Tú Sắc Điền Viên

Chương 45: Đông qua xuân tới (2)



 

Lý Vi thấy nương nàng vốn đang hơi nghiêm mặt vì tiểu tứ tỷ không nghe lời, giờ giãn ra ngay tức khắc.

Thật buồn bực. Tiểu nam hài này đã cướp mất vị trí được sủng ái nhất nhất nhất của nàng, giờ cậu bé mới là người được cưng chiều nhất nhà.

Tuy nhiên từ sau khi Lý Hải Hâm góp ý, Hà thị cũng thu liễm hơn nhiều, tuy cố kìm nén nhưng trong lòng vẫn không yên, không ra đường hóng chuyện nữa mà suốt ngày ở nhà giặt giũ, quần áo mùa đông chăn bông dày đều bị lôi ra tháo giặt một lượt, bếp núc mái nhà, chuồng gia súc chuồng gà mọi ngóc ngách đều được dọn dẹp sạch sẽ, sân cũng quét hai ba lần một ngày.

Hôm nay Hà thị tìm việc làm khắp trong ngoài mà chẳng thấy việc gì, sốt ruột đi đi lại lại. Xuân Đào cầm cái mẫu giày đi ra đứng ở cửa gian đông gọi:

"Nương, nương xem con mới cắt mẫu giày kẹp cho Niên ca nhi, kích cỡ thế này vừa chưa?"

Hà thị vội vàng đi vào gian đông. Đi được nửa đường thì đột nhiên khựng lại. Hai tay vỗ vào nhau cái đét, chuyện quan trọng thế mà nàng lại quên khuấy đi mất!

Nàng quay người đi ra cổng vừa đi vừa nói:

"Ta sang nhà Trụ T.ử xem sao."

Hóa ra là đã bàn với Trụ T.ử nương, sang xuân sẽ cho Niên ca nhi và Trụ T.ử đi học, Tết xong cũng đã nghĩ đến rồi nhưng từ khi tiểu cữu cữu của Lê Hoa bảo đi thi đồng sinh, tâm trí nàng dồn hết cả vào việc đó.

Xuân Đào nhìn bóng lưng vội vã của nương mà bật cười, quay lại bảo Xuân Lan:

"Muội xem nương kìa, lại nhớ ra chuyện gì nữa rồi?"

Xuân Lan ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, mím môi cười rồi cúi xuống tiếp tục thêu.

Xuân Liễu nhìn Xuân Lan, che miệng cười lại trêu:

"Nhị tỷ, trả lời một tiếng tốn sức lắm à?"

Hà thị từ khi chuyển nhà, để tránh chạm mặt Lý Vương thị, nếu đi ra ngoài thì thường đi men theo bờ sông nhỏ ra đường lớn đầu thôn rồi mới đi vào trong. Con đường nhỏ tắt qua nhà cũ chưa đi lần nào. Hôm nay trong lòng vội vàng, nàng bèn đi theo đường mòn qua rừng trúc nhỏ. Lúc đi còn thầm cầu mong đừng gặp phải bà bà.

Nhưng ghét của nào trời trao của ấy.

Vừa ra khỏi đường mòn rừng trúc, rẽ vào khúc quanh liền thấy Lý Vương thị đang tiễn một bà lão ra cổng. Hai người đứng ở cửa nói chuyện thân mật.

Muốn tránh cũng không kịp nữa rồi. Hà thị cười chào bà lão kia:

"Cửu nương khỏe không?"

Vị Cửu nương này cũng không phải người trong họ, chỉ là gọi theo vai vế trong thôn. Ông nhà bà ấy biết xem ngày tốt còn bà ấy là bà mối kiêm bà đồng nổi tiếng ở thôn Lý gia. Hồi trước Lý Vương thị chính là nghe lời bà ấy, lúc Hà thị mới m.a.n.g t.h.a.i đã rủ nhau đi núi Đại Thanh lạy Tống T.ử nương nương nhặt đá cầu con.

"A, nương Xuân Đào đấy à, đi đâu mà vội vàng thế?"

Cửu nương nương cười tủm tỉm, b.úi tóc hoa râm thưa thớt cài một bông hoa lụa đỏ sẫm rung rung theo nhịp nói chuyện.

Hà thị gọi một tiếng "Nương" không mặn không nhạt với Lý Vương thị rồi nói với Cửu nương nương:

"Không có gì. Con sang tìm nương Trụ T.ử có chút việc."

Lại nói mọi người cứ nói chuyện nhé rồi cất bước định đi.

Cửu nương gọi giật lại:

"Nương Xuân Đào, từ từ đã!"

Hà thị đành phải dừng bước. Cửu nương nương vẫy tay bảo nàng lại gần rồi mới nói với Lý Vương thị:

"Nương Xuân Đào cũng là người Hà Gia Bảo, bà để nương Xuân Đào xem xem nữ nhi nhà Hồ lão nhị thế nào?"

Hà thị nghe là biết chuyện gì, vội xua tay:

"Cửu nương nương, chuyện này đừng hỏi con. Con xuất giá bao lâu rồi? Quanh năm suốt tháng cũng chẳng về nhà nương đẻ được mấy lần, có về cũng chỉ ngồi được buổi trưa là phải đi. Cô nương nhà đó con có biết nhưng tính nết thế nào thì con chịu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng sợ mình nói tốt, sau này cưới về nhà xảy ra chuyện gì lại đổ lên đầu nàng; nói không tốt thì... nhìn bộ dạng bà bà thế kia là ưng cái gia thế nhà nàng ta rồi.

Nghĩ nghĩ nàng bổ sung thêm:

"Theo ý con, chuyện này chi bằng cứ để tiếng gió bay về Hà Gia Bảo trước đã. Nữ nhi nhà ai thế nào, người trong thôn họ còn lạ gì? Hoặc bảo tam thúc bọn trẻ giả vờ đi ngang qua lén nhìn mặt một cái xem sao."

Cửu nương nương vỗ đùi, cười:

"Nương Xuân Đào nương đúng là suy nghĩ chu đáo. Nương Hải Hâm, các vị nếu chưa yên tâm thì cứ đ.á.n.h tiếng trước xem sao!"

Hà thị nhận ra Cửu nương có vẻ không vui. Đoán chừng là vì món tiền làm mối hậu hĩnh của Hồ gia.

Nên nàng không muốn nán lại thêm, chào một tiếng rồi quay người đi thẳng.

Cửu nương nói với Lý Vương thị vài câu, giục bà ta mau ch.óng đi dò la tin tức rồi rảo bước đuổi theo Hà thị.

"Này, nương Xuân Đào, đợi đã. Còn chuyện này muốn nói với con."

Hà thị dừng lại, đợi bà ta đến gần mới trêu:

"Cửu nương có chuyện gì mà gấp thế, mồ hôi vã ra rồi kìa."

Cửu nương đưa tay lau trán, cười mắng một câu rồi mới nói:

"Ở trấn bên cạnh có một nhà giàu muốn tuyển người làm, một lão tỷ kết nghĩa của ta xuất giá trên trấn nghe tin bèn nhờ ta tìm giúp. Con bé Xuân Đào nhà con..."

Hà thị nghe bà ta nói ấp úng, trong lòng dâng lên nỗi phản cảm. Tuyển người làm gì chứ? E là muốn mua người hầu thì có? Thầm nghĩ Cửu nương trước kia đâu có thế này, sao càng già càng chỉ biết đến tiền vậy. Loại chuyện bán con bán cái này bà ta thích tìm ai thì tìm!

Hà thị bênh con, thương nữ nhi, Cửu nương cũng biết. Lời còn chưa nói hết, thấy mặt nàng sầm xuống liền ngượng ngùng im bặt.

Hà thị gượng cười nói với bà ta:

"Cửu nương, nhà con không thể thiếu người được. Lê Hoa còn nhỏ, việc trong nhà ngoài ruộng đều trông cậy vào Xuân Đào."

Coi như là khéo léo từ chối.

Cửu nương nương cũng không nói gì thêm chỉ bảo gia đình này là hộ mới chuyển đến, nhà có tiền, đối xử với người dưới rất tốt, tiền công cũng cao các kiểu.

Đợi lúc Hà thị sắp đi bà ta lại nói:

"Nương con đang giận ta đấy, trách ta cứ xúi bà ấy đi nhặt đá cầu con, kết quả nhặt về lại là một nữ hài."

Hà thị cười trừ đáp lại vài câu rồi đi sang nhà Trụ Tử.

Đến nhà Trụ Tử, cơn giận trong lòng vẫn chưa tan. Nương Trụ T.ử hỏi mới biết là chuyện như vậy. Vội vàng an ủi một hồi.

Hai người nói chuyện phiếm một lúc, xác nhận lại chuyện cho Trụ T.ử và Đồng Vĩnh Niên cùng đi học. Trụ T.ử nương cảm thán:

"Lý tẩu t.ử, tẩu sắp được nhờ rồi, tiểu cữu cữu của Lê Hoa ấy à, chắc chắn sẽ đỗ đạt, cả nhà tẩu sắp đổi đời rồi."

Hà thị cười sảng khoái, an ủi Trụ T.ử nương, thằng bé Trụ T.ử nhìn thật thà thế thôi chứ cũng có tâm lắm, biết đâu sau này cũng thi đỗ tú tài cử nhân mang về cho nàng ấy nở mày nở mặt.

Bàn xong chuyện đưa hai đứa trẻ đi học, về đến nhà nàng liền giục Lý Hải Hâm đi xem ngày, dặn dò nhất định phải chọn ngày tốt nhất để đưa hai đứa đến trường.

Nàng thì cùng Xuân Đào, Xuân Lan bắt đầu bận rộn định may cho Đồng Vĩnh Niên bộ quần áo mới và đôi giày mới. Vào nhà kho xem một lượt, lại chê vải thô ráp không hợp với Niên ca nhi. Bèn định sang nhà Đại Võ xem Đại Võ gần đây có đi trấn không, nếu đi thì gửi mua ít vải tốt hơn về.

Hà thị vừa đi, Xuân Lan liền thì thầm:

"Các tỷ xem nương kìa, lại lên cơn cuồng rồi."

Xuân Đào và Xuân Liễu cũng cười gật đầu, chứ còn gì nữa, lại lên cơn cuồng vì nhi t.ử rồi.

--

Hết chương 31.