Lần này Nguyên Khanh chạy sang phía đông, chỉ mang theo hai đứa nhi tử và chừng hơn mười tùy tùng.
Tùy tùng vừa thấy quân Bắc Ung xông lên, đã sợ đến vỡ mật, chưa đợi Ngao Thất ra tay, liền vứt vũ khí, quỳ rạp xuống đất đầu hàng.
Gió thu se lạnh.
m.á.u của Nguyên Khanh b.ắ.n lên xe ngựa, thành một vệt loang lổ.
t.h.i. .t.h.ể y đổ gục về phía trước, phải một lúc lâu sau mới từ từ ngã vào vách xe, đầu rũ xuống khung cửa, m.á.u từ cổ trào ra như suối nhỏ.
“A… con ta…”
Huỳnh Dương Huệ Vương Nguyên Thao vừa bị Bùi Quyết đá ngã, đau đến thảm thiết kêu la, gần như ngất lịm, hồi lâu vẫn không đứng dậy nổi.
Nghe thấy động tĩnh bên kia cầu, ông ta mới mơ hồ nhận ra điều gì, quay đầu lại nhìn, phát ra một tiếng hét dài thê lương.
Cỗ xe bị Ngao Thất dùng sức cạy mở, Phù Dương Tung toàn thân đầy m.á.u được người đỡ xuống, Đại trưởng công chúa nhìn thấy liền đỏ hoe mắt, bất chấp thể diện mà lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy gã.
“Tung nhi, nhi tử đáng thương của ta…”
Phù Dương Tung mặt trắng bệch, hầu như không đứng nổi, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ.
“A mẫu… con không sao…”
Không sao, làm sao có thể là không sao?
Đại trưởng công chúa nắm lấy cổ tay gã, cúi đầu nhìn xuống.
Ngón trỏ và ngón giữa tay trái, bị c.h.ặ.t ngang khớp, lộ cả xương trắng, khiến đầu óc bà ta choáng váng, nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Tất cả là do ta không phải, là ta không nên trách phạt con, không nên để con đến thôn Hoa Khê …”
Phù Dương Tung rũ đầu, tựa vào vai Đại trưởng công chúa, khóe môi cong lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“… không trách A mẫu đâu… ở Hoa Khê… ngoài chuyện ăn uống không ngon… còn lại… đều tốt…”
“Tung nhi?” Đại trưởng công chúa cảm thấy đầu gã mỗi lúc một nặng, lo lắng gọi tên.
Phù Dương Tung muốn đáp lại mẫu thân, nhưng mắt tối sầm lại, cả người mềm nhũn ngã xuống, không còn chống đỡ được nữa, ngất lịm…
“Tung nhi! Tung nhi!” Đại trưởng công chúa gào lên, “Y quan đâu, y quan đâu rồi!”
Một nam tử mang hòm thuốc lao đến như bay, thở hồng hộc.
Ngay khi mới bắt đầu giải cứu, đã có người từ Thạch Quan đi mời đại phu. Nhưng Phùng Vận nhìn thấy bộ dạng y quan đang lúng túng cầm m.á.u cho Phù Dương Tung, liền nhíu mày.
“Điện hạ.”
Nàng từ từ bước đến bên Đại trưởng công chúa, giọng nhàn nhạt nói:
“Bọc kỹ các ngón tay bị đứt lại, nhanh chóng đi tìm Diêu đại phu, có lẽ còn có thể nối lại được?”
Lời nhắc nhở của Phùng Vận như xé toang màn sương trong đầu Đại trưởng công chúa, khiến bà lập tức bừng tỉnh.
Phải rồi!
Thao Dang
Còn có Diêu đại phu.
Dù bà ta vẫn bán tín bán nghi về việc có thể nối lại ngón tay, nhưng vị Diêu đại phu kia y thuật cao minh, đặc biệt giỏi trị ngoại thương, lúc này đi mời ông ta chữa trị, quả là không còn gì thích hợp hơn…
“Mau! Phi ngựa đến thôn Hoa Khê mời Diêu đại phu… không không không, chúng ta lập tức đưa Quận Vương đến thôn Hoa Khê …”
“Điện hạ.” Phùng Vận thấy bà ta rối loạn, mất hết chủ định, lại nhẹ giọng đề nghị: “Hai đầu đi đều mất thời gian. Chi bằng phái người nhanh chóng đi mời Diêu đại phu tới huyện Thạch Quan?”
Huyện Thạch Quan?
Ánh mắt Đại trưởng công chúa sáng rỡ.
Cả hai phía gặp nhau ở huyện Thạch Quan, đúng là tiết kiệm thời gian nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ta gật đầu liên tục, nôn nóng ra lệnh: “Làm theo lời Vương phi nói, còn không mau đi!”
Tùy tùng vâng dạ.
Phùng Vận lại căn dặn: “Nhớ nói rõ nguyên do cho Diêu đại phu, mang theo đầy đủ dược liệu cần dùng.”
“Tiểu nhân hiểu rồi.” Tùy tùng vội vàng nhảy lên lưng ngựa, hét lớn một tiếng, trong chớp mắt đã phi nước đại mà đi.
Lúc này Đại trưởng công chúa mới quay đầu lại, gượng gạo nở một nụ cười tái nhợt.
“Đa tạ Vương phi đã nhắc nhở.”
Phùng Vận khẽ cười, “Điện hạ khách sáo rồi. Th.i.ế.p chỉ thuận miệng nói ra, chẳng đáng là gì.”
Nàng càng khiêm nhường lễ độ, Đại trưởng công chúa càng cảm thấy tai mình nóng rát.
“Vừa rồi ta nóng giận công tâm, có phần thất thố…”
Ý bà ta là chuyện cãi vã với Bùi Quyết khi nãy.
Phùng Vận mỉm cười, biết bà ta không phải áy náy với mình, mà là sợ Bùi Quyết để tâm, bèn tươi cười lắc đầu.
“Chuyện nhỏ, Đại vương sẽ không để bụng đâu. Điện hạ hãy mau đưa Quận Vương đi trước.”
Đại trưởng công chúa cúi người hành lễ với nàng, gọi tùy tùng đỡ Phù Dương Tung đang suy yếu lên xe.
Đám đông trên cầu Thông Huệ, cũng bắt đầu lục tục tản đi.
Phùng Vận liếc nhìn xung quanh, rồi trở lại bên cạnh Bùi Quyết.
“Ngài cố ý chọc giận Đại trưởng công chúa?”
Bùi Quyết đáp một tiếng “Ừm”, sắc mặt lạnh nhạt.
“Ngón tay bị đứt thật có thể nối lại sao?”
Phùng Vận cười nhàn nhạt, “Th.i.ế.p cũng chỉ từng thấy ghi chép trong sách, thật ra có thành công hay không, còn phải xem Diêu đại phu.”
Bùi Quyết nhìn nàng chăm chú, kéo nhẹ tay nàng, dắt sang một bên.
Trên cầu Thông Huệ, mười mấy tên tùy tùng của Nguyên Khanh bị trói c.h.ặ.t tay ra sau đang bị áp giải đến, còn Huỳnh Dương Huệ Vương thì vừa ôm n.g.ự.c lồm cồm bò dậy, vừa kịp thấy t.h.i. .t.h.ể của Nguyên Khanh được hai binh sĩ quân Bắc Ung nâng lên, đặt ngay trước mặt ông ta.
“Con ơi…” Nguyên Thao lập tức lao nhào vào t.h.i. .t.h.ể Nguyên Khanh, khóc lóc thảm thiết không thôi.
Tùy tùng từ vương phủ cũng đồng loạt lau nước mắt, như thể tang gia bối rối.
Bùi Quyết mặt không đổi sắc đi tới.
“Huệ Vương nén bi thương.”
Huỳnh Dương Huệ Vương ngẩng đầu lên, hai mắt sưng đỏ, cả người trông như già đi mười tuổi chỉ trong khoảnh khắc.
“Ngươi g.i.ế.t con ta… là ngươi… là ngươi g.i.ế.t con ta…” Môi ông ta run bần bật, lẩm bẩm, hai tay chống đất, loạng choạng đứng dậy, rồi bất ngờ lao về phía Bùi Quyết.
“Ta liều mạng với ngươi…”
Bùi Quyết không động đậy.
Cánh tay của Nguyên Thao, đã rơi vào tay Tả Trọng.
Hắn chẳng buồn giữ lễ với vị Huệ Vương này, túm c.h.ặ.t cánh tay ông ta, xoay mạnh một cái, bẻ ngược ra sau.
Nguyên Thao lại ngã vật xuống đất.
“Ngươi g.i.ế.t ta đi… con ta c.h.ế.t rồi… ta cũng không muốn sống nữa… Bùi Quyết, có gan thì g.i.ế.t ta đi…”
Nước mắt ông ta lã chã, sắc mặt u ám, như thể đã thật sự muốn tìm đến cái c.h.ế.t.
Bùi Quyết im lặng một lúc, đột nhiên cúi người, hai tay bóp c.h.ặ.t vai ông ta một cách mạnh mẽ…