Các khớp ngón tay nắm vô lăng trắng bệch ra.
Cơn gió đêm lùa qua khe cửa sổ xe, mang theo cái lạnh thấu vào tận xương tủy.
Hương Sơn Nhuận Phủ là một trong những tài sản mà mẹ Lục Cẩn Hoài để lại.
Anh ta từng nói, sau này sẽ dùng nơi đó làm nhà tân hôn.
Tôi từng đến đây một lần, khi đó khu vườn vẫn còn là một bãi đất hoang vu.
Lục Cẩn Hoài ôm tôi từ phía sau, ân cần hỏi tôi thích loại hoa nào.
Giờ đây nơi này hoa nở rực rỡ như biển, hương thơm ngào ngạt.
Tôi thậm chí không biết từ bao giờ, bên cạnh Lục Cẩn Hoài đã lặng lẽ có thêm một người.
Một người giấu quá giỏi, một người lại quá muộn màng mới nhận ra.
Khoảnh khắc Lục Cẩn Hoài mở cửa xe, tôi không nhịn được mà lên tiếng.
"Anh thích cô ấy lắm à?"
Anh ta có chút thiếu kiên nhẫn mà chậc một tiếng.
"Giang Uyển Nguyệt, ngay từ đầu anh đã nói bên cạnh anh không thể chỉ có một mình em, bây giờ em đang làm loạn cái gì thế?"
Tôi nhận thức một cách rõ ràng.
Lục Cẩn Hoài biết tình cảm của tôi dành cho anh ta, nhìn thấu những cảm xúc bất thường mà tôi tưởng mình đã che giấu rất tốt.
Thấy tôi sững sờ, anh ta nghiêng người về phía trước.
Hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào bên tai.
"Dạo này anh không qua chỗ em đâu."
"Qua một thời gian nữa anh sẽ đến thăm em, ngoan một chút."
Kính xe bị người ta gõ từ bên ngoài, tôi hạ kính xuống.
Cô gái trẻ mặc chiếc váy ren màu hồng củ ấu, mái tóc dài màu hạt dẻ được tết thành một b.í.m tóc lỏng lẻo buông thõng một bên.
Đôi mắt trong veo như nước hồ đầy vẻ tò mò.
"Thư ký Giang phải không ạ?"
"Tôi nghe anh Hoài nói chị giỏi giang lắm, tôi đã muốn gặp chị từ lâu rồi."
Tôi vờ như không nhận ra sự mỉa mai và địch ý trong lời nói của cô ta.
Trong đầu tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ: Trước đây mình cũng có dáng vẻ như thế này sao?
Lục Cẩn Hoài vội vàng xuống xe, ôm choàng lấy cô ta vào lòng.
"Anh đã nhắn tin báo trước cho em rồi mà, sao còn tự mình chạy ra đây?"
Cô gái nhỏ nũng nịu: "Em lo mà, muốn nhìn thấy anh sớm một chút."
Lục Cẩn Hoài cười đầy cưng chiều, rồi quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt khách sáo, xa cách.
"Hôm nay vất vả cho em rồi, ngày mai anh cho em nghỉ một ngày, hãy nghỉ ngơi cho tốt."
Người trong lòng anh ta còn định nói gì đó, liền bị anh ta siết eo dứt khoát đưa đi.
Hai bóng người dần kéo dài dưới ánh đèn đường.
Giọng nói nũng nịu của cô gái mang theo vẻ bất mãn: "Sao anh không cho em nói chuyện? Em còn muốn trò chuyện nhiều hơn với thư ký Giang mà, như vậy sau này em mới học hỏi để giúp được anh chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Cẩn Hoài bật cười khinh khích: "Học cái gì? Học cách cô ấy ở trên bàn rượu dỗ dành cho đàn ông vui lòng à?"
"Em mà dám như thế, anh sẽ mua một chiếc l.ồ.ng nhốt em lại, sau đó..."
Những lời phía sau không còn nghe rõ nữa.
Cô gái thẹn thùng đ.ấ.m nhẹ vào người anh ta một cái.
Tôi bỗng nhận ra lý do tại sao Lục Cẩn Hoài lại nói cô ta giống tôi ngày trước.
Ánh mắt tràn đầy sự ỷ lại, tin tưởng và không chút phòng bị đó, y hệt như lúc Lục Cẩn Hoài mới gặp tôi.
Đó là công việc đầu tiên của tôi ngay khi vừa tốt nghiệp.
Trên bàn rượu.
Tôi khép nép nắm c.h.ặ.t bản hợp đồng, nhìn ly rượu trước mặt mà có chút luống cuống.
Một thân hình mập mạp, béo mỡ rướn sát lại gần, tôi vội vàng đứng bật dậy.
Ly rượu bị lật đổ, làm loang lổ một vệt đỏ lớn trên chiếc váy trắng.
Tôi khéo léo từ chối: "Xin lỗi Giám đốc Triệu, tôi không biết uống rượu."
"Uống vài ly là quen thôi, bây giờ là công ty các cô đang cầu xin tôi đầu tư, tổng giám đốc cũng phải có chút thành ý chứ."
Cổ tay tôi bị siết c.h.ặ.t, những tiếng hò reo đầy ý đồ xấu xa vang lên không ngớt.
Tôi bướng bỉnh không chịu nhúc nhích.
Đến khi cảm nhận được gấu váy bị vén lên, tôi thẳng tay bưng bát canh gà nóng hổi trên bàn đổ ập xuống.
Triệu Vĩ ôm đầu la hét t.h.ả.m thiết, tôi thừa dịp hỗn loạn lao vội ra cửa.
Nước mắt dần làm nhòe đi tầm nhìn.
Đi qua góc cua, tôi vô tình đ.â.m sầm vào một vòm n.g.ự.c ấm áp.
Tôi nghẹn ngào nói câu xin lỗi.
Ngước đầu lên, nhìn thấy gương mặt của Lục Cẩn Hoài khiến tôi có chút thẫn thờ.
Phía sau, giọng nói hung hãn của Triệu Vĩ đuổi sát theo.
"Con khốn này! Bảo cô bồi rượu là nể mặt cô rồi, dám đ.á.n.h tao, xem hôm nay tao xử cô ra sao!"
Lục Cẩn Hoài ghé lưng vào tường, ngậm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm.
"Có cần giúp không?"
Định thần lại, tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt cầu khẩn.
Chiếc áo vest đắt tiền nhẹ nhàng khoác lên vai tôi, hoàn toàn lạc quẻ với bộ dạng nhếch nhác lúc đó.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ nghe nói Triệu Vĩ bị ngộ độc rượu phải vào bệnh viện.
Lục Cẩn Hoài đích thân đưa tôi về nhà.
Trước khi đi, anh ta hỏi tôi: "Có muốn đi theo anh không?"
Một câu nói đã bắt đầu cho sáu năm trong bóng tối của tôi và anh ta.
Nhật Nguyệt
Tôi ngoan ngoãn, hiểu chuyện, chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Lục Cẩn Hoài.
Anh ta chủ động sắp xếp cho tôi vào công ty, dạy tôi cách đứng vững trên thương trường, gần như dốc hết mọi vốn liếng để truyền đạt.
Từ chỗ ỷ lại vào anh ta, tôi đã trở thành người có thể độc lập gánh vác một phương.