Trường Sinh Tu Tiên, Bắt Đầu Từ Vẽ Phù

Chương 81: Hoàng Thiếu Hải Độc Ác



Trong góc yên tĩnh của Tụ Tiên Lâu.

Một lớp kết giới cách âm bao trùm quanh bàn.
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ áo đỏ vang lên không dứt:

“Lâm đại ca, loại Nguyên Linh Quả này rất hợp với linh thú hệ mộc,
nhưng tuyệt đối đừng cho thú hệ hỏa ăn, sẽ phản dược ngay đấy nhé.”

Cô nói say mê, ánh mắt lóe sáng tự tin,
còn Lâm Trường An chỉ yên lặng lắng nghe, đầu khẽ gật.
Trước mặt hắn là Chu Băng Vân, tinh linh đan đạo của Chu gia.

“À ra thế. Quả nhiên tu thuật cũng có lối riêng của nó.”

Càng nghe càng hứng, hắn như mở thêm một cánh cửa mới –
nào ngờ, điều khiến hắn quan tâm hơn cả lại là những lời kế tiếp.

“Cũng còn một điều nữa,” – nàng cười khẽ, –
“Yêu thú vốn thân thể cường tráng, dược tính tiếp nhận mạnh hơn người.
Khi luyện dược, có thể tăng lượng thuốc lên đôi chút, không cần quá ôn hòa.”

Lâm Trường An khẽ giật mình.
Yêu thú thể cường trị bệnh bằng cách mạnh bạo hơn –
vậy chẳng phải… cả hắn cũng dùng cách ấy được sao? Từ khi có bản mệnh linh mộc, thân thể hắn phục hồi cực nhanh,
hầu như đã đạt đến cảnh giới bất tử chi thể.
Nếu áp dụng thuật luyện dược mạnh tay hơn,
chẳng phải chính là con đường tối ưu cho hắn sao!?

“Hay lắm… đúng là may khi hôm nay cùng cô bàn chuyện bò.”

Hắn bật cười, ánh mắt ẩn hiện niềm hứng khởi.

“Ta nuôi một con Thanh Giác Ngưu,
lười biếng như con người, học thêm đôi chút cũng coi như giúp nó vậy.”

“Thanh Giác Ngưu sao!” – Chu Băng Vân tròn mắt.
Cô nàng đúng là tiểu công chúa nhà nuôi thú, vừa nghe tới linh thú liền phấn khích,
nói thao thao bất tuyệt về dưỡng linh, ăn uống, cách tắm rửa, huyết mạch thăng cấp...

Hai người trò chuyện rôm rả, cuộc nói chuyện vốn là xã giao
nay lại hóa hợp ý lạ thường.

Lâm Trường An thầm cười khổ.
Chu gia xem ra chưa bỏ ý định ràng buộc hắn.
Cô gái này nhìn ngây thơ,
nhưng ánh sáng linh động trong mắt và cách nói chuyện trơn tru —
đó là bản năng của người sinh ra trong gia tộc.
Không ngốc chút nào.

Song hắn cũng không ngại –
hờ hững mà vui, nghe đan đạo lại chẳng thiệt gì.

“Thanh Giác Ngưu được huynh chăm tốt lắm,” – cô nói, –
“theo linh huyết hiện tại, chừng nửa năm nữa có thể thử xung đột tầng hai.
Tuy nhiên trước đó cần vài chuẩn bị… Ta có thể giúp ngài.”

Hắn mỉm cười, gật đầu nhận lời, nhưng ánh mắt lại lóe tia nghi hoặc:
con vật đó phát triển nhanh thế, nào phải do ta đâu – là do đống linh thảo Chu Thanh định cho nó ăn năm đó còn gì...

Đột nhiên, một giọng nam ngạo mạn, chậm rãi vang lên dưới lầu:

“Lâm đạo hữu quả có nhã hứng, bàn bạc đan thuật với mỹ nhân như vậy.”

Người vừa nói cất bước lên lầu, áo đỏ đung đưa, khí thế sắc bén.
Lâm Trường An sững người: Hoàng Thiếu Hải!

Tên kia mỉm cười nửa miệng, cúi đầu giả lễ:

“Ha ha, đường xa gặp bạn cũ, thật trùng hợp.”

Lâm Trường An lập tức nhận ra sát khí ẩn dưới nụ cười ấy.
Trong thoáng chốc, hàng trăm ý nghĩ lướt qua:
hắn biết Hoàng Thiếu Hải vốn sắp ra tiền tuyến,
vậy mà giờ lại rảnh tới gây rối?

Hắn vẫn điềm nhiên đáp,

“Thì ra là Hoàng thiếu chủ, mời ngồi.”

Băng Vân rút lui
Chu Băng Vân vừa thoáng thấy ánh nhìn ấy, sắc mặt liền biến.
Cô loạng choạng dậy, lễ phép cúi đầu:

“Hai vị tiền bối nói chuyện, vãn bối xin cáo lui.”

Không đợi thêm khắc, cô như chim gặp diều hâu, lặng lẽ biến mất xuống lầu.
Lâm Trường An thản nhiên cười:

“Thiếu chủ có thể ngồi, vừa hay ta cũng đang nhàn.”

Đối mặt
Khung cảnh trầm hẳn.
Ly rượu linh mạch vẫn còn bốc hơi giữa bàn,
ánh lửa chiếu lên hai khuôn mặt — một bình tĩnh, một ngạo mạn.

“Lâm đạo hữu can đảm thật.” – Hoàng Thiếu Hải cười khẩy.
“Lớn gan hơn cái tên họ Trần kia, chẳng chịu trốn chạy.”

Hắn ám chỉ vụ “tán tu họ Trần bị ép đổi đan” trước đây.
Giọng nói lạnh ngắt rơi xuống không gian hẹp.
Lâm Trường An vẫn bình thản —
thân là khách khanh của Thiên Huyền Thành, gã này không dám rút kiếm ở đây.

“Không biết Hoàng thiếu chủ giá lâm, là có việc chi giảng giải?”

“Nghe đồn,” – đối phương chậm rãi, mắt nheo lại –
“Ngươi có đổi được từ Chu gia một viên Thú Linh Đan.”

Nghe tới đó, mắt Lâm Trường An khẽ tối lại.
Tin này chỉ có Chu gia biết, tuyệt đối không thể truyền ra —
trừ phi… có người cố tình rò rỉ cho hắn.

“Nếu không phải ngươi là con của Hoàng Vân Thiên,
chỉ riêng câu hỏi thăm đồ người khác này, đủ để giết mười lần.”

Hắn hít sâu, giữ mặt mỉm cười,

“Đúng, ta có đổi một viên. Thiếu chủ muốn mua, hay… muốn cướp?”

Hoàng Thiếu Hải bật cười khan, lấy ra một hạt đan sần sùi,
màu xám tro:

“Ha! Không đến nỗi cướp.
Dùng viên này đổi viên của ngươi.”

Đó là thú đan hạ phẩm, khí linh mờ đục.
Lâm Trường An chỉ liếc qua, gân xanh nổi bên thái dương,
mắt hằn tia sát ý.

“Trấn khí đi thôi, trấn khí đi. Nếu đánh nhau, tổn hại ta nhiều hơn.”
— Hắn tự nhủ.

Hoàng Thiếu Hải cười khinh, tự dưng vỗ tay nói thêm:

“Bình tĩnh, ta còn tặng ngươi một tin tức.
Bảo đảm đáng giá viên đan của ngươi.”

Giọng nói kéo dài như mèo vờn chuột.
Sự nhẫn nhịn trong mắt Lâm Trường An dày đặc lại.

“Ngươi biết vì sao Huyền Quy Lục Chân Nhân lại trở về Việt quốc?”
“Cứ tưởng hắn mạnh mẽ, nhưng không – hắn bị thương, trong lúc săn yêu thú tam giai ở hải ngoại.
Giờ vừa để dưỡng thương, vừa chuẩn bị giúp tiểu nữ riêng của hắn – Tô Diệu Âm – kết đan.
Trung phẩm linh căn muốn kết đan... ngươi nghĩ có thành không?”

Giọng hắn chậm rãi, từng chữ như châm kim vào tai.

Lâm Trường An trầm mặt – tin này đích thực động trời:
nếu Lục Chân Nhân bị thương, tình hình Thiên Huyền Thành có lẽ sẽ rung chuyển.
Điều khiến hắn dao động chính là – hắn đang là khách khanh dưới trướng Lục Chân Nhân!

Hoàng Thiếu Hải nhìn thấy ánh đối phương dao động,
ý cười càng thêm đậm:

“Nghe nói lúc thương lượng giữa Ly Hỏa Cung, Huyền Âm Các và Thiên Huyền Thành,
còn có thỏa thuận hỗ trợ nàng ta kết đan.”

Hắn dứt câu, vung tay nhét viên đan hạ phẩm vào túi,
nhếch môi:

“Vật đổi vật, công bằng rồi nhé.”

Rượu trên bàn vẫn chưa nguội,
nhưng không khí như đóng băng.

Hoàng Thiếu Hải thong thả quay lưng rời đi,
bỏ lại sau lưng một câu thấp thoáng trong nụ cười độc ác:

“Đan của ngươi, ta đã có.
Chờ ngày gặp lại, đừng quên ai mới thật sự là người thắng.”

Trong gian phòng lặng,
Lâm Trường An siết chặt nắm tay, răng nghiến cành cạch.

“Ngươi sớm muộn cũng phải chết.”

Tin hắn mang, đáng giá thật.
Nhưng một mạng đổi một mạng – hắn đã ghi khắc mối nợ này.