Tú Sắc Điền Viên

Chương 44: Đông qua xuân tới (1)



 

Đông qua xuân tới lại một mùa đào hồng liễu lục, hoa lê nở trắng. Lê Hoa giờ đã được một tuổi ba tháng. Qua thôi nôi, vốn từ vựng của nàng tăng lên đáng kể, cái miệng nhỏ cũng lanh lợi hơn hẳn. Trừ đôi chân ngắn cũn thỉnh thoảng vẫn chưa nghe lời, chạy không nhanh và thi thoảng lại vấp ngã kiểu ch.ó gặm bùn ra thì ở các phương diện khác, nàng đều phát triển với tốc độ khiến cả nhà kinh ngạc thậm chí là khiếp sợ.

Lý Vi thầm nghĩ, kiếp trước thường xuyên thấy những thần đồng hai tuổi thuộc làu 300 bài thơ Đường, chưa đầy ba tuổi đã hát Hoa Mộc Lan dõng dạc trên sân khấu đón xuân, so với họ thì chút tài vặt của nàng thực sự chẳng đáng là bao.

Hơn nữa thứ nàng muốn cũng chỉ là quyền được nói chuyện mà thôi.

Ngoài việc giả tiểu hài t.ử, Lý Vi gây ra chút xôn xao nho nhỏ thì Lý gia còn có một chuyện vui lớn khiến ai nấy đều phấn khởi.

Tiểu đệ của Hà thị cũng là tiểu cữu cữu của Lý Vi - Hà Văn Hiên đang học trên trấn, dịp Tết về nhà đã mang theo một tin tốt lành. Hắn kể rằng trường tư thục mới có một vị lão tiên sinh họ Vương, học vấn uyên thâm kiến thức rộng rãi, lại là một vị lẫm sinh (học trò được hưởng lương của triều đình), rất thưởng thức tài năng của hắn, chủ động đề nghị đứng ra bảo lãnh cho hắn tham gia kỳ thi đồng sinh năm nay. Đây đối với Hà gia mà nói là chuyện vui tày đình. Đời đời chân lấm tay bùn, chẳng ngờ lại có cơ hội được nở mày nở mặt, biết đâu sau này còn làm quan lớn cũng nên.

Hà thị từ khi biết tin, ngày nào cũng ba nén hương sáng trưa chiều thành tâm khấn vái thần phật phù hộ.

Lý Vi biết vị tiểu cữu cữu này lớn hơn tiểu di nàng hai tuổi, năm nay ngót nghét mười bảy. Thường nghe nương nàng kể lể, vốn dĩ trong nhà cũng không định cho hắn đi học, chỉ là từ nhỏ hắn ốm yếu nhiều bệnh lại sinh vào ngày rằm tháng mười là tết Hạ Nguyên (Tết ma), bát tự không tốt lắm, sau này khó tìm được mối nhân duyên tốt.

Hơn nữa người hắn gầy gò tay chân khẳng khiu, Hà thị bèn bàn với nương bảo tướng mạo thế này làm ruộng không nổi, chi bằng cho đi học lấy cái chữ, sau này xin vào nhà nào làm chân kế toán sổ sách kiếm được đồng ra đồng vào, dễ nói chuyện cưới xin lại nuôi sống được cả nhà.

Cha nương Hà thị bàn bạc thấy cũng phải, năm mười hai tuổi cho hắn học vỡ lòng ở nhà một thầy đồ thôn bên. Đến năm mười bốn tuổi, thầy đồ bảo không dạy nổi nữa, đứa trẻ này thông minh biết đâu sau này đỗ đạt tú tài cử nhân, làm rạng danh tổ tông. Ông khuyên nên đưa lên trấn học đừng để lỡ dở tương lai.

Người nhà quê cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, tự nhiên hiểu nỗi vất vả ấy. Cha nương hà thị nghĩ dù sao cũng đã tốn tiền cho nhi t.ử đi học rồi, chi bằng cho đi thi thử xem sao, thế là đưa hắn lên trấn. Hà Văn Hiên tuy sức khỏe yếu nhưng rất hiểu chuyện, học hành chăm chỉ, các thầy đều yêu mến. Hắn học giỏi, viết chữ càng đẹp lại là người có chủ kiến. Từ năm ngoái, mỗi khi được nghỉ hắn cũng không về nhà mà cùng bạn học rủ nhau vào huyện thành, ngồi đầu đường viết thư thuê, viết câu đối kiếm chút tiền.

Gia cảnh nhà ngoại Lý Vi cũng coi như tạm ổn, không cần đến số tiền hắn kiếm được nên phần lớn số tiền đó hắn đều đưa cho Hà thị.

Lúc Lý Vi còn là tiểu nữ hài chưa biết nói, nàng đã từng gặp qua vị tiểu cữu cữu này một lần. Dáng người không thấp nhưng gầy gò quá, khuôn mặt trắng trẻo toát lên vẻ nho nhã thư sinh, đôi mắt ôn nhuận hiền hòa. Tết năm nay gặp lại thấy hắn có vẻ chững chạc hơn trước, không hề có cái vẻ thanh cao cổ hủ của kẻ đọc sách, gặp ai cũng hòa nhã nói năng ôn tồn, nhưng lại toát lên khí chất khiến người ta không thể coi thường.

Hắn ở nhà nàng hai ngày cùng nương nàng trò chuyện việc nhà, cùng cha nàng uống vài chén rượu lại còn nghiêm túc kiểm tra bài vở của thành viên mới gia nhập là bạn nhỏ Đồng Vĩnh Niên, tiện thể giao cho cậu bé bài tập viết 500 tờ chữ lớn; ngoài ra còn kiên nhẫn trả lời đủ loại câu hỏi kỳ quái của tiểu Xuân Hạnh, không bỏ sót câu nào... Điều này khiến chỉ số thiện cảm của Lý Vi đối với vị tiểu cữu cữu này tăng vọt...

Tiểu cữu cữu đi chưa được bao lâu, còn chưa hết rằm tháng giêng đã có người đến làm mối, lời trong ý ngoài đều lộ rõ ý muốn kết thông gia...

Hà thị là đại tỷ trong nhà, đối với huynh muội ruột thịt thì thương yêu hết mực. Tiểu cữu cữu của Lý Vi có cơ hội tốt như vậy nên tất nhiên dốc hết sức lực để giúp đỡ.

Việc khác không giúp được nhưng nhờ số tiền Đồng thị để lại, nàng có thể hỗ trợ về tài chính. Nàng lén kéo Đồng Vĩnh Niên ra bàn bạc, lấy hai mươi lượng bạc đưa cho cậu bé, bảo để chuẩn bị cho tiểu cữu cữu của Lê Hoa đi thi. Đồng Vĩnh Niên nói:

"Cữu cữu của Lê Hoa cũng là cữu cữu của con, nương cứ việc dùng."

Lại nói thêm, số tiền đó là nương cậu để lại cho nghĩa mẫu, không phải cho cậu bé.

Hà thị vừa vui mừng, vừa cảm động lại xót xa, ôm Đồng Vĩnh Niên khen ngợi hết lời. Qua rằm tháng giêng, Hà thị dẫn cậu bé mang theo hương nến vàng mã đi viếng mộ Đồng thị lại lầm rầm khấn vái kể lể chuyện này một hồi.

Tin tức tiểu cữu cữu của Lý Vi sắp tham gia kỳ thi huyện lan truyền khắp thôn Lý gia, ai nấy đều ngưỡng mộ phu thê Lý Hải Hâm. Kẻ nói mát thì bảo nhà Lý Hải Hâm mồ mả tổ tiên bốc khói xanh, nhặt được đứa nhi t.ử tốt, giờ tiểu cữu lại sắp thi tú tài, kiểu gì chẳng được hưởng lây chút phú quý? Người thật tâm thân thiết với Hà thị thì tranh thủ đến chúc mừng trước, cũng có người không quen biết, nghĩ sau này có thể nhờ vả bèn tốp năm tốp ba kéo đến nhà ngồi chơi làm quen mặt trước.

Hà thị ban đầu định bảo trượng phu đi cùng đệ đệ lên huyện thi nhưng hắn bảo không cần, đã hẹn cùng mấy người bạn đồng môn đi cùng cho vui. Hơn nữa đại cữu cữu của Lý Vi cũng đã định đi theo rồi. Hà thị nghĩ cũng phải nên thôi.

Chỉ là trong lòng nàng ngày nào cũng canh cánh chuyện này, ngồi không yên, làm việc cũng chẳng có tâm trạng, cứ đi ra đi vào tìm người nói chuyện cho khuây khỏa.

Lý Vương thị thấy Hà thị thay đổi hẳn thái độ ủ rũ trước kia, đi đâu cũng hớn hở ra mặt thì trong lòng rất không vừa mắt cái thói khoe khoang của nàng, ở nhà lầm bầm mấy lần, bảo đợi xem lúc tiểu cữu cữu của Lê Hoa thi trượt thì mặt mũi nàng để đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời này không biết bị ai truyền ra ngoài đến tai Hà thị. Hà thị tức đến đau cả n.g.ự.c.

Lý Hải Hâm khuyên nàng:

"Nương tụi nhỏ à, biết nàng trong lòng vui vẻ. Nhưng nàng cứ thế này, người ta lại chẳng bảo nàng cố ý khoe khoang? Hơn nữa lỡ tiểu cữu cữu của Lê Hoa thi trượt thật thì sao?"

Hà thị hậm hực:

"Các người cứ không muốn thấy nhà họ Hà chúng ta có chút chuyện tốt nào à!"

Nói rồi trừng mắt nhìn trượng phu, Lý Hải Hâm cũng sầm mặt xuống.

Lý Vi đang cùng tứ tỷ Xuân Hạnh và Đồng Vĩnh Niên học chữ trên giường gian nam, các tỷ tỷ thì thêu thùa, xe dây thừng ở gian bắc. Nghe thấy thế, nàng thầm nghĩ: Cha nương ơi, vì chuyện này mà cãi nhau có đáng không?

Nàng vọng qua cửa sổ nói to:

"Thi lại!"

Rồi ôm cuốn Bách Gia Tính, giọng lanh lảnh đọc:

"Triệu, Tiền, Tôn, Lý..."

Tiểu Xuân Hạnh cũng lớn tiếng đọc theo:

"Chu, Ngô, Trịnh, Vương...".

Giọng con bé còn to hơn, vang hơn, đầy vẻ khoe khoang và đắc ý. Lý Vi oán thầm liếc tứ tỷ một cái rồi cũng đọc theo.

Hà thị ở bên ngoài sững người liếc nhìn Lý Hải Hâm, cười đi vào gian đông:

"Lê Hoa nhà ta nói đúng, thi không đỗ thì thi lại! Chẳng những Văn Hiên phải thi, Niên ca nhi nhà ta cũng phải thi, sau này Lê Hoa nhà ta cũng đi thi..."

Nói đến cuối, giọng nàng đã tràn đầy ý cười. Miệng gọi nha đầu tinh quái lại đây cho nương ôm một cái, rồi đi vào gian đông.

Lý Hải Hâm cười lắc đầu bất lực.

Hà thị vào gian nam thấy hai nữ nhi mặt ngửa lên trời, đầu lắc lư, mắt chẳng thèm nhìn vào sách. Nhớ ra Lê Hoa trí nhớ tốt, người khác nói qua một lần là nhớ ngay, nhìn bộ dạng này là biết Niên ca nhi dạy nhiều nên hai đứa mới nhớ được chút ít như vậy.

Hà thị đi tới ôm Lê Hoa rồi kéo tiểu Xuân Hạnh:

"Hai đứa xuống đây nào, đừng làm phiền ca ca đọc sách viết chữ."

Tiểu Xuân Hạnh vặn vẹo người không chịu xuống giường.

Đồng Vĩnh Niên mỉm cười ngẩng đầu lên, khóe môi cong cong:

"Nương, cứ để Tiểu Hạnh ở đây chơi đi. Con không sao đâu."