Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 736



Đều là đến để cầu thân lang quân Ngao gia.

Nay Ngao gia, đã chẳng còn như thời kỳ hai triều Hy Phong và Hưng Hòa.

Một nhà thịnh vượng, phụ tử đều là trọng thần.

Ngao Chính quý vị làm Thừa tướng, gia thế hiển hách.

Ngao phu nhân là trưởng tỷ của Ung Hoài Vương, tình thân sâu đậm.

Ngao Thất lĩnh binh Xích Giáp, thiện chiến dũng mãnh, tướng mạo đường đường.

Có thể tưởng tượng được, hắn sẽ là người trong mộng của bao nữ lang nhà thế gia...

Chỉ cần hắn nguyện ý, ở Tây Kinh muốn chọn ai cũng không khó.

Thế nhưng, Ngao Thất lại chỉ khẽ cười bình thản, đáp:

Thao Dang

“Hắc Bối Hiệp Cốc, nữ nhi đại thủ lĩnh bộ lạc Mã Hợp.”

Bùi Quyết chăm chú nhìn hắn, hồi lâu không nói gì.

Việc hôn sự với bộ lạc Mã Hợp, là khi ấy Ngao Thất vì cứu hắn, bất đắc dĩ mà chấp thuận.

Nếu chỉ vì một lời hứa, mà khiến Ngao Thất đánh đổi cả nhân duyên của mình, thì người cữu cữu như hắn, thật khó yên lòng.

“Tiểu Thất.” Bùi Quyết nói, “Ta đã thu phục Bình Thành, nắm giữ Nhung Châu, Bắc Nhung không dám xâm phạm…”

Nói cách khác, hôn sự trong hoàn cảnh bị ép buộc ấy, vốn chỉ là chuyện qua đường.

Chỉ cần Ngao Thất không muốn, thì hôn sự đó sẽ chẳng có trọng lượng gì cả.

Nếu không, Đại thủ lĩnh Mã Hợp đã chẳng để thời gian trôi qua lâu như vậy mà chỉ sai người gửi chút thịt khô dê, bò vùng đó, để biểu thị hữu hảo, chứ chẳng nhắc gì đến chuyện bảo Ngao Thất cưới nữ nhi ông ta.

Đối với bộ lạc Mã Hợp mà nói, chỉ cần giữ được quan hệ thân thiện như thế, là đủ để các bộ lạc khác không dám khinh thường họ, đủ để họ sinh tồn nơi chân núi Thương Nham.

Những điều này, Ngao Thất đều hiểu rõ.

Trước ngày hôm nay, Ngao Chính và Bùi Uyển cũng từng khuyên bảo như thế…

Nhưng Ngao Thất vẫn từ chối.

“Quân tử nhất ngôn, không thể thất hứa. Đây là cữu cữu dạy ta.”

Hắn lại nâng chén trà lên, giọng khàn khàn, nhẹ nhàng nói: “Cữu cữu không cần bận tâm đến ta, chỉ cần đến uống chén rượu mừng là được.”

Lại liếc mắt nhìn Phùng Vận: “Cữu mẫu đừng quên, chuẩn bị cho ta một món đại lễ.”

Trước kia khi hắn còn làm tiểu thị vệ bên cạnh Phùng Vận, ngày ngày bắt cá hiếu kính nàng, từng nói đùa rằng sau này hắn thành thân, để nàng chuẩn bị quà mừng cho thật hậu hĩnh, xem như đáp lễ.

Chuyện này Bùi Quyết không biết.

Nhưng Phùng Vận thì nhớ.

Nàng khẽ cười: “Nhất định sẽ chuẩn bị. Ngươi thích gì, viết thành một danh sách, ta sẽ sắm đủ cho.”

Ngao Thất nhướng mày cười: “Cũng chẳng muốn gì đặc biệt, nếu có thể cho ta mang theo Ngao Tử, thì tốt quá.”

Tất nhiên là nói đùa.

Ngao Tử là bảo bối trong lòng Phùng Vận, sao có thể cho hắn được?

Phùng Vận bật cười: “Khi nào ngươi nghỉ phép tới Hoa Khê chơi, Ngao Tử sẽ bầu bạn với ngươi.”

Ngao Thất đáp: “Qua ba năm năm năm, nó sẽ quên ta mất rồi.”

Giọng khản đặc, đầy nghẹn ngào.

Thế gian có bao nhiêu tình nghĩa, chịu được thử thách ba năm năm năm?

Phùng Vận khẽ mím môi, cười nhạt: “Ngao Tử thật có phúc, được nhiều người yêu quý như thế.”

Hai người đang trò chuyện, Bùi Quyết vẫn luôn im lặng, đến khi thấy Phùng Vận lần thứ ba cầm chén trà lên rồi lại đặt xuống, hắn mới thân đích đứng dậy, rót đầy chén cho nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phùng Vận hơi bất ngờ, khẽ cười với hắn.

Chén đã cạn từ lâu, nhưng mỗi lần nàng nói chuyện xong, lại vô thức đưa tay chạm vào…

Vốn là hành động vô ý, nàng cũng chẳng để tâm.

Nhưng trong vô thức lại lộ ra sự lúng túng của nàng với chuyện của Ngao Thất…

Không nên như vậy.

Phùng Vận điều chỉnh lại tâm trí, mỉm cười nói: “Đa tạ Đại vương.”

Bùi Quyết nhìn nàng một cái, không nói gì thêm.

Đồ ăn ở trạm dịch đơn sơ, chỉ có rượu là còn tạm, Bùi Quyết từ đầu bữa đến c.uối rất trầm lặng, bất giác uống thêm vài chén.

Còn Ngao Thất, có lẽ vì còn nhớ chuyện lần trước say rượu ở Hoa Khê, hôm nay tuyệt không chạm môi một giọt.

“Ở An Độ có chuẩn bị một căn nhà cho ta, ta vẫn chưa có thời gian qua đó, phụ mẫu lại ở Tây Kinh xa xôi, chẳng hay có thể phiền cữu mẫu giúp ta thu xếp chút việc được không?”

Phụ mẫu không ở bên, nhờ cữu mẫu giúp đỡ, nghe cũng hợp tình hợp lý.

Nhưng phủ đệ này, là để Ngao Thất thành thân mà chuẩn bị.

Cũng chính là phòng tân hôn của hắn.

Việc Ngao Thất nhờ Phùng Vận đến sắp đặt, thật khó nói là không có ẩn ý gì khác…

Bùi Quyết cụp mắt, cầm chén rượu nhấp chậm.

Phùng Vận suy nghĩ một chút, bình thản nói: “Hôn sự của ta khi xưa cũng làm rất sơ sài, thực tình chẳng rõ những nghi thức đó, e là chu toàn không nổi…”

Nói đoạn nàng nghiêng đầu nhìn sang Bùi Quyết, vẻ mặt cẩn trọng.

“Hay là để đại tỷ sai một quản sự ma ma bên cạnh tới giúp hắn?”

Bùi Quyết: “Được.”

Ánh mắt Ngao Thất lập tức tràn đầy thất vọng, rót một chén nước, ngửa cổ uống cạn, rồi nặng nề đặt xuống bàn.

“Xem ra cữu mẫu đối với ta, có nhiều bất mãn.”

Phùng Vận cười: “Sao lại nói thế?”

Ngao Thất khẽ hừ: “Phù Dương Nghi sửa nhà, cữu mẫu giúp vẽ bản thiết kế, định đoạt mọi việc. Ôn tướng quân sửa nhà, cữu mẫu còn đích thân giám sát, chỉ sợ sơ sót chỗ nào. Sao đến lượt ta, đại ngoại sanh của người, chỉ là bố trí sắp đặt, cữu mẫu liền trăm mối thoái thác?”

Miệng mồm thật lanh lợi.

Phùng Vận cảm thấy hắn là cố ý.

Biết rõ nguyên nhân, mà còn cố làm nàng khó xử.

Ngay trước mặt Bùi Quyết, nàng nên nhận lời, hay nên từ chối?

“Nàng cứ nhận lời đi.” Bùi Quyết sắc mặt điềm đạm, từ tốn nói: “Tiểu Thất chỉ có một mình ở An Độ, nàng và ta càng nên chăm sóc cho hắn nhiều một chút.”

Nói rồi lại nghiêm giọng: “Nhưng có một điều, thân thể cữu mẫu ngươi không tốt, không thể chuyện gì cũng đích thân làm, giúp ngươi trông nom một hai phần thì được, còn lại thì đừng làm phiền nàng.”

Hắn dùng ngữ khí của bậc trưởng bối.

Cũng là một lời cảnh cáo, chớ có được đằng chân lân đằng đầu.

Ngao Thất hiểu rõ, chắp tay hành lễ với hai người.

“Đa tạ cữu cữu, đa tạ cữu mẫu.”



Ngao Thất ra về sau bữa cơm.

Trời đã khuya, hắn không trở về đại doanh, giống như phu thê Phùng Vận, cũng trọ lại trạm dịch, nhưng là phòng khách khác.

Trước đây mỗi lần hắn rời đi đều mang theo cảm giác luyến tiếc, nói rất nhiều lời, hết lần này đến lần khác nhắc Phùng Vận chuyện này chuyện kia…