Tiểu cữu cữu của Lý Vi đỗ tú tài lại được chọn làm lẫm sinh, những người thân thiết với Hà thị ở thôn Lý gia đều rất mừng thay cho nàng. Lý Vương thị lại ôm một bụng tức. Lần này cũng không hẳn là vì thấy Hà thị được nở mày nở mặt mà bà ta khó chịu. Chủ yếu là vì hôm đại cữu cữu của Lý Vi từ châu phủ về báo tin vui, bà cũng có mặt ở đó nhưng đại cữu cữu chỉ chào hỏi bà qua loa, không thân thiết bằng một nửa so với những người hàng xóm đến chúc mừng.
Việc này khiến bà ta cảm thấy mất mặt trước bao người, ai cũng chê cười bà!
Hôm nay đang đập nốt chỗ lúa mạch cuối cùng, trong lòng bà nghẹn uất nên không ra sân phơi, ngồi dưới bóng cây trong sân nhặt rơm rạ. Ngoài cổng rào xuất hiện một phụ nhân ăn mặc như bà mối ngó nghiêng vào trong sân, thấy Lý Vương thị liền cười, cất giọng chào:
"Lão thẩm, đang bận đấy à?"
Lý Vương thị nheo mắt nhìn một lúc mới nhận ra, đứng dậy phủi bụi trên quần áo cười:
"Nhà Ngũ Thắng có việc gì thế?"
Ngũ Thắng nương t.ử đẩy cổng rào đi vào, trên đầu cài cây trâm mạ vàng cũ rung rung, cười toe toét để lộ hàm răng vàng khè và lợi đỏ sậm:
"Chẳng phải có việc sao! Có chuyện tốt đây!"
Lý Vương thị vội vàng mời vào nhà, gọi Hải Đường ra bê ghế rót nước. Lại hỏi:
"Chuyện tốt gì thế?"
Ngũ Thắng nương t.ử cười đi theo sau Lý Vương thị vào bóng râm nhận lấy cái ghế Hải Đường đưa, ngắm nghía Hải Đường vài lần rồi mới nói:
"Là chuyện của lão tam nhà thẩm đấy!"
Từ khi bắt đầu làm mai cho Lý gia lão tam, vẫn luôn là Cửu nương giúp lo liệu, Ngũ Thắng nương t.ử này ở tận phía tây thôn không thân thiết lắm, hơn nữa bà ta và Cửu nương cũng không hợp nhau, không tiện một việc mà nhờ hai người. Lý Vương thị thấy bà ta đến cũng đoán được vài phần, vừa rồi chỉ là kiếm cớ nói chuyện thôi.
Chưa đợi Lý Vương thị mở miệng hỏi là nữ nhi nhà ai, Ngũ Thắng nương t.ử đã nói:
"Là cô nương ở thôn Tiền Vương ấy, nghe nói lão tam nhà thẩm ưng ý người ta. Cha nương người ta vội vàng nhờ ta sang đ.á.n.h tiếng."
Lý Vương thị vừa nghe đến đây, mặt sầm xuống:
"Nhà Ngũ Thắng, cô nương đó mà ngươi mang đến nói với nhà chúng ta, chẳng phải là muốn tìm mắng sao."
"Ôi chao, lão thẩm, ta nào dám." Ngũ Thắng nương t.ử xua tay, kéo tay Lý Vương thị trấn an: "Thẩm đừng vội, nghe ta nói đã... Nương của Vương Hỉ Mai không biết nghe đâu được tin đệ đệ của đại nhi tức nhà thẩm đỗ tú tài nên vội vàng nhờ người tìm đến ta, bảo tiền sính lễ lão thẩm đưa sao cho coi được là được... Họ cũng ham cái danh có thông gia là tú tài lão gia, nở mày nở mặt mà!"
Lý Vương thị quay mặt đi. Hải Đường bưng nước từ bếp ra, nghe thấy thế mặt cũng sầm lại. Từ khi tin tiểu cữu cữu của Lê Hoa đỗ tú tài truyền đi, ngày nào ra đường gặp người ta cũng chỉ nghe bàn tán chuyện này. Nếu chưa phân gia, họ cũng được thơm lây nhưng từ khi phân gia đại tẩu như muốn phủi sạch quan hệ với nhà cũ, Ngũ Thắng nương t.ử nói thế chẳng phải là vả vào mặt người ta sao!
Đặt mạnh bát nước xuống cái bàn gỗ nhỏ bên cạnh, nàng ta quay người vào phòng.
Ngũ Thắng nương t.ử nhìn bát nước sóng sánh chỉ còn một nửa, nụ cười trên mặt tắt ngấm, ướm hỏi Lý Vương thị:
"Sao thế? Lão thẩm không ưng à?!"
Lý Vương thị trong lòng khó chịu như mèo cào. Trước đây lão tam vì chuyện này mà giận dỗi với bà đến giờ vẫn chưa nguôi. Không đồng ý thì sợ tính khí bướng bỉnh của lão tam, đồng ý thì lại thấy như đang nhờ vả hào quang của đại nhi tức, cảm thấy mất mặt!
Ngũ Thắng nương t.ử thấy sắc mặt bà không tốt, tưởng bà ta nghĩ ngợi lung tung, bèn khuyên:
"Lão thẩm yên tâm, cha nương cô nương kia tuy không ra gì nhưng mấy đứa con gái trong nhà đều tốt cả. Chuyện làm mai cho huynh đệ nhà mình, ta lừa gạt thẩm làm gì?"
Lời này là ám chỉ chuyện Cửu nương nương giấu giếm chuyện nữ nhi nhà Hồ lão nhị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy sắc mặt Lý Vương thị vẫn chưa giãn ra, bà ta vỗ đùi nói tiếp:
"Lão thẩm, thế này đi, hay là mọi người cứ đi xem mặt Vương Hỉ Mai trước đã. Tiện thể xem cả hai tỷ tỷ của nó, xem ta có nói dối không."
Rồi bà ta kể lể rông dài về việc đại tỷ nàng ta gả về thôn nào, nhị tỷ xuất giá ở đâu.
Đang nói chuyện thì Lý Hải Hâm, Lý gia lão tam và lão Lý đ.á.n.h xe bò về, lúa mạch đã đập xong, quạt sạch trấu, chỉ chờ phơi khô là có thể cho vào kho.
Ngũ Thắng nương t.ử thấy mấy người họ về, vội vàng nói lại chuyện vừa rồi một lần nữa. Lý Hải Hâm liếc nhìn Lý gia lão tam thấy hắn không nhìn Lý Vương thị mà lại nhìn lão Lý.
Về đến nhà, hắn kể lại chuyện này với Hà thị. Hà thị cười cười, nói với Xuân Đào:
"Con xem, nãi nãi con còn bảo không nhờ vả chút gì từ Hà gia chúng ta đấy!"
Lời này là do Hứa thị sang chơi lúc rảnh rỗi hay kể lể với nàng.
Xuân Đào nhìn cha một cái, cười cười không nói gì. Nàng ấy đứng dậy đi ra gốc hạnh lớn, xem Xuân Lan, Xuân Liễu dẫn ba đứa nhỏ hái quả hạnh.
Lý Vi thấy nàng đến, tay giơ một quả hạnh to vàng óng, gọi:
"Đại tỷ ăn!"
Mặt Xuân Đào nở hoa, bước nhanh tới ôm c.h.ặ.t lấy nàng, hôn lên má một cái rồi mới nói:
"Vẫn là Lê Hoa nhà ta biết ai tốt với muội ấy!"
Xuân Lan đứng bên cạnh cười ha hả.
Đồng Vĩnh Niên đỏ mặt, cúi người chọn trong giỏ hạnh vừa hái xuống chọn một lúc lâu mới lấy ra hai quả hạnh to tròn vàng óng, mím môi cười đưa cho Xuân Đào và Xuân Lan mỗi người một quả.
Xuân Lan cười nhận lấy. Xuân Đào cũng cười, vừa nhận vừa nói:
"Niên ca nhi nhà ta cũng biết ai tốt với đệ ấy."
Xuân Liễu thò đầu ra từ tán cây hạnh cười hì hì:
"Niên ca nhi, sao không có phần ta? Tam tỷ đối với đệ không tốt à?"
Tiểu Xuân Hạnh cũng sán lại, lao tới ôm lấy cậu bé làm nũng:
"Muội cũng đối tốt với ca ca mà!"
Lý Vi quay đầu đi, thật không chịu nổi! Cứ cách vài hôm lại diễn cái trò tình cảm sướt mướt này, mấy tỷ tỷ không thấy chán à!
Hà thị ở trong nhà chính nghe thấy tiếng cười đùa của lũ trẻ thì trong lòng thư thái hơn chút, nói với Lý Hải Hâm:
"Lúc trước chẳng phải chàng bảo lão tam nhất quyết đòi cưới cô nương này sao? Giờ người ta đã xuống nước tìm đến cửa, chàng sang nói với cha nương đồng ý cho xong. Lão tam cũng lớn tuổi rồi, chần chừ thêm hai năm nữa quá lứa lỡ thì lại càng khó nói chuyện cưới xin..."
Đang nói thì nghe tiếng Xuân Đào gọi tam thúc bên ngoài.
Hai người ra xem thấy Lý gia lão tam đứng ngoài hàng rào, ngập ngừng không biết có nên vào hay không. Bèn gọi:
"Vào đi."