Mang t.h.a.i đến tháng thứ năm, khẩu vị của ta lại càng thêm tốt, thân hình cũng ngày một châu tròn ngọc sáng.
Vết thương của Thẩm Gia Nguyên cũng đã bình phục đến bảy tám phần, lại khôi phục dáng vẻ sinh long hoạt hổ như xưa.
Bất quá vì cái bụng của ta ngày một lớn dần nên hai người ngủ chung giường có rất nhiều điểm bất tiện.
Vì thế ta liền chủ động đưa ra đề nghị.
“Hay là ngày mai để Lâm di nương qua đây hầu hạ gia nhé?”
Hắn xoay mặt ta lại, ánh mắt nhìn ta mang theo ý vị thâm trầm khó đoán, ta lại bồi thêm một câu.
“Gia không thích Nhân Nhân sao, vậy thì Mỹ Ngọc thì thế nào?”
Mỹ Ngọc là một thông phòng trong phủ từ trước khi ta gả vào đây, do chính tay Tần thị tuyển chọn cho hắn.
Vừa dứt lời ta liền cảm giác bầu không khí xung quanh có điểm không ổn, Thẩm Gia Nguyên ghé sát vào tai ta, trầm giọng nói.
“Được thôi, vậy thì cứ依 theo ý của Thập Nhất Nương đi.”
Đột nhiên nhớ lại sự kiện của Nhân Nhân lần trước, chuông cảnh báo trong đầu ta lập tức reo vang inh ỏi, ta vội vàng nở một nụ cười nịnh nọt.
“Gia, thôi bỏ đi ạ, thiếp sợ bọn họ hầu hạ ngài không chu đáo, chuyện này cứ để thiếp tự tay làm lấy thì mới có thể yên tâm được.”
“Thật sao?”
“Thật ạ.”
“Vậy thì tắt đèn đi ngủ thôi.”
Ta tự cảm thấy bản thân vừa tự đào một cái hố để tự chôn mình rồi.
Có lẽ vì m.a.n.g t.h.a.i nên thỉnh thoảng tâm tư ta cũng trở nên nhạy cảm sầu muộn, có lần ta ôm lấy cổ hắn mà nước mắt rơi lã chã không ngừng.
“Gia, nếu sau này thực sự phải gặp cảnh g.i.ế.c mẹ giữ con, ngài nhất định phải hứa với thiếp là sẽ đối xử tốt với đệ đệ của thiếp nhé.”
Thẩm Gia Nguyên nhìn ta bằng ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ.
Được rồi, coi như ta chưa nói gì đi, ta tất nhiên cũng mong bản thân mình có thể bình an vô sự mà sống sót.
Thời gian đó ta đã lờ mờ cảm nhận được t.h.a.i động trong bụng.
Vui mừng khôn xiết, một thứ cảm xúc kỳ diệu bỗng chốc sinh ra, nghĩ đến việc trong bụng có một sinh linh thuộc về chính mình khiến ta hạnh phúc đến mức muốn phát khóc.
Đương nhiên Thẩm Gia Nguyên cũng vậy, bàn tay hắn nhẹ nhàng mơn trớn trên bụng ta, thần sắc mang theo vẻ ôn nhu mềm mại hiếm thấy.
Ta nghĩ hắn sau này nhất định sẽ là một người cha vô cùng tốt.
Sau đó cái bụng của ta ngày một lớn dần, đứng ngồi đều bất tiện nên ta đành dọn về lại viện t.ử của chính mình.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vừa vặn khoảng thời gian đó hắn lại đặc biệt bận rộn, suốt ngày đi sớm về trễ, thậm chí có mấy đêm liền không về phủ ngủ lại.
Phan Phan chạy đi hỏi A Chuẩn xem hầu gia ngủ lại ở đâu, vẻ mặt A Chuẩn trông vô cùng ngượng ngùng khó xử.
Sau đó Phan Phan lén ghé tai nói nhỏ với ta rằng hầu gia dạo này toàn lưu lại Xuân Hương Lâu, một kỹ viện có tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành.
Phan Phan lo lắng hỏi ta phải làm sao bây giờ, ta liền cốc nhẹ vào đầu nàng ta một cái.
“Này đứa nhỏ kia, phải nhìn nhận rõ ràng thân phận của chúng ta chứ, ta chỉ là một phòng thiếp thất hèn mọn, đến cả chính thất chủ mẫu còn chưa thèm sốt ruột thì ta chen vào góp vui làm cái gì.”
Ta có thể giữ được mạng sống đến ngày hôm nay đã là vạn hạnh lắm rồi, quản chi hắn ngủ lại ở nơi nào chứ.
Con người ta phải lo tốt cho bản thân mình trước đã thì mới có cơ hội để nghĩ đến những chuyện khác.
Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, Thẩm Gia Nguyên không gọi Nhân Nhân hay Mỹ Ngọc đến hầu hạ, xem ra là thật sự không thích bọn họ.
Chung quy thì thiếp thất trong nhà vẫn không bằng kỹ nữ lầu xanh, bên ngoài tìm hoa hỏi liễu mới có nhiều thú vui.
Chuyện này cũng thật khó tránh khỏi, nam nhân tụ tập bầy đàn với nhau đều lấy việc này làm thú vui.
Chuyện chung đụng cơ thiếp trong phủ ở trong miệng bọn họ cũng được coi là một việc phong nhã thường tình.
Thẩm Gia Nguyên đang tuổi trẻ khí thịnh, tự nhiên là có nhu cầu sinh lý.
Cũng may là hắn không mang thứ nữ nhân đó về phủ, cũng không nuôi dưỡng gia kỹ trong nhà.
Mỗi lần ngủ lại bên ngoài trở về hắn đều tắm rửa sạch bách, thay một bộ quần áo sạch sẽ thơm tho rồi mới đến viện nhìn ta.
Lúc ấy ta thực sự đã béo ú ra như một con heo, mỗi lần soi gương đều tự thấy bản thân vừa mập vừa xấu xí vô cùng.
Vậy mà Thẩm Gia Nguyên chưa từng tỏ ý ghét bỏ ta, đối xử với ta vô cùng tốt, ta cũng chẳng còn điều gì không thỏa mãn nữa.
Thế nhưng cuộc đời mà, con người ta thường phải đứng ở trên đỉnh cao của ngọn núi thì mới biết được phía trên đã không còn đường để đi tiếp nữa.
Vào lúc t.h.a.i kỳ được hơn bảy tháng, ta không may bị sinh non.
Chính là Nhân Nhân đã hạ d.ư.ợ.c vào canh của ta, ta và nàng ta không oán không thù, vậy mà nàng ta lại nhẫn tâm hại c.h.ế.t đứa con của ta.
Thế nhưng Nhân Nhân không hề cho rằng bản thân mình sai, nàng ta giống như một kẻ điên cuồng quỳ sụp trước mặt Thẩm Gia Nguyên, lúc thì khóc lóc t.h.ả.m thiết lúc lại cười lên sằng sặc.
“Đều cùng mang thân phận tì thiếp hèn mọn như nhau, nàng ta dựa vào cái gì mà lại có mệnh tốt đến thế, nàng ta được gia độc sủng, lại còn mang long t.h.a.i cốt nhục của gia, còn ta thì sao, ta cái gì cũng không có!”
“Ta chỉ là muốn phụng dưỡng gia mà thôi, ta thích gia, tại sao gia lại không chịu nhìn ta lấy một cái!”
Phan Phan khẽ kể lại cho ta nghe.
“Nàng ta khóc lóc náo loạn xong xuôi liền bị hầu gia sai người dùng gậy sống đánh c.h.ế.t, sau đó dùng một chiếc chiếu rách cuộn lại rồi vứt xác ra bãi tha ma ở phía nam thành.”