Khi nàng nói ra những lời này gương mặt vẫn còn lộ vẻ lòng còn sợ hãi, mà ta nghe xong cũng cảm thấy lòng còn sợ hãi vô cùng.
Ta đã mất đi đứa con của mình, suốt một thời gian dài cứ mơ màng hồ đồ, cả người trở nên ngơ ngác si ngốc.
Thai nhi đã được bảy tháng, đến cả Tần thị cũng không dám nhẫn tâm ra tay hại đứa nhỏ này, vậy mà không ngờ cuối cùng ta lại thua đau đớn dưới tay của Nhân Nhân.
Khoảng thời gian đầu Thẩm Gia Nguyên thường xuyên đến viện nhìn ta, có một lần hắn còn ôm c.h.ặ.t lấy ta mà khóc rống lên để khuyên giải an ủi.
“Thập Nhất Nương, chúng ta sau này còn có thể có con, về sau nhất định có thể sinh thật nhiều thật nhiều con.”
Lúc ấy ta chẳng hề chú ý đến việc vành mắt của hắn cũng đã đỏ hoe.
Cũng quên mất rằng hắn thực chất cũng là một người cha vừa chịu nỗi đau mất con, ta chỉ biết đắm chìm trong sự thống khổ tột cùng của chính mình mà không cách nào tự giải thoát ra được.
Sau này chờ cho thân thể của ta khôi phục được tốt hơn đôi chút.
Ta và hắn có chung chăn gối một lần, nhưng bởi vì tâm trí ta từ đầu đến cuối vẫn không thể bước ra khỏi nỗi đau tang t.ử nên tâm tư hứng thú rã rời.
Hắn cũng cảm thấy tẻ nhạt vô vị, đối với một kẻ cả ngày cứ rầu rĩ không vui như ta dần đ.á.n.h mất đi sự kiên nhẫn.
Thế là một thời gian rất dài sau đó hắn chưa từng đặt chân đến viện nhìn ta thêm lần nào nữa.
Nhưng hắn lại nâng vị phân của ta lên, hiện tại ta đã là lương thiếp của phủ Trường Ninh Hầu, không còn mang thân phận tì thiếp ti tiện hèn mọn như trước kia nữa.
Phan Phan vẫn luôn ở bên cạnh hết lời khuyên nhủ ta.
“Di nương trước đây vốn là người nghĩ thoáng cơ mà, sao giờ này lại trở nên c.h.ế.t cân não đến thế chứ, người không thể cứ mãi tự giày vò rồi kéo c.h.ế.t chính mình như vậy được.”
Ta bừng tỉnh ngộ lại, nhìn vào bóng hình mình phản chiếu trong gương mới kinh hoàng phát giác bản thân từ bao giờ đã gầy rộc đi đến nhường này.
Mấy ngày sau, ta chủ động bước tới sân viện của Thẩm Gia Nguyên, nhưng lại bị A Chuẩn thẳng thừng ngăn ở bên ngoài cửa.
“Di nương xin hãy quay về trước đi, gia khi nào có rảnh rỗi tự khắc sẽ đến viện nhìn người.”
Cửa phòng bên trong đóng c.h.ặ.t, vài vị nha hoàn đứng cung kính chờ đợi ở bên ngoài.
Vì thế ta lập tức minh bạch ra Thẩm Gia Nguyên đã dẫn một nữ nhân khác trở về phòng.
Ta đứng ngốc ra đó quyết không chịu rời đi, quả nhiên một lát sau cửa phòng bật mở.
Từ bên trong bước ra một nữ t.ử tuổi xuân có dáng người mạn diệu vô cùng quyến rũ vũ mị.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Người cùng bước ra với nàng ta không ai khác chính là Thẩm Gia Nguyên, nha hoàn ở một bên cung kính dâng lên chiếc áo choàng.
Thẩm Gia Nguyên liền tự tay khoác lên người nàng ta rồi nhẹ nhàng hệ nút thắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thẫn thờ hỏi A Chuẩn.
“Nàng ta là ai vậy?”
Biểu tình trên mặt A Chuẩn có chút khó xử.
“Là Ngưng Ngưng cô nương của Xuân Hương Lâu.”
À, ta nhớ ra rồi, Phan Phan trước đây từng nghe ngóng được chuyện này.
Tôn Ngưng Ngưng là đầu bảng của Xuân Hương Lâu, người người trong kinh thành đều ca tụng nàng ta có làn da băng cơ tuyết cốt, thân hình nhu mị không xương, khiến cho biết bao thế gia t.ử đệ phải điên đảo cuồng si vì nàng.
Khoảng thời gian Thẩm Gia Nguyên lưu lại bên ngoài phủ đều là ở chỗ của nàng ta, hắn nhất định là vô cùng yêu thích nàng ta rồi.
Ta rốt cuộc đã hoàn toàn thất sủng.
Đến lúc này ta mới thực sự như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng dài.
Những ngày tháng bình yên tốt đẹp vừa qua đã khiến ta quên mất thân phận thực sự của mình, quên mất thân phận cao quý của Thẩm Gia Nguyên.
Trường Ninh Hầu phủ đời đời hiển quý hiển hách, hắn là bậc quyền quý cao cao tại thượng.
Chỉ đối xử tốt với ta trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà đã khiến ta tự đ.á.n.h mất chính mình, ta thật sự là quá ngu xuẩn rồi.
Thẩm Gia Nguyên vốn dĩ chính là một kẻ bạc tình.
Phan Phan khuyên ta nên phấn chấn tinh thần trở lại để tìm cách cứu vãn trái tim của Thẩm Gia Nguyên, nhưng ta không muốn làm vậy nữa.
Ta thà chọn cách nằm yên trong viện t.ử để phơi nắng, trên đầu gối đắp một tấm chăn mỏng, lặng lẽ ngắm nhìn những chiếc lá cây úa tàn đang thi nhau điêu tàn rụng xuống.
Tần thị cũng đã hoàn toàn lãng quên đi sự tồn tại của ta, một phòng thiếp thất vừa thất sủng lại vừa mất con.
Nàng ta tự nhiên không thèm để mắt tới nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì quãng đời còn lại của ta có lẽ cứ như vậy mà chôn vùi trong viện t.ử cô quạnh này.
Điều duy nhất đáng để vui mừng vào lúc này chính là đứa đệ đệ A Thắng đã gửi cho ta phong thư đầu tiên.
Đệ ấy viết rằng mọi chuyện ở biên cương đều rất tốt, ước mơ trước đây của đệ ấy là thi đỗ công danh để làm quan lớn, còn ước mơ hiện tại là muốn giống như Hách quân sư, trở thành một vị mưu sĩ xuất sắc lỗi lạc.
Con người ta có ước mơ thì luôn là điều tốt, A Thắng còn viết thêm một câu.
“A tỷ, đợi đệ tạo dựng được danh tiếng tiền đồ rồi sẽ lập tức về kinh thành tìm tỷ.”
Ta không biết bản thân mình liệu có thể sống để chờ được đến ngày đó hay không, ta đã quá ngu muội khi động tâm với Thẩm Gia Nguyên.
Để rồi kết cục nhận lại chẳng khác nào bị rơi xuống vực sâu vạn trượng.