Tạ Chiêu dưới sự dạy dỗ của Tạ Trường Cảnh. Tuổi còn nhỏ đã mang trong lòng muôn dân, đại công vô tư. Nó cho rằng ta thà chiếm giữ một vị trí tu tiên mà ngồi không ăn bám. Thà rằng để lại danh ngạch cho người cần hơn.
6.
Còn kiếp trước, điều khiến ta hoàn toàn từ bỏ. Là những lời cuối cùng của Mạnh Nguyệt Dao.
Nàng ta nói: "Thanh Vân Tông là tông môn tu tiên đệ nhất, lẽ nào ngươi muốn người khác chế nhạo Chiêu Nhi và Tạ đại ca, rằng mẫu thân và thê t.ử của họ chỉ là một phàm nhân tầm thường sao?"
Phàm nhân thì sao?
Ban đầu, chính Tạ Trường Cảnh đã nói muốn cưới ta, một phàm nhân này mà!
Lúc ấy, ta lòng đầy căm giận và oán trách.
Mạnh Nguyệt Dao lại cười lạnh một tiếng, "Tạ đại ca cưới ngươi, chẳng qua là để vượt qua tình kiếp phi thăng mà thôi."
Năm năm trước, Tạ Trường Cảnh hàng yêu trừ ma đi ngang qua đây. Bị thiên mệnh chỉ dẫn rằng chàng có một tình kiếp cần phải vượt qua tại nơi này.
Tạ Trường Cảnh không biết người đó là ai. Nhưng cũng biết để vượt tình kiếp thì phải quen biết một nữ t.ử trước.
Trạm Én Đêm
Thế là chàng giả vờ là người bộ hành khát nước, vào làng xin một bát nước uống.
Cánh cửa đầu tiên chàng gõ, chính là nhà ta.
"Thiên mệnh chỉ dẫn, nữ t.ử đầu tiên chàng gặp chính là tình kiếp của mình."
"Bằng không ngươi nghĩ, một cô nhi không cha không mẹ như ngươi, làm sao có thể được chàng để mắt tới?!"
Huyết sắc trên mặt ta bị sự chế giễu trong mắt Mạnh Nguyệt Dao gọt sạch từng tấc một.
Ta đương nhiên muốn chất vấn Tạ Trường Cảnh. Nhưng đêm đó, họ lợi dụng lúc ta ngủ say, lặng lẽ rời đi.
Hơi thở cuối cùng ta nén lại trước khi c h í t. Chẳng qua là để chống đỡ, muốn gặp Tạ Trường Cảnh, hỏi chàng rốt cuộc có thật là như vậy không.
Đáng tiếc, đến c h í t cũng không gặp được chàng.
Sau khi trùng sinh ta vẫn còn nghĩ. Tại sao không thể quay ngược thời gian thêm vài năm, đến ngày Tạ Trường Cảnh gõ cửa nhà ta.
Khi ấy, ta nhất định sẽ hắt thẳng bát nước đó xuống đất trước mặt chàng.
Nhưng thiên mệnh đã định vậy.
Sau khi trải qua kiếp trước khổ sở chờ đợi và chấp mê bất ngộ. Ta đã không còn muốn truy vấn câu trả lời này nữa.
Ở một mức độ nào đó. Kiếp nạn của Tạ Trường Cảnh đã qua.
Kiếp nạn của ta, cũng đã qua.
Bởi vậy, ta nên đi sống cuộc đời của chính mình.
Thế nên, khi lại một lần nữa trải qua cảnh Tạ Trường Cảnh nói với ta rằng chàng sẽ đưa Mạnh Nguyệt Dao và Tạ Chiêu đi. Ta vô cùng bình tĩnh chấp nhận sự thật này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Và trong mấy ngày tiếp theo, ta đã lên kế hoạch kỹ lưỡng cho quãng đời còn lại của mình.
7.
Nhưng không ngờ, Vì hành vi quá đỗi lạnh nhạt và thờ ơ của ta những ngày gần đây. Tạ Trường Cảnh lại cho rằng, ta đang giận dỗi chàng.
"Lưu Huỳnh, ta biết nàng lòng còn bất mãn, nhưng lời hứa của quân t.ử nặng ngàn vàng. Vợ chồng chúng ta cũng từng chung chăn gối, ta hứa với nàng, khi nào rảnh, ta sẽ đưa Chiêu nhi về đoàn tụ cùng nàng."
Thấy ta không đáp lời chàng, ngược lại còn tự mình thu dọn đồ đạc. Tạ Trường Cảnh nhíu đôi mày đẹp nhìn ta.
Chàng ta đã đưa ra lời hứa giống hệt kiếp trước. Giọng điệu ôn hòa. Nhưng ta sẽ không còn như kiếp trước nữa.
Vì câu nói này mà đợi chàng ba năm rồi lại ba năm. Lại vì lời nói của Mạnh Nguyệt Dao mà nội tâm giày vò ba năm rồi lại ba năm.
"Ừm, được, ta biết, ta hiểu, ta rõ rồi." Ta vừa thu dọn hành lý, vừa qua loa đáp lại Tạ Trường Cảnh.
Thấy ta không muốn nói chuyện nhiều với chàng. Ánh mắt Tạ Trường Cảnh phức tạp. Chàng ta nhìn ta hết lần này đến lần khác với vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng xoay người rời đi.
8.
Sáng sớm ngày thứ hai, ta bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức.
Mở mắt ra, nghĩ đến hôm nay là ngày Tạ Trường Cảnh và Tạ Chiêu xuất phát. Cũng là ngày ta phải rời đi.
Bên ngoài sân truyền đến tiếng đối thoại. Trong không khí thoang thoảng mùi hương cơm canh.
Bước ra xem, hóa ra là Mạnh Nguyệt Dao đang rửa tay làm món canh tại chỗ bếp. Tạ Chiêu với thân hình nhỏ nhắn đứng bên cạnh. Mắt mong chờ nhìn chằm chằm vào món điểm tâm vừa ra lò.
Mạnh Nguyệt Dao dịu dàng gắp một ít đút vào miệng thằng bé.
"Ngon quá! Nguyệt di, dì làm ngon hơn mẹ con làm!"
"Thật sao? Vậy sau này dì sẽ thường xuyên làm nhé." Nụ cười trên mặt Mạnh Nguyệt Dao càng tươi hơn.
Hai người đang nói chuyện, Tạ Trường Cảnh liền đi đến bên cạnh họ, "Nguyệt Dao, nàng là khách, những việc này nàng không cần làm."
Mạnh Nguyệt Dao cong cong khóe mắt, giọng nói dịu dàng đáp lại, "Chúng ta sắp đến Thanh Vân Tông rồi, làm những việc này cũng là để thích nghi trước."
"Dù sao, Lưu Huỳnh cô nương không ở, ta luôn phải thay nàng ta chăm sóc tốt cho hai người."
Nghe vậy, Tạ Trường Cảnh im lặng. Mãi sau mới nghe thấy chàng một tiếng: "Nàng vất vả rồi."
Chàng ta quay lưng lại với ta, không nhìn rõ vẻ mặt. Nhưng từ giọng nói cũng có thể nghe ra, hẳn là dịu dàng.
Vừa lúc đó Tạ Chiêu lại nắm lấy tay hai người, "Cha, dì Nguyệt, hai người yên tâm, ChiêuNnhi sẽ tự chăm sóc tốt cho mình."
Những lời nói ngây thơ, nghiêm túc của thằng bé, Trong sân lập tức truyền ra một tràng cười.
Cho đến khi sự xuất hiện của ta phá vỡ tất cả. Lần này cả ba người đều chú ý đến ta.
Mạnh Nguyệt Dao là người mở lời trước, trong mắt nàng ta chứa đựng ý cười lấp lánh, "Lưu Huỳnh cô nương, ngươi tỉnh rồi, lại đây nếm thử điểm tâm ta vừa làm đi."