“Huynh đệ tốt, giúp ta một việc nhỏ.”
Phù Dương Tung hơi do dự, nói: “Huynh cứ nói.”
…
Phùng Vận đuổi kịp Phù Dương Nghi ngay trước cổng phủ mới của nàng ta.
Người còn chưa lại gần, đã lờ mờ nghe thấy tiếng nàng ta nghẹn ngào khóc thút thít.
Hai nha hoàn theo sau căng thẳng không dám thở mạnh.
Phùng Vận gọi một tiếng, hai nha hoàn lập tức tránh sang hai bên.
“Vương phi.”
Phù Dương Nghi sĩ diện.
Lén đưa tay áo lau nước mắt, ngoảnh lại nở nụ cười với Phùng Vận.
“Ta không sao, Vận nương đừng lo cho ta...”
Phùng Vận nhìn nàng ta cố gắng gượng ép như vậy, khẽ mỉm cười.
“Không phải Huyện quân đã mời ta đến xem phủ mới của ngươi sao?”
Phù Dương Nghi thoáng sững người, sắc mặt lập tức dịu đi.
“Vậy ngươi mau vào xem giúp ta, có mấy chỗ ta thật sự không quyết được...”
Nói rồi liền bước lại, thân mật khoác lấy tay Phùng Vận.
Người Phù Dương Nghi thơm tho mềm mại, Phùng Vận không bài xích sự gần gũi của nàng, mỉm cười nhẹ, để mặc nàng khoác tay cùng bước vào, ánh mắt thoáng lướt qua tòa phủ mới vừa xây dựng ở cách đó trăm bước.
Phủ mới của Ôn Hành Tố, c.uối tháng trước đã khởi công.
Nhìn qua đã thấy nền móng thành hình, thợ thuyền đang khiêng đá vào bên trong...
Lúc bắt đầu xây dựng, nàng ta từng hỏi qua ý kiến Ôn Hành Tố, nhưng hắn không có ý kiến, cho nên phương án c.uối cùng vẫn do Phùng Vận làm chủ.
Để tỏ thành ý, Phùng Kính Đình đích thân phái một quản sự đến phụ trách việc này, không lề mề, cũng không trì hoãn tiến độ.
Nhưng vị quản sự ấy có chuyển đến một phong thư.
Không phải Phùng Kính Đình viết, mà là Tiêu Trình.
Thư đưa cho Phùng Vận, lại không phải viết cho nàng.
Vừa mở đầu đã là “Hành Tố huynh”, hàn huyên vài câu, rồi nói: “Chuyện xây phủ, ta biết không phải ý huynh. Bậc quân tử, một hào cũng không lấy, Hành Tố huynh chắc hẳn trong lòng không thoải mái. Nhưng theo ta thấy, chúng ta đều không cần trái ý A Vận, cứ để nàng làm chủ là được.”
Lời lẽ khách sáo, ôn hòa nhã nhặn, cũng không mất phong độ.
Cứ như người viết thư không phải là Tề quân, mà chỉ là cố nhân cũ của Ôn Hành Tố, là vị hôn phu hữu danh vô thực của Phùng Vận...
Vừa rồi Phùng Vận quên đưa thư cho Ôn Hành Tố, giờ nhìn thấy phủ đệ mới nhớ ra, lại quay đầu nhìn Phù Dương Nghi, ánh mắt trầm xuống vài phần.
Vì nàng ta mà đau lòng, cũng vì Phùng Vận của kiếp trước mà đau lòng...
Tòa phủ mới này hoàn toàn mang phong cách và sở thích của Phù Dương Nghi, gạch đá chạm trổ, hành lang rộng mở, kỳ thảo tiên đằng, hồ cá giả sơn, cổ cầm đồng kính, bảo nghiên bút đồng, chỗ nào cũng tinh xảo.
Có thể nói, đây là phủ đệ tinh mỹ nhất Hoa Khê thôn hiện tại, xứng đáng với thân phận cao quý của phủ Đại Trưởng công chúa.
Phù Dương Nghi vừa dẫn đi vừa giới thiệu, cười rạng rỡ như hoa, Phùng Vận chỉ thi thoảng góp lời, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện nàng ta vừa thất thố khóc lóc, như thể chưa từng xảy ra.
Thao Dang
Có người không muốn để người khác thấy vết thương của mình.
Phù Dương Nghi không nói ra, là vì không muốn Phùng Vận thương hại nàng ta...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phùng Vận không nói đến, là bởi nàng thông tuệ, không cần buông những lời an ủi vô ích.
Chuyện tình cảm, người ngoài là bất lực nhất.
Những tâm tình vi diệu ấy, chẳng phải ba lời hai câu là nói rõ được...
Nàng thật sự góp vài ý kiến cho phủ mới của Phù Dương Nghi, rồi trong tiếng cảm tạ rạng rỡ của nàng ta, cáo từ quay về.
Việc Nguyên Khanh tới tìm Phù Dương Tung, vừa về đến nhà, Phùng Vận liền được bẩm báo.
Hai người kia nói chuyện gì, người gác cổng cũng không rõ.
Chỉ biết Phù Dương Tung lên xe ngựa rồi không xuống nữa, chỉ vén rèm nói với cổng một câu:
“Ta có việc gấp phải rời thôn, thay ta xin nghỉ ba ngày ở thôn học, về rồi sẽ bù.”
Gã là Đan Dương quận vương, người gác cổng cũng không quản nổi.
Gã đến thôn dạy học là do Đại Trưởng công chúa chỉ định, người khác càng không dám can dự.
Không ngờ Phùng Vận nghe xong sắc mặt liền thay đổi, lập tức đứng dậy sang bên cạnh.
Trong Dược Trai, Diêu Nho đang nghiền thuốc, thấy nàng đến, vội lau tay tiến lên hành lễ.
“Nương tử...”
“Diêu đại phu, ta có chuyện muốn hỏi ông.” Giọng Phùng Vận rất gấp, ra hiệu không cần đa lễ, liền hỏi ngay: “Thế tử phủ Huỳnh Dương Huệ Vương, có đến không?”
Diêu Nho gật đầu, “Có, nhưng đi được gần một canh giờ rồi.”
Phùng Vận hỏi: “Y đến làm gì? Nói gì không?”
Diêu Nho mỉm cười, “Cũng không nói gì nhiều, chỉ là lấy thuốc. Nhưng nói cũng lạ, trước đây phủ Huỳnh Dương Huệ Vương đều cho người đến đón ta vào thành, lần này lại là Thế tử đích thân đến. Sau hoạn nạn, Thế tử có vẻ khiêm tốn hơn rất nhiều…”
“Ta hiểu rồi.”
Phùng Vận không chờ ông nói hết, vội vàng chắp tay hành lễ, rồi lập tức bước ra, bảo Cát Quảng chuẩn bị xe.
“Mau, ta phải đến An Độ một chuyến.”
Đừng nhìn Phù Dương Tung là người do Đại Trưởng công chúa tự tay đưa đến thôn Hoa Khê, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, nợ nần này chắc chắn bà ta sẽ tính lên đầu Phùng Vận.
Phùng Vận không kịp đuổi theo Phù Dương Tung, nàng lên xe ngựa, bảo người sang báo cho Phù Dương Nghi một tiếng, rồi thẳng đường đến An Độ...
An Độ cũng như các thành khác, đến giờ đóng cửa là cổng thành khép c.h.ặ.t, dân thường không thể tùy tiện ra vào.
Xe ngựa đến An Độ, Phùng Vận vén rèm nhìn lên cổng thành uy nghi.
“Cát Quảng, nhanh một chút.”
“Dạ.” Cát Quảng vâng lời, quất một roi, xe ngựa liền tăng tốc...
Toàn bộ sự chú ý của Phùng Vận đều đặt vào cánh cổng sắp đóng lại kia, hoàn toàn không để ý bên hông có một kỵ mã lao vụt qua.
Ngay sau đó, xe ngựa như khựng lại một chút, chỉ trong nháy mắt, đã có người chui vào...
Phùng Vận giật mình, còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ cảm thấy có người đột ngột xông vào xe, theo phản xạ đưa tay định rút đoản đao giấu trong giày...
Cổ tay đã bị người kia nắm c.h.ặ.t.
Chưa kịp phản ứng, cả người nàng đã rơi vào một vòng tay rắn chắc.
Lúc này, xe ngựa vẫn chưa dừng.
Tim Phùng Vận đập thình thịch, lúc này mới hoàn hồn, trừng mắt hỏi:
“Đại vương làm gì vậy?”
“Đừng lên tiếng.” Giọng Bùi Quyết lạnh như băng, ánh mắt thậm chí không liếc nhìn nàng, chỉ chăm chăm nhìn ra cửa sổ xe.