Từ Bỏ Anh Cũng Không Khó Đến Thế

Chương 7



Sự đau đớn và hối hận đan xen, nơi l.ồ.ng n.g.ự.c như có ngọn lửa thiêu đốt, đau đến quặn thắt.

Lục Cẩn Hoài ôm lấy đầu, chậm rãi tựa vào tường rồi ngồi thụp xuống.

Giang Uyển Nguyệt chưa bao giờ nhắc về chuyện quá khứ.

Cô rất thích vuốt ve vết sẹo trên lưng Lục Cẩn Hoài, mỗi lần nhìn thấy đều sẽ dịu dàng hỏi anh có đau không.

Lục Cẩn Hoài chợt nhớ đến ánh mắt Giang Uyển Nguyệt nhìn mình ở văn phòng ngày hôm đó.

Giống như việc anh từng bỏ ra một số tiền lớn để mua một bức tranh xếp hình, tốn bao công sức lắp ráp được một nửa thì mới phát hiện ra đó hoàn toàn không phải là hình ảnh mà mình kỳ vọng.

Giang Uyển Nguyệt đã nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng như thế.

Người anh hùng nhỏ từng cứu mạng cô năm nào, giờ đây cũng đã biến thành kẻ bắt nạt cô.

Lục Cẩn Hoài tự nhủ, nhất định phải tìm bằng được Giang Uyển Nguyệt.

Phải dỗ dành cô thật tốt, chỉ cần cô tha thứ cho anh, bảo làm gì cũng được.

Anh vẫn còn nợ cô một lời tỏ tình chính thức.

Công khai hẹn hò, thậm chí kết hôn ngay cũng được.

Những ngày tháng không thấy Giang Uyển Nguyệt, Lục Cẩn Hoài cảm giác như mình sắp phát điên rồi.



Điểm đến này vốn nằm trong kế hoạch từ lâu của tôi.

Từ rất lâu trước đây tôi đã từng nghĩ, nếu một ngày nào đó không đi làm nữa thì mình sẽ muốn làm gì.

Cuối cùng, tôi quyết định lên núi mở một homestay.

Ngày đặt chân đến đây, tôi đổi một chiếc điện thoại mới, tiện thể làm luôn số mới, còn chiếc điện thoại cũ thì ném thẳng vào trong tủ.

Sau vài ngày dạo quanh, cuối cùng tôi cũng tiếp quản được một ngôi nhà nhỏ vừa ý.

Phong cách trang trí tổng thể thiên về lối kiến trúc Đường - Tống, cửa gỗ khóa đồng, tường trắng ngói xám.

Bốn bề được bao bọc bởi một rừng trúc, chính giữa sân có một cây hoa quế.

Dù nhìn ra từ cửa sổ hoa của bất kỳ căn phòng nào, khung cảnh trông cũng giống như một bức tranh thủy mạc.

Tôi không vội kinh doanh ngay mà lập một danh sách những thứ muốn thay đổi theo ý tưởng của riêng mình.

Phần lớn đều là đồ gỗ, tôi chọn cách tự mình lắp ráp toàn bộ.

Pha một ấm trà, ngồi dưới cây hoa quế tự tay làm việc, cảm giác rất giải tỏa áp lực. Loại cảm giác thành tựu này hoàn toàn khác với thành công trong công việc.

Mấy ngày sau, trong lúc tôi đang nhìn tờ hướng dẫn sử dụng để nghiên cứu xem mình đã làm sai ở bước nào, thì có người đẩy cửa bước vào sân.

Nhật Nguyệt

"Bà chủ, ở đây còn phòng trống không?"

Tôi nghe tiếng liền ngước mắt nhìn sang, suýt chút nữa thì bị làm cho lóa mắt.

Người đàn ông trước mặt sở hữu một đôi mắt đào hoa ngập tràn ý cười, kiểu tóc chải chuốt tinh tế, mùi hương nước hoa trên người dù đứng cách vài mét cũng có thể ngửi thấy.

Anh ta mặc đồ may đo cao cấp, chiếc đồng hồ trên cổ tay ước tính có thể mua được hai ngôi nhà nhỏ như thế này của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay cả chiếc vali hàng hiệu cỡ nhỏ của anh ta cũng được đính đá lấp lánh.

Tôi nhìn đống hộp bưu kiện bừa bãi đầy sân: "Xin lỗi anh, ở đây vẫn chưa chính thức mở cửa kinh doanh."

"Không sao cả, tôi thích yên tĩnh, phòng ốc sạch sẽ ở được là tốt rồi."

Hạ Thanh Thời đặt phòng nửa tháng, sống cùng dưới một mái nhà, chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn.

Lúc đi ra ngoài anh ăn diện rất cầu kỳ, nhưng cứ hễ về đến nhà là lại thay ngay chiếc áo ba lỗ và quần đùi của mấy ông già, đầu tóc thì bù xù rối tung.

Quả nhiên ấn tượng đầu tiên luôn là cú lừa.

Theo lời anh nói, cứ hễ ở trong môi trường mà bản thân cảm thấy an toàn thì anh đều sẽ như vậy.

Tôi chỉ vào phần đáy quần đùi của anh: "Tôi hiểu, nhưng anh có thể khâu lại cái quần trước được không?"

Hạ Thanh Thời liếc tôi một cái: "Sao thế, em ngại à?"

Nói xong, anh quay lưng đi rồi âm thầm đưa tay che phía trước, vành tai đỏ bừng lên một mảng lớn.

Hạ Thanh Thời còn đặc biệt thích nấu ăn, gần như mỗi ngày đều làm món mới không trùng lặp.

Anh vắt chéo chân ngồi đối diện tôi, ánh mắt sáng quắc: "Món ăn hôm nay thế nào? Em thích nhất món nào?"

Tôi thuận miệng trêu: "Nói thật đi, có phải anh cố tình lên núi tìm người thử độc món ăn không, để nhỡ có độc c.h.ế.t người thì anh vẫn có thời gian bỏ trốn?"

Khóe môi Hạ Thanh Thời nhếch lên, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ xuống mặt bàn.

"Em đặt cái bát xuống rồi nói lại lần nữa xem nào?"

Cuộc sống hằng ngày của tôi và Hạ Thanh Thời cứ diễn ra như vậy, trò chuyện bình thường, thỉnh thoảng khịa nhau vài câu, rồi nhìn đối phương bật cười ha hả.

Vào ngày cuối cùng anh ở lại ngôi nhà nhỏ, anh đã long trọng nấu sáu món ăn và một món canh, còn mua thêm vài chai rượu.

"Trạng thái hiện tại của em rất tốt."

Tôi nhướng mày: "Trước đây anh từng gặp tôi rồi à?"

Không ngờ Hạ Thanh Thời lại gật đầu, anh chăm chú nhìn tôi vài giây rồi lại khôi phục vẻ lười nhác, tùy ý như thường lệ.

"Ngày hôm đó vốn dĩ tôi đi cùng anh trai đến góp vui thôi, cả cái bàn tiệc đó có mỗi em là uống tốt nhất. Lúc tiệc tan tôi có quay lại một chuyến, thấy em ngồi trên ghế sô pha ngoài sảnh nhắm nghiền mắt, sắc mặt khó coi đến mức như sắp c.h.ế.t đến nơi ấy."

"Tôi hỏi em có cần giúp đỡ gì không, em mơ màng bảo có người đến đón rồi, thế là tôi bảo nhân viên phục vụ mang cho em một bát cháo."

"Tôi nhớ là mình đã đợi khoảng một tiếng đồng hồ. Lúc người đàn ông đó đến, tôi có chút thất vọng. Anh ta thấy em không khỏe liền bế thốc em lên, nhưng câu đầu tiên mở miệng lại là hỏi em bản hợp đồng đã ký xong chưa."

"Lúc đó tôi liền nghĩ, anh ta từng cứu mạng em hay sao chứ?"

"Sau đó tôi..."

Hạ Thanh Thời nói nửa chừng rồi ngập ngừng, tôi gặng hỏi: "Sau đó thì sao?"

Anh nhìn tôi, ánh mắt như chứa đựng thâm ý sâu xa.

Trán tôi bị anh b.úng nhẹ một cái: "Sau đó thì tôi phải đi ngủ rồi, nếu không ngày mai sẽ không kịp chuyến bay."

"Tôi làm sẵn bữa sáng rồi, em dậy thì cứ việc ăn thôi. Khi nào có thời gian tôi lại đến thăm em."

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hạ Thanh Thời cho đến khi anh biến mất hẳn.