Trường Ninh Cựu Sự

Chương 8



“Gia, gia à, ngài nghe thiếp giải thích đã, thiếp không phải là loại người tham sống sợ c.h.ế.t đâu, chủ yếu là vì trong bụng đang mang giọt m.á.u của ngài mà thôi.”

Ánh mắt hắn âm trầm, sắc mặt khó coi đến cực điểm, đó là vẻ mặt đáng sợ mà ta chưa từng thấy ở hắn bao giờ.

Ta liền khóc lóc t.h.ả.m thiết tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy chân hắn.

Bàn tay hắn bóp c.h.ặ.t lấy cổ ta, lực đạo vậy mà vẫn lớn như ngày nào.

“Thập Nhất Nương, ta hận không thể tự tay bóp c.h.ế.t ngươi.”

Nước mắt ta lã chã rơi xuống, lăn dài rồi nhỏ giọt lên mu bàn tay hắn.

“Gia, xin hãy đợi thiếp sinh đứa nhỏ này ra đã, đến lúc đó thiếp sẽ tự kết liễu đời mình được không?”

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào ta, tựa như đ.â.m xuyên qua vách ngăn để rọi thẳng vào tận sâu trong linh hồn ta, khiến ta cảm thấy bản thân vô cùng nhục nhã khó coi.

“Gia, ngài liều mạng cứu thiếp, thiếp vốn dĩ cam tâm tình nguyện tuẫn táng theo ngài, thế nhưng ta lại đang mang cốt nhục của ngài, con người ta một khi đã có vướng bận thì khó lòng dứt khoát được, ngài cũng hiểu rõ nếu thiếp ở lại trong phủ sinh con thì chỉ có đứa trẻ được sống, còn nếu thiếp bỏ trốn thì ít nhất cả hai mẹ con đều có cơ hội mạng sống, tuy rằng rất có lỗi với ngài, nhưng thiếp thực sự không nỡ bỏ đứa nhỏ này, nếu cho thiếp chọn lại một lần nữa, thiếp vẫn sẽ chọn bỏ trốn.”

Hắn cười lạnh một tiếng.

“Thế còn đệ đệ của ngươi, ngươi mặc kệ hắn sao?”

Ta thản nhiên thú nhận.

“Thiếp muốn lo cho đệ ấy thì trước tiên thiếp phải sống sót đã chứ, chính bản thân còn ốc không mang nổi mình ốc thì làm sao quản được người khác nữa.”

Trong mắt hắn dâng lên thứ cảm xúc phức tạp mà ta không tài nào hiểu thấu, ta biết mình đã làm hắn thất vọng rồi, ngày thường luôn dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành hắn, đến khi thực sự xảy ra chuyện thì ta lại là kẻ tháo chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

Ta đưa tay nắm lấy bàn tay đang bóp cổ mình của hắn, bỗng nhiên phát hiện trên tay có vết m.á.u.

Lúc cạy gạch ở lỗ ch.ó, tay ta đã bị thương, khi A Chuẩn kéo tay ta ra thì phần mu bàn tay đã bị chà xát đến rướn m.á.u.

Chân mày hắn khẽ nhíu lại, lỏng tay ra khỏi cổ ta, ta thấy thời cơ đến liền lập tức nhào thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, khóc thút thít oán hận.

“Ngài xem, thiếp vì cứu Phan Phan mà bị thương thành ra nông nỗi này đây, thiếp rõ ràng có thể tự mình chạy thoát trước mà, thiếp đâu phải loại người tham sống sợ c.h.ế.t vô tình vô nghĩa đâu, thiếp cũng là kẻ trọng tình trọng nghĩa lắm chứ bộ.”

Hắn đẩy ta ra, nhàn nhạt bồi một câu.

“Chẳng qua là ngươi muốn trốn mà trốn không thoát đó thôi.”

Lòng ta bỗng chốc nghẹn lại, nửa ngày trời cũng không biết nên đáp lại thế nào cho phải, thế là hạ quyết tâm làm liều rúc sâu vào lòng hắn, kết quả vì dùng lực quá mạnh, cái đầu của ta đập bộp một phát trúng ngay vào vết thương trước n.g.ự.c hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khụ, khụ, khụ.

Thẩm Gia Nguyên đau đớn ho khan dữ dội vài tiếng, mặt ta sợ đến mức cắt không còn một giọt m.á.u, vội vàng luống cuống đưa tay vỗ vỗ lưng cho hắn.

“Thập Nhất Nương, ngươi là đang mong cho ta mau c.h.ế.t đi có phải không?”

Ta lại oà khóc lên.

“Gia, thiếp oan uổng quá, ngài mà có mệnh hệ gì thì thiếp tuyệt đối cũng không thèm sống một mình đâu.”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thôi xong, vừa dứt lời là ta biết mình lại lỡ miệng rồi, quả nhiên Thẩm Gia Nguyên chỉ đáp lại bằng một tiếng cười lạnh đầy giễu cợt.

Đúng thật là nực cười mà, kể từ ngày hôm đó trở đi, ta ở trước mặt hắn hoàn toàn chẳng còn chút thể diện nào nữa.

Mà cũng chính vì không còn mặt mũi gì nữa nên bản lĩnh mặt dày tâm đen của ta lại được tăng tiến thêm vài phần, hắn suốt một thời gian dài đối xử với ta bằng thái độ lạnh lùng nghiêm nghị, chưa từng ban cho lấy một sắc mặt ôn hòa.

Thế nhưng ta không thèm để tâm, ta cứ như một con ch.ó săn mặt dày mỗi ngày đều ăn vạ trong viện của hắn không chịu rời đi, hết bưng trà rót nước lại đến hầu hạ sắc t.h.u.ố.c, tinh thần nhiệt huyết dạt dào, ân cần chu đáo hết mức.

Tần thị đương nhiên nhìn mà ngứa mắt, nhưng nàng ta cũng chẳng làm gì được, hiện tại ta đang mang long thai, đến cả lão phu nhân cũng đã ngầm thừa nhận sự tồn tại của ta rồi.

Nàng ta nhất định đang nghiến răng nghiến lợi chờ ngày ta lâm bồn để ra tay đây mà.

Biện pháp duy nhất vào lúc này chính là phải ra sức lấy lòng Thẩm Gia Nguyên, ôm c.h.ặ.t lấy cái đùi vàng này thì mới mong giữ được cái mạng nhỏ.

Ví như ngay tại giờ khắc này, ta đang rúc sâu trong chăn ấm ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn, gác hai chân lên người hắn mà đ.á.n.h một giấc ngon lành, nước miếng còn làm ướt đẫm một mảng áo của hắn.

Quả nhiên, hắn ghét bỏ đẩy ta tỉnh giấc, bảo ta cút về phòng mình.

Ta lại càng quắp c.h.ặ.t lấy chân hắn hơn.

“Gia, ban đêm ngài mà có tỉnh giấc thì thiếp có thể lập tức thức dậy bưng trà rót nước cho ngài ngay lập tức.”

Hừ, hắn cười lạnh hai tiếng.

“Nếu ngươi không nói, ta còn tưởng bên cạnh mình đang ngủ cùng một con heo đấy.”

Dạo gần đây ta quả thực có béo lên thật, lại còn rất ham ngủ nữa.

Ta vốn dĩ chẳng phải kiểu mỹ nhân mình hạc xương mai gì, ngoại trừ gương mặt trông nhỏ nhắn thanh tú ra thì vóc dáng thực chất rất đầy đặn, có chút thịt.

Điều này đương nhiên cũng mang lại lợi ích lớn.

Ta cảm nhận được Thẩm Gia Nguyên chính là thích kiểu thân hình này của ta, buổi tối khi ngủ hắn rất hay đưa tay nhào nặn phần thịt mềm mại bên hông ta.