Chưa đợi Hà thị lên trấn, Nhị Võ đã từ trấn về. Tiện thể mang tin nhắn cho nàng bảo là kỳ thi huyện vốn định vào cuối tháng hai nhưng tri huyện lão gia phải đi châu phủ lo việc lớn gì đó nên hoãn lại đến giữa tháng ba. Tiểu cữu cữu của Lê Hoa nhắn nàng đừng lo lắng, mọi thứ đều ổn, tiền nong cũng đủ dùng.
Hà thị nghe vậy thì hứng khởi trong lòng vơi đi hơn nửa. Nàng bảo Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe bò, hai phu thê về Hà Gia Bảo báo tin tiện thể an ủi cha nương mình.
Từ Hà Gia Bảo trở về, Hà thị không còn nhắc đến chuyện lên trấn mua vải nữa. Lại thêm trượng phu nói nhà mình vốn là dân thường, cho hài t.ử ăn mặc đẹp quá chẳng phải khiến người ta cô lập Niên ca nhi sao?
Hà thị nghĩ cũng phải. Về nhà lén nói với mấy cô nữ nhi:
"Lần này ta hồ đồ quá phải không?"
Xuân Đào cười trộm:
"Nương vui quá nên hồ đồ đấy."
Hà thị đ.á.n.h nhẹ nữ nhi một cái rồi đi ra ngoài nấu cơm chiều.
Hôm sau Lý Hải Hâm đi xem ngày tốt, chọn được ngày mười tám tháng hai nhập học bảo là ngày đại cát. Hà thị vui mừng khôn xiết vội vàng bảo Lý Hải Hâm đi sang nhà đồ tể ở đầu nam thôn xem có thịt lợn tươi không, mua trà nước điểm tâm lại chuẩn bị sẵn ba mươi quả trứng gà ở nhà.
Nửa đêm, mưa xuân lất phất rơi, mưa rả rích suốt đêm đến gần sáng mới tạnh.
Lý Vi bị tiếng chim sẻ và chim khách ríu rít trên cành cây trong rừng trúc sau nhà đ.á.n.h thức. Những giọt mưa vừa tạnh theo mái ngói rỏ xuống tí tách, hơi lạnh tươi mát sau cơn mưa xuân hòa cùng hương thơm thoang thoảng của hoa lê hoa hạnh lùa qua khe cửa sổ bay vào khiến tinh thần người ta sảng khoái hẳn lên.
Nàng mở to đôi mắt đen láy như nho đen nhìn chằm chằm lên xà nhà, trong đầu nghĩ đến chuyện hôm qua Đại Sơn nhắc tới măng tre, không biết sau cơn mưa xuân liệu có thật như trong sách nói, rừng trúc bạt ngàn này sẽ đột ngột mọc lên rất nhiều măng non tươi mơn mởn không.
Gian nam bên kia truyền đến tiếng sột soạt nhỏ, là Đồng Vĩnh Niên lại dậy rồi. Không khỏi thầm bội phục tiểu t.ử này, từ khi đến Lý gia, cậu bé gần như ngày nào cũng dậy vào giờ này. Là một đứa trẻ vừa qua sinh nhật bảy tuổi, sự tự giác kỷ luật của cậu bé khiến Lý Vi là một kẻ mang danh ngụy tiểu hài t.ử phải xấu hổ.
Bên ngoài vừa có động tĩnh, đại tỷ ngủ ở giường đối diện cũng tỉnh, rón rén mặc quần áo xuống đất, đi ra ngoài nhỏ giọng hỏi:
"Niên ca nhi, dậy sớm thế làm gì?"
Đồng Vĩnh Niên khẽ đáp một câu gì đó, Lý Vi nghe thấy đại tỷ cười nói:
"Đệ đừng chiều muội ấy quá!"
Tiếng bước chân nhỏ dần đi xa, chẳng bao lâu sau nghe thấy tiếng cửa gỗ nhà bếp đóng mở. Lý Vi bĩu môi, muội ấy trong miệng đại tỷ chắc chắn là nói cái đứa tiểu nữ hài giả hiệu là nàng đây.
Tiếng động này đ.á.n.h thức nhị tỷ Xuân Lan còn đang ngủ, ngay sau đó cửa nhà chính "kẽo kẹt" mở ra. Trong sân vang lên tiếng cha nàng Lý Hải Hâm:
"Cái cửa nát này phải tranh thủ lúc rảnh mà thay đi."
Hà thị cũng từ nhà chính đi ra, cười nói:
"Câu này nghe chàng nói mấy lần rồi."
Lại gọi Xuân Đào:
"Lại dậy sớm thế làm gì?"
Xuân Đào ôm bó củi từ gian nhà tranh cũ Đồng Vĩnh Niên từng ở đi ra, kiễng chân nhìn ra ngoài sân:
"Niên ca nhi mới sớm kìa."
Hà thị nhìn theo ánh mắt nàng, một bóng người nhỏ bé đội khăn xanh đang khom lưng, chui rúc trong rừng trúc như đang tìm kiếm thứ gì.
Hà thị ngạc nhiên hỏi Xuân Đào:
"Sáng sớm tinh mơ Niên ca nhi tìm gì thế?"
Xuân Đào ôm củi vào bếp, vừa đi vừa đáp:
"Hai hôm trước Đại Sơn sang chơi, có nói đợi mưa xong sẽ cùng nhau đi đào măng, Lê Hoa cứ lải nhải mãi, đệ ấy nhớ kỹ đấy."
Hà thị nghe xong cũng bật cười, liếc nhìn về phía gian bắc nhà đông lầm bầm với Xuân Đào:
"Con bé Lê Hoa này nghe người khác nói gì cũng thấy lạ, Niên ca nhi lại còn chiều nó."
Xuân Đào thêm nắm củi vào bếp, quay mặt lại nhìn ra cửa, cười nói:
"Chứ còn gì nữa."
Lại bảo:
"Mùa đông nương dạy con làm giày, con cũng học được hòm hòm rồi. Giày cho Niên ca nhi để con làm thử xem sao."
Xuân Đào ba tháng nữa là tròn mười ba tuổi. Vốn tính trầm ổn, từ sau khi phân gia, nàng ấy hành xử càng thêm chín chắn, cộng thêm tính tình nhu mì, toát lên vẻ dịu dàng của thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi. Lúc này, nàng ấy ngồi trước bếp lửa, ánh lửa hồng l.i.ế.m đáy nồi hắt lên gò má nàng ửng hồng càng thêm vẻ kiều diễm nhu mì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe giọng nói nhỏ nhẹ từ tốn của nữ nhi lại nhìn nụ cười nhạt như hoa, Hà thị trong lòng cảm thán, thoáng chốc mà đại nữ nhi đã thành thiếu nữ rồi, nụ cười trên mặt Hà thị càng thêm rạng rỡ.
Xuân Đào nói xong không thấy Hà thị đáp lời, ngước mắt nhìn lên thì thấy nương nàng đang cười tủm tỉm ngắm mình. Mặt nàng ấy đỏ lên, quay đầu lại tiếp tục thêm củi:
"Nương nhìn cái gì thế. Nương nhìn con thấy sợ quá!"
Xuân Lan từ cửa nhà đông đi ra, Hà thị lại ngắm nghía kỹ, nhị nha đầu này một năm qua cũng cao lên không ít. Tháng sáu tới là tròn mười một tuổi, vóc dáng trổ mã nhanh, nét trẻ con đã bớt đi nhiều.
Lại nhớ tới lời Cửu nương nói, trong lòng tính toán, nếu năm nay lo liệu xuể sẽ không để Xuân Đào và Xuân Lan xuống ruộng làm việc nữa.
Quay đầu cười với Xuân Đào:
"Được, giày cho Niên ca nhi con làm thử xem. Ta ấy à, tranh thủ may cho con và Lan nha đầu mỗi đứa một bộ y phục."
Nói rồi vào bếp múc ngô tấm. Xuân Lan vào lại hỏi, Niên ca nhi chui rúc trong rừng trúc làm gì.
Nghe bảo là tìm măng cho Lê Hoa thì cũng không khỏi lầm bầm:
"...Chiều muội ấy sinh hư mất! Muội ấy muốn sao trên trời cũng đi hái cho à?!"
Cúi xuống tìm cái bậu gỗ trộn thức ăn cho gà, đi băm rau cải.
Xuân Đào mím môi cười nói với Hà thị:
"Nương, nương xem đi. Đến Xuân Lan còn nói thế."
Thêm nắm lửa vào bếp, oán trách nửa đùa nửa thật với Hà thị:
"Nói ra thì con với Xuân Lan thiệt thòi nhất. Có đồ ăn ngon thức uống tốt toàn cho đệ ấy, đệ ấy lại cưng chiều hai đứa nhỏ kia, ngay cả với Xuân Liễu cũng tốt hơn với bọn con một chút."
Hà thị rảnh tay, cười đ.á.n.h nhẹ nữ nhi một cái:
"Làm đại tỷ mà còn so bì với đệ muội cái này, không biết xấu hổ!"
Mãi đến khi đàn gà bên ngoài vỗ cánh tranh ăn, con lừa già cũng kêu vang inh ỏi, Xuân Hạnh ngủ say bên cạnh Lý Vi mới bị đ.á.n.h thức.
Con bé mở to đôi mắt ngái ngủ, ngó nghiêng trái phải rồi đột ngột ngồi dậy, luống cuống tay chân mặc quần áo cái miệng nhỏ lẩm bẩm nói một mình. Lý Vi chẳng cần nghe kỹ cũng biết nàng đang lải nhải gì, chẳng qua là rủ ai đó đi bắt sâu róm lại rủ ai đó đi làm kèn lá...
Tiểu Xuân Hạnh mặc xong quần áo của mình, lại quay sang vén chăn của nàng, học điệu bộ của đại tỷ nhẹ nhàng gọi:
"Lê Hoa, ngoan, dậy nào!"
Khóe miệng Lý Vi giật giật liên hồi. Từ khi Đồng Vĩnh Niên nhất định phải đi học, nương nàng liền trịnh trọng giao nhiệm vụ quang vinh trông coi nàng cho tiểu tứ tỷ.
Tiểu Xuân Hạnh vốn ham chơi lêu lổng bỗng nhiên được giao trọng trách, vui vẻ cả buổi, mấy ngày nay chỗ nào cũng ra vẻ người lớn.
Chăn bị vén lên gió lạnh lùa vào, Lý Vi rùng mình vội thu hồi tâm tư, phối hợp với tiểu tứ tỷ mặc quần áo.
Dưới sự phối hợp tích cực chủ động của nàng, Xuân Hạnh nhanh ch.óng hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên: mặc quần áo. Nhanh nhẹn nhảy xuống giường, xỏ giày xong lại xỏ giày cho Lý Vi.
Tiểu bảo mẫu Xuân Hạnh mới toanh nhiệt tình dâng trào, lôi kéo, nhấc, loay hoay một hồi lâu cuối cùng cũng gian nan xỏ được hai chiếc giày đi ngược vào chân nàng, hớn hở bế nàng xuống giường.
Lý Vi lúc này cố nín thở không nói gì tránh làm nàng phân tâm mà đ.á.n.h rơi mình.
"Nương, nương," tiểu Xuân Hạnh khệ nệ bế Lý Vi dạo này đã mập lên chút thịt, ra khỏi cửa nhà đông lớn tiếng gọi, giọng điệu khoe khoang rõ rệt: "Xem này, con mặc quần áo xỏ giày cho Lê Hoa xong rồi này ~"
Hà thị thò đầu ra từ bếp nhìn Xuân Hạnh bế Lê Hoa, chân Lê Hoa cách mặt đất chỉ nửa thước thì hoảng hốt, lại như nhìn thấy cảnh Xuân Đào năm xưa cũng bế Xuân Liễu như thế. Trong lòng cảm khái một hồi vội bước nhanh tới đón lấy Lý Vi, khen ngợi:
"Tiểu Hạnh giỏi quá, sắp đuổi kịp đại tỷ con rồi."
Xuân Hạnh cười híp mắt nhìn quanh sân một vòng, hỏi:
"Nương, ca ca đâu?"
Xuân Liễu múc nước ấm trong nồi ra, đặt lên giá rửa mặt ngoài sân rồi lại kéo nàng đi rửa mặt.
Lý Vi lúc này mới ê a chỉ vào đôi giày hoa nhỏ của mình:
"Ngược!"
Hà thị cúi đầu nhìn, đúng là ngược thật, mím miệng vừa cười vừa nói với Xuân Đào:
"Lê Hoa mấy hôm nay biết nói rồi đấy, cũng chẳng biết học ở đâu."
Vừa đổi lại giày cho nữ nhi.
Xuân Liễu rửa mặt cho Xuân Hạnh xong, hai tay chống nạnh, đứng ở hàng rào tre đầy khí thế gọi lớn:
"Niên ca nhi, còn chưa về rửa mặt à?!"