Đầu óc tôi dường như trở nên trì trệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào đốm lửa yếu ớt giữa những ngón tay của Lục Cẩn Hoài, mắt cay xè.
Một điếu t.h.u.ố.c cháy hết, bàn tay ở bên hông anh ta lại rục rịch.
Tôi khẽ dịch chuyển thân hình đau nhức, hơi tránh đi.
Lục Cẩn Hoài khựng lại, những ngón tay thon dài bóp cằm tôi, bắt tôi quay mặt về phía anh ta.
"Sao thế?"