Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 735



Nguyên Thao lập tức biến sắc.

Bùi Quyết siết mạnh thêm.

Ông ta “a” lên một tiếng thảm thiết, hai cánh tay rũ xuống vô lực, môi run lập cập, lắp bắp nói:

“Đau… đau quá… đau lắm… Ung Hoài Vương… tha… tha cho ta…”

Bùi Quyết lạnh lùng nhìn ông ta chằm chằm.

Cho đến khi trên trán Nguyên Thao toát ra một tầng mồ hôi lạnh, hắn mới từ từ buông tay, lạnh lùng nói:

“Chút đau đó mà cũng không chịu nổi, còn dám đòi c.h.ế.t?”

Nguyên Thao rũ mắt, mặt xám như tro tàn, “Cho ta một cái c.h.ế.t thống khoái… cầu xin ngài…”

Bùi Quyết nhận lấy chiếc khăn do Kỷ Hựu đưa tới, mím môi lau tay, giọng chậm rãi:

“Áp giải về An Độ.”

Tùy tùng lập tức đáp: “Tuân lệnh.”

Quân kỷ Bắc Ung nghiêm minh, hiện trường im phăng phắc.

Phùng Vận xoay người, vừa định lên xe ngựa, đã thấy Ngao Thất chậm rãi thúc ngựa tiến đến.

Thiếu tướng quân trẻ trong bộ khải giáp, anh tuấn sáng rỡ, giữa hàng mày mắt dường như lắng lại một phần trầm tĩnh chưa từng có.

“Mạt tướng tham kiến Đại vương, Vương phi.”

Hắn phi thân xuống ngựa, hành lễ với Bùi Quyết và Phùng Vận từng người một, cẩn trọng chu đáo, không hề có chút sơ sót.

Hắn lúc này, chính là dáng vẻ mà Ngao Chính, Bùi Quyết, thậm chí cả Phùng Vận từng kỳ vọng ở hắn.

Biết chừng mực, giữ khoảng cách, kính cẩn giữ phận.

Thế nhưng, khi thật sự nhìn thấy Ngao Thất đã trở thành như vậy, trong lòng Phùng Vận lại không hề thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng.

Bùi Quyết nói: “Hôm nay ngươi xử lý ổn thỏa, về sau sẽ vì ngươi mà xin thưởng.”

“Đa tạ Đại vương.” Ngao Thất giơ tay hành lễ, dừng lại một chút, lại nói: “Trời đã muộn, hai vị định quay về thôn Hoa Khê sao?”

Từ đây về Hoa Khê vẫn còn một đoạn đường, lúc đến đã rất mệt, nếu tiếp tục đi xuyên đêm, Bùi Quyết sợ Phùng Vận chịu không nổi.

“Tối nay nghỉ lại ở Thạch Quan chứ?”

Hắn nghiêng đầu nhìn Phùng Vận, trong giọng có ý hỏi dò.

Phùng Vận khẽ gật đầu mỉm cười, “Theo Đại vương sắp xếp.”

Bùi Quyết “ừ” một tiếng, lại nghe Ngao Thất nói: “Vậy mạt tướng sẽ lập tức hộ tống hai vị đến Thạch Quan.”

Nói rồi, hắn nhảy lên ngựa.

Phùng Vận nhìn Bùi Quyết một cái.

Bùi Quyết nói: “Ngươi đưa người về doanh trại, bên này có Tả Trọng và Kỷ Hựu theo, không sao đâu.”

Ngao Thất nghiêng đầu nhìn Phùng Vận, hơi do dự.

“Ta vẫn nên tiễn A cữu một đoạn đường.”

Một tiếng “A cữu” đã hóa giải căng thẳng, cũng khiến Bùi Quyết không thể từ chối.

Bên này vốn là doanh địa của quân Xích Giáp.

Công tư đều rõ ràng: thân là chủ tướng, Ngao Thất nghênh đón và tiễn đưa đều là lễ phép; tư tình mà nói, ngoại sanh (cháu bên ngoại) tiễn cữu cữu cùng cữu mẫu, cũng là chuyện đương nhiên.



Ba người dẫn theo hơn hai mươi khinh kỵ binh, rời khỏi cầu Thông Huệ, chậm rãi tiến về Thạch Quan.

Trước khi họ đến nơi, Ngao Thất đã sai người đến dịch trạm dọn dẹp phòng ốc tươm tất.

Dịch thừa chuẩn bị sẵn cơm nước, đứng chờ ngoài cửa nghênh đón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên đường, Ngao Thất rất ít nói.

Toàn thân toát lên vẻ điềm tĩnh hiếm thấy, như thể chỉ sau một đêm đã đổi thành người khác…

Khi ăn cơm, hắn đột nhiên nâng chén.

“Lấy trà thay rượu, kính cữu cữu, cữu mẫu một ly.”

Phùng Vận hơi khựng lại.

Nàng mỉm cười nâng chén đáp lễ, không nói gì thêm.

Bùi Quyết thì không nhấc chén, chỉ yên lặng nhìn hắn, ánh mắt bình lặng mà ẩn hiện một tia lãnh ý sắc bén.

“Có chuyện thì nói thẳng.”

Từ nhỏ Ngao Thất đã kính sợ A cữu, Bùi Quyết có uy lực bẩm sinh đối với hắn, nếu là trước đây, thấy Bùi Quyết sa mặt thế này, hắn đã sớm căng thẳng đến phát run.

Có lẽ hắn thật sự đã trưởng thành, lúc này lại cực kỳ bình thản, khóe môi thậm chí còn mang theo nụ cười.

“A cữu, hôn kỳ của ta đã định, vào đầu tháng Chạp, mồng Tám. A mẫu nói, tổ chức ở Tây Kinh thì phiền, chi bằng mở tiệc cưới tại An Độ, còn bảo ta hỏi xem ý A cữu thế nào.”

Phùng Vận ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của hắn.

Khoảnh khắc ấy, nàng nhìn thấy từ nụ cười của Ngao Thất một vẻ tuyệt vọng nguội lạnh, như tự buông thả.

411- Người si tình.

Rèm lụa trong trạm dịch nhẹ lay, phát ra những tiếng xào xạc.

Ngọn lửa trên giá nến lách tách, tóe ra một đốm sáng chói lòa.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, hồi lâu không ai lên tiếng.

Bùi Quyết ngồi sau án gỗ nhìn Ngao Thất thật lâu, nhẹ vuốt chén rượu, đuôi mày khẽ động.

“Mẫu thân ngươi chưa từng gửi thư báo cho ta.”

Thao Dang

Ngao Thất đáp: “Việc còn chưa định, không tiện báo cho A cữu.”

Bùi Quyết hơi nhíu mày, mắt nheo lại.

“Ngươi nghĩ kỹ chưa?”

Chỉ ba chữ đơn giản, lại như chứa đựng muôn vàn tâm tình.

Tim Ngao Thất thắt lại, không nói được thành lời, một nỗi đau xé ruột, tủi hổ, buồn thương dâng lên như sóng trào, khiến hắn nghẹn ứ không thở nổi.

Đây là người A cữu mà hắn tôn kính nhất, hắn vốn có thể khóc một trận trước mặt ngươi, thổ lộ hết tâm sự, nhưng trớ trêu thay, người mà hắn si mê, lại là nữ nhân của A cữu…

Có lúc Ngao Thất cảm thấy bản thân vô sỉ.

Có lúc lại thấy mình không sai, chỉ là không may, đến sau một bước…

Hắn yêu Phùng Vận từ khi nàng chưa phải là cữu mẫu.

Ngao Thất nâng chén trà lên uống một ngụm lớn, cổ họng phát ra tiếng “ực” rõ ràng, làm ra vẻ sảng khoái, nhuận giọng xong thì cười rạng rỡ.

“Phụ mẫu đã hài lòng, thì ta cũng hài lòng.”

Bùi Quyết hỏi: “Nhà ai?”

Trước đây Ngao Thất từng có hôn ước với Thôi tứ nương tử, nhưng khi Lý Tông Huấn trốn sang Nghiệp Thành, đêm ấy Trung Kinh hỗn loạn, phụ tử Thôi gia không kịp đưa người nhà đi cùng, bị quân Bắc Ung truy kích, c.uối cùng chạy theo đại quân Lý Tông Huấn rút khỏi Trung Kinh.

Những người Thôi gia còn lại, toàn bộ nam đinh trên mười bốn bị xử trảm, nam dưới mười bốn, nữ nhân, thê th.i.ế.p, nữ lang… đều bị bắt làm nô lệ.

Thôi tứ nương tử cũng không ngoại lệ.

Nàng ta vốn là danh môn khuê tú, cả đời có thể nhìn thấy tương lai: gả cho người như ý, an phận thủ thường, tương phu giáo tử (chăm sóc chồng, dậy dỗ con), bình an cả đời.

Ai ngờ tai ương bất ngờ giáng xuống, vì phụ huynh mà liên lụy, phút chốc thành nô lệ.

Nàng ta đã vào nô tịch, tất nhiên không thể gả cho Ngao tướng quân nữa, hôn sự cũng không ai còn nhắc đến.

Sau khi Thôi gia gặp chuyện, cửa nhà Ngao gia bị giẫm đến mòn bậc thềm…