Guồng nước làm xong, mấy nhà chia ba ca luân phiên đạp guồng nước tưới ngày đêm, liên tục năm sáu ngày đêm mới tưới xong một lượt ruộng cho các nhà góp vốn.
Phu thê Hà thị mệt lử, về đến nhà là lăn ra ngủ, ngủ một mạch cả ngày, ăn cơm tối xong lại ngủ tiếp đến sáng hôm sau mới lại sức.
Cũng may trong nhà có Xuân Đào và Xuân Lan quán xuyến, cơm nước ba bữa, gia súc gà qué đều được chăm sóc chu đáo.
Trước khi tưới nước, có nhà còn chần chừ, trông chờ ông trời đổ mưa nhưng năm nay ông trời như muốn trêu ngươi, càng mong mưa trời càng nắng gắt. Thế là ai nấy đều sốt ruột, tranh nhau dùng guồng nước thậm chí còn cãi nhau ầm ĩ.
Phu thê Hà thị thầm may mắn vì mình đã làm sớm, nếu không giờ này mới đi làm thì vừa phải tranh giành, vừa lỡ thời vụ. Ruộng nhà nàng hai hôm nữa là có thể gieo hạt, thời gian vừa khéo.
Hai người nghỉ ngơi ở nhà hai ba ngày, soạn sửa hạt giống, vụ thu này vẫn trồng ngô, kê và cao lương. Bông tốn công quá nên không trồng nữa. Còn mảnh đất hoang kia có trồng hay không thì tùy thuộc vào ông trời có mưa kịp thời hay không.
Đến mùa gieo hạt bận rộn, trường tư thục trong thôn cũng cho nghỉ vài ngày.
Hà thị dẫn ba đứa lớn đi gieo hạt, để Niên ca nhi và Xuân Hạnh ở nhà trông Lê Hoa tiện thể chăm sóc đàn gà và mấy chục con gà con mới nở.
Người lớn ra đồng, tiểu tiên sinh Đồng Vĩnh Niên lại ôm sách vở ra phản gỗ dưới gốc hạnh bắt đầu giảng bài.
Mùa đông năm ngoái, Lý Hải Hâm nhờ người biết chăm sóc cây ăn quả trong thôn đến tỉa cành, đào rãnh bón phân cho mấy cây hạnh này, mấy ngày nay khô hạn Xuân Đào cũng chịu khó tưới nước. Lúc này bốn năm cây hạnh lớn cành lá xum xuê, xanh mướt, những quả hạnh bắt đầu ửng vàng lấp ló trong tán lá, hấp dẫn đến mức Lý Vi thường xuyên ngẩng mặt lên trời há miệng như thể chờ đợi một quả hạnh chín mọng rơi tọt vào miệng. Tiểu Xuân Hạnh đương nhiên cũng không chịu thua kém.
Mỗi khi như vậy, tiểu tiên sinh Đồng Vĩnh Niên lại dừng lại, ánh mắt ôn nhu đầy ý cười nhìn hai đứa em.
Gieo hạt xong, hơn mười ngày nữa là đến vụ gặt lúa mạch. Tính ngày thì kỳ thi phủ của tiểu cữu cữu Lý Vi ở châu phủ đã xong nhưng mãi chưa thấy tin tức gì. Hà thị trong lòng nóng như lửa đốt, lúc thì nghĩ hay là thi trượt không dám báo tin về nhà, lúc lại lo hay là gặp chuyện gì trên đường. Môi nàng nổi mấy nốt nhiệt lớn vì lo lắng.
Ban ngày làm xong việc đồng áng, cứ cách hai ngày bà lại tranh thủ buổi tối về Hà Gia Bảo an ủi cha nương. Cũng may ngoại tổ phụ của Lý Vi là người vô tư, ngoại tổ mẫu Lý Vi sức khỏe tốt lại thêm những năm trước ông ngoại đi buôn bán xa, thường xuyên một hai năm không có tin tức nên bà chịu đựng giỏi hơn, tin chắc tiểu nhi t.ử bình an vô sự. Ngược lại bà còn an ủi Hà thị, bảo Văn Hiên chắc sợ người nhà lo lắng định chờ có tin vui rồi báo một thể.
Hà thị nghĩ cũng có lý. Tiểu đệ từ nhỏ đã hiểu chuyện cũng có khả năng này. Trong lòng liền yên tâm hơn một chút.
Lúa mạch chưa chín hẳn, Lý gia lão tam sang bàn chuyện gặt lúa chung. Ý hắn là nhà đại ca chưa kịp làm sân phơi, chi bằng vẫn gộp chung lại gặt cũng để đại tẩu đỡ vất vả.
Lý Hải Hâm cũng nghĩ từ lúc tưới nước đến gieo hạt rồi lại đến gặt lúa mạch, Hà thị chẳng được ngơi tay ngày nào, việc nặng nhọc gì cũng làm cùng hắn lại thêm chuyện lo lắng cho tiểu cữu cữu của Lê Hoa, chưa đầy một tháng mà nàng gầy rộc, đen nhẻm đi. Xót nương t.ử, đợi Lý gia lão tam về rồi hắn bàn với Hà thị:
"Hay là năm nay mình gộp chung với nhà cũ một năm nữa?"
Hà thị từ khi phân gia đã không muốn dây dưa gì với người nhà cũ nữa, chuyện hiếu hỉ qua lại thì không tránh được còn việc khác thì tránh được là tránh, dù có vất vả đến đâu nàng cũng không muốn dính dáng đến họ. Mặt nàng lạnh tanh không nói gì.
Lý Hải Hâm biết nàng không vui thì thở dài:
"Ta cũng là xót nàng và mấy đứa nữ nhi thôi. Sân phơi của mấy nhà quen biết đều liền kề với sân nhà cũ cả mà."
Nếu gộp chung với người khác ở chỗ khác thì còn đỡ, gộp ngay trước mắt thế này, chỉ tổ để người ta đàm tiếu.
Cứ thế Hà thị nén nỗi khó chịu trong lòng đồng ý gộp chung sân phơi với nhà cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Qua mùng năm tháng năm bắt đầu gặt, lúa mạch ruộng phía bắc chín sớm nên gặt trước. Sáng sớm lão Lý cùng lão nhị, lão tam mang liềm, đ.á.n.h xe bò ra đồng. Xuân Đào vẫn dẫn đám muội muội lít nhít ra quét sân phơi.
Lý Vi lần này đã rửa được mối nhục xưa, Xuân Đào và Xuân Lan quét đằng trước, nàng chân trần chạy lon ton phía sau, bùn đất buổi sớm ướt đẫm sương đêm mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, thấm vào lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu sảng khoái vô cùng.
Tiểu Xuân Hạnh cũng chạy theo, reo hò khắp sân:
"Ca ca, huynh cũng lại đây đi, ca ca, lại đây đi!"
Xuân Liễu cũng cười gọi Niên ca nhi vào chơi. Cậu bé lắc đầu, cầm cái chổi nhỏ giúp quét dọn.
Đến khi mấy tỷ muội quét dọn sạch sẽ sân phơi, Hứa thị hai tay chống cái bụng bầu sáu bảy tháng dắt Xuân Phong và Xuân Lâm mới đến.
Chẳng bao lâu sau, Đại Sơn cũng từ nhà sang xem náo nhiệt, cầm cái chổi bên cạnh giúp quét dọn. Cậu bé đi theo sau Đồng Vĩnh Niên, hai người vừa quét sân vừa thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Vì cùng đi học nên Đại Sơn không có thời gian chạy chơi cùng Xuân Phong và Xuân Lâm, mấy hôm nay có phần xa cách. Xuân Phong gân cổ gọi theo sau m.ô.n.g cậu bé nửa ngày thấy cậu bé chỉ mải nói chuyện với Đồng Vĩnh Niên, mũi hếch lên lầm bầm c.h.ử.i thầm câu gì đó rồi quay người bỏ chạy.
Xuân Liễu đứng khá xa, tuy không nghe rõ nhưng nhìn bộ dạng đó là biết ngay liền giận sôi người. Xuân Đào ho nhẹ một tiếng, Xuân Liễu quay lại nhìn hậm hực cúi đầu vung mạnh cái chổi trên tay, hất bụi về phía Hứa thị. Hứa thị xua tay liên tục, lùi lại hét lên:
"Tam nha đầu, quét đi đâu thế hả?!"
Xuân Lan quay lưng lại cười trộm.
Xuân Đào vội chạy đến:
"Tiểu Liễu, đưa chổi đây cho tỷ."
Đợi Xuân Liễu đến gần, Xuân Đào mắng nhỏ một câu rồi nói:
"Nhỡ thẩm ấy ngã sẩy t.h.a.i lại chẳng phải nương lại thêm việc sao?"
Xuân Liễu hừ hừ, phủi tay, tâm trạng rất tốt đi về phía Lý Vi:
"Lê Hoa, lại đây tam tỷ bế cái nào!"
Lúc vụ gặt sắp kết thúc, đại cữu cữu cùng tiểu cữu cữu đi thi mang tin tức về: Tiểu cữu cữu đỗ tú tài lại được chọn làm lẫm sinh. Có điều tiểu cữu cữu và bạn đồng môn có chút việc ở châu phủ, phải một thời gian nữa mới về được. Hà thị hỏi có việc gì quan trọng mà nhất định phải làm lúc này?
Đại cữu cữu bảo cũng không biết. Chỉ nói sẽ không lỡ việc nhập học huyện học vào tháng bảy.
Hà thị biết tiểu đệ nhà mình luôn có chủ kiến, đã nói vậy thì chắc chắn là có việc quan trọng thật. Vốn dĩ nàng đã hăm hở định bụng chờ tiểu đệ đỗ tú tài về sẽ ăn mừng thật to nhưng tiểu cữu cữu của Lê Hoa lại nhờ đại cữu cữu nhắn về là không được tổ chức ăn mừng linh đình.
Hà thị đành phải thôi. Tuy nhiên nhờ chuyện vui này mà cả ngày nàng mặt mày rạng rỡ, tiểu Xuân Hạnh đi chơi khoe với mọi người, câu nào cũng không rời "tiểu cữu cữu của ta thế này thế nọ".
--
Hết chương 35.