Dương Nghi lắc đầu.
Tuy lời của Phù Dương Tung rất khó nghe, nhưng nàng ta biết, nước mắt của mình không phải vì gã nói sai, mà vì gã đã nói đúng, đánh thẳng vào lòng tự tôn của nàng ta.
“Hôm nay cảm ơn Vận nương đã chiêu đãi, ta không ở lại nữa. Ngày mai nếu ngươi rảnh, lại cùng ta đến điền trang là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phù Dương Nghi cúi người thi lễ, như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại, rút túi tiền từ trong n.g.ự.c áo, nhét vào tay Phùng Vận.
“Tiền ăn của ca ta. Nếu tiện, ngươi cho người nấu chút gì ngon cho huynh ấy ăn cho đỡ thèm. Hắn ấy à, chẳng có sở thích gì, chỉ được mỗi cái miệng là kén, thích ăn đồ ngon...”
Nói xong, nàng ta quay lưng rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Phù Dương Tung đứng bên trong, vừa vặn nhìn thấy một màn này, cả người sững sờ, một lúc sau mới lẩm bẩm:
“Ta... có phải nói quá đáng rồi không?”
Phùng Vận liếc gã một cái, lạnh lùng, rồi quay lưng bước đi.
Phù Dương Tung một mình đứng đó, ăn không xong, bỏ thì tiếc. Đi không xong, ở lại thì ngượng...
Đang lúc lúng túng, có một tiểu tư từ sân sau đi tới, cúi người hành lễ.
“Bẩm Đan Dương quận vương, có người tìm.”
Phù Dương Tung ngẩn người.
Từ khi bị A mẫu đày đến Hoa Khê thôn giảng học, đám bằng hữu rượu chè ngày trước đều cắt đứt liên lạc, ai còn nhớ đến gã?
407- Bàng hoàng bất ngờ.
Gã hồ nghi lên tiếng, chỉnh lại vạt áo, lững thững đi ra ngoài.
Ngoài trang trại đậu một chiếc xe ngựa lộng lẫy.
Mành xe vén lên, lộ ra gương mặt tươi cười của Nguyên Khanh, “Tử Phóng huynh.”
Phù Dương Tung ngẩn ra một thoáng, mừng rỡ xốc tay áo, bước tới ôm quyền hành lễ.
“Tồn Kiên huynh!”
Hai người nhìn nhau, Phù Dương Tung đưa mắt đánh giá y một lượt, bật cười ha hả.
“Xem ra thân thể Tồn Kiên huynh đã dưỡng tốt rồi?”
Cố ý chọc đúng chỗ đau.
Nguyên Khanh từng bị phạt vì trêu chọc Phùng Vận ở Tiểu Giới Khâu, suýt nữa bị Thuần Vu Diễm c.h.é.m c.h.ế.t, trọng thương suýt mất mạng, chuyện này ở An Độ ai cũng biết, đối với Nguyên Khanh là chuyện cực kỳ nhục nhã, sao có thể vui khi nhắc đến?
Y khẽ cười, ánh mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, thoáng hiện rồi biến mất, Phù Dương Tung lại không hề nhận ra, vẫn tự nhiên bước tới, thạo thói mà trèo lên xe ngựa của Nguyên Khanh.
“Tồn Kiên huynh cũng đến cái chốn rách nát này sao? Gì thế, tới tìm ta à?”
Trên mặt Nguyên Khanh không có biểu cảm gì, khuôn mặt gầy gò ấy, dưới sống mũi diều hâu nhô ra lại càng thêm vẻ lạnh lẽo.
“Ta đến tìm Diêu đại phu lấy thuốc, tiện đường ghé thăm huynh.”
Vết thương của Nguyên Khanh, ban đầu chữa mãi không khỏi, phủ Huệ Vương ở Huỳnh Dương tìm thầy giỏi khắp nơi, c.uối cùng cũng là tìm đến Diêu đại phu ở thôn Hoa Khê, mới dần dần chuyển biến tốt.
Việc này, Phù Dương Tung có biết.
Nhưng sắc mặt của Nguyên Khanh, khiến gã cảm thấy không thoải mái, giống như có thứ gì sắc nhọn cứa vào da, cả người bỗng chốc thấy ngứa ngáy.
“Thương thế của huynh dưỡng mấy tháng rồi mà vẫn chưa khỏi sao?”
Nguyên Khanh cười khổ, lắc đầu, đột nhiên nhìn chăm chú vào gã, ánh mắt kiên định.
“Tử Phóng, chúng ta có phải là huynh đệ tốt không?”
Phù Dương Tung nghe xong, trợn tròn mắt: “Còn phải hỏi à? Từ nhỏ chơi chung đến giờ, ta là người thế nào, huynh còn chưa rõ sao?”
Nguyên Khanh buông rèm xe xuống, đột ngột vỗ mạnh lên vai gã mấy cái.