Từ Nay Ta Chẳng Đợi Chàng Nữa

Chương 2



“Giang thị, người chấp niệm quá sâu, chi bằng sớm buông bỏ mà quy ẩn đi.”



Lúc đó ta đã đợi hai cha con họ mấy chục năm. Từ tuổi xuân xanh, đến khi tóc bạc trắng. Vẫn không thể gặp được hai cha con họ.



Cho đến khi ta bệnh nặng nằm liệt giường, nín hơi thở cuối cùng không chịu nuốt xuống. Cánh cửa viện cũ nát mới được đẩy ra.



Ta tưởng là Tạ Trường Cảnh, bèn gọi tên chàng. Nhưng lại bị đối phương lạnh nhạt ngắt lời, “Phụ thân đang bế quan tu luyện, không tiện làm phiền.”



Lúc này ta mới phát hiện, người trở về không phải Tạ Trường Cảnh. Mà là Tạ Chiêu.



Nghe nói người tu hành có thể giữ dung nhan không già, mãi mãi trẻ trung. Tạ Chiêu sau khi lớn lên, thật sự giống hệt Tạ Trường Cảnh lúc hai mươi mấy tuổi. Cũng đôi mày mắt thanh lãnh xa cách, cũng ánh mắt lạnh lùng bạc bẽo.



Khi nhìn xuống ta, người đã héo mòn khô héo. Cứ như thể chỉ là một chiếc lá rụng nhẹ nhàng.



Tạ Chiêu nói rằng lần này nó trở về gặp ta là để tròn cái duyên m.á.u mủ mà ta đã ban cho. Nó còn bận quay về tu luyện, bảo ta đừng làm mất thời gian của nó.



Kiếp trước có lẽ là bị câu nói đó của nó chọc tức. Cũng có thể là ta thật sự đã đến lúc dầu hết đèn tắt. Lời nói của nó vừa dứt không lâu, ta đã nhắm mắt lại.



Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Tạ Trường Cảnh phi thăng.



Giỏ trứng đó ban đầu ta định đổi lấy tiền, để làm một sợi dây tua kiếm cho tiên kiếm của Tạ Trường Cảnh. Nhưng một khi đã tỉnh táo sáng suốt. Ta sẽ không giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước nữa.

 

4.



Tạ Trường Cảnh muốn đi cứ đi, Tạ Chiêu muốn thân cận với ai thì thân cận. Ta sẽ không còn cố chấp cưỡng cầu nữa.



"Ừm." Ta khẽ gật đầu.



Định bước vào trong nhà, không ngờ Tạ Chiêu lại gọi ta lại, "Mẫu thân!" Lần này giọng thằng bé có vẻ hơi sốt ruột.



Ta tưởng nó có điều gì muốn nói với ta. Nghi hoặc nhìn nó, chỉ thấy dù khuôn mặt nhỏ nhắn mím c.h.ặ.t môi, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh nhìn ta, "Hôm nay, cha đã dạy con ngự kiếm."



Ta thấy rồi. Ta đang định gật đầu biểu thị mình đã biết. Bỗng nhiên lại nhớ đến vài chi tiết nhỏ ở kiếp trước.



Đó là trước đây, bất kể Tạ Chiêu làm gì, sau khi ta trở về đều sẽ hỏi nó. Rồi hết lời khen ngợi.



Ví như hôm nay nó luyện Ngự Thủy Thuật. Ta sẽ nói nó thật lợi hại, sau này có thể giúp ta tưới rau.



Trạm Én Đêm

Dù mỗi lần Tạ Chiêu đều căng cứng khuôn mặt nhỏ nhắn mà bảo ta: "Đây đều là những thuật pháp rất đơn giản, mẫu thân ngốc nghếch, người sẽ không hiểu đâu."



Nhưng ta vẫn có thể nhận ra vẻ kiêu ngạo và sự mãn nguyện trong tính cách nhỏ nhen của nó.



Và hôm nay, nó đã học được ngự kiếm. Ta lại không hề có bất kỳ biểu hiện nào, phản ứng còn rất lạnh nhạt. Bởi vậy, Tạ Chiêu chủ động nói với ta cũng không lạ.



Nhưng... Lòng ta vẫn còn vương vấn khúc mắc, dù trùng sinh, vẫn không thể buông bỏ, "Ừm, vẫn cần cố gắng thêm."



Biểu cảm sáng bừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tạ Chiêu chợt tối sầm. Nó hừ lạnh một tiếng, quay đầu hỏi Mạnh Nguyệt Dao, "Nguyệt di, con có lợi hại không?"



"Đương nhiên rồi." Mạnh Nguyệt Dao mặt mày tươi rói khen ngợi nó.



Tạ Chiêu hỏi Mạnh Nguyệt Dao có thể đưa nó đi mua kẹo hồ lô không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Mạnh Nguyệt Dao gật đầu, Tạ Chiêu liền nắm tay Mạnh Nguyệt Dao đi ngang qua ta.



"Con muốn mua ba que, cha một que, dì một que, con một que." Lời nói của nó cứ như cố ý nói cho ta nghe.



Nếu là trước đây, ta chắc chắn sẽ một mình u uất đau buồn.



Nhưng bây giờ… Thôi vậy.



5.



Ta bước vào trong nhà, đặt ba mươi văn tiền vừa đổi được vào chiếc hộp.



Khi thu dọn hành lý. Ta trước tiên nhặt quần áo của Tạ Trường Cảnh và Tạ Chiêu ra. Vừa định đặt sang một bên, Tạ Trường Cảnh liền bước vào.



Chàng ta nhìn động tác trên tay ta, nói: "Những thứ này, Thanh Vân Tông đều có, không cần mang theo."



Ta ngạc nhiên nhìn chàng. Lập tức hiểu ra, chàng đã hiểu lầm.



Tạ Trường Cảnh đi đến trước mặt ta, ánh mắt thanh lãnh, tập trung lên người ta, "Lưu Huỳnh, ngày mai chúng ta sẽ lên đường."



Chàng mở lời.



Ta biết. Lời này chàng đã nói vào ngày phi thăng.



Chàng nói cần ba ngày để xử lý chuyện trần tục.



Ba ngày sau, chàng sẽ trở về Thanh Vân Tông.



Kiếp trước vào lúc này, ta vẫn còn nghĩ. Tạ Trường Cảnh phi thăng, chắc chắn phải đưa ta và Chiêu nhi đi cùng.



Chúng ta đều đi rồi, chàng còn có chuyện trần tục gì để xử lý nữa đây?



Sau này ta mới biết. Hóa ra chuyện trần tục của chàng, chính là ta.



Và người chàng muốn mang đi. Là Tạ Chiêu và Mạnh Nguyệt Dao.



Tạ Chiêu ta có thể hiểu được, dù sao cũng là huyết mạch của Tạ Trường Cảnh.



Nhưng Mạnh Nguyệt Dao... Ta vẫn luôn canh cánh trong lòng, rốt cuộc vì sao?



Dù Tạ Trường Cảnh có giải thích với ta. Là vì ơn cứu mạng của Mạnh Nguyệt Dao năm xưa. Chàng đã hứa với đối phương một lời hứa. Mà Mạnh Nguyệt Dao nói, hy vọng mình có thể lên Thanh Vân Tông bái sư tu luyện.



"Nguyệt Dao tư chất còn kém, quy củ của Thanh Vân Tông lại nghiêm khắc, chỉ có cách này, mới có thể để nàng ấy lên Thanh Vân Tông."



Bởi vậy, ta trở thành người bị bỏ rơi.



Kiếp trước ta vì chuyện này mà không tránh khỏi tranh cãi một phen với Tạ Trường Cảnh. Nhưng cuối cùng lại bị lời nói của Tạ Chiêu đ.á.n.h bại.



Tạ Chiêu nói: "Người đi thì có thể làm gì? Trồng rau nuôi gà ư?"