Tú Sắc Điền Viên

Chương 55: Niên ca nhi bị đánh (1)



 

Tiểu cữu cữu của Lý Vi đỗ tú tài khiến các bậc phụ huynh vừa đưa ba nam hài đi học càng thêm kỳ vọng và yêu cầu cao hơn.

Ngay cả Đại Võ, người vốn chẳng mấy mặn mà với việc học của Đại Sơn cũng xách tai nhi t.ử dặn dò tha thiết mấy bận, bảo phải học cho tốt, sau này cũng rinh cái danh tú tài về. Phu thê nương Trụ T.ử không cam lòng thua kém, ngày nào cũng thúc giục Trụ Tử, tan học xong, trừ lúc sang tìm Đồng Vĩnh Niên chơi thì cấm tiệt không được đi đâu.

Tuy phu thê Lý Hải Hâm chưa từng lải nhải những lời ấy với Đồng Vĩnh Niên nhưng cậu bé lại càng thêm hiếu học hơn xưa, thời gian luyện chữ từ nửa canh giờ tăng lên thành một canh giờ mỗi ngày.

Hà thị xót cậu bé còn nhỏ, bảo nghỉ ngơi chút. Cậu bé chớp mắt mím môi lắc đầu, bảo tiểu cữu cữu về sẽ kiểm tra bài vở.

Hà thị cười sảng khoái thì thầm với Lý Hải Hâm:

"Ta thấy Niên ca nhi sau này còn có tiền đồ hơn cả Văn Hiên đấy."

Lý Hải Hâm cũng gật gù:

"Sau này Văn Hiên và Niên ca nhi đều làm quan, nàng vừa là tỷ tỷ quan lớn lại là nương của quan lớn, tha hồ mà hưởng phúc."

Hà thị biết trượng phu nói đùa nhưng vẫn cười rất vui vẻ. Tự mình ngẫm nghĩ, với sự hiếu học và nghiêm túc của Văn Hiên và Niên ca nhi, chuyện cả hai đều làm quan không phải là không thể. Nghĩ vậy, tinh thần nàng càng thêm phấn chấn.

Việc đồng áng trong nhà càng không để Niên ca nhi đụng vào, chỉ bảo cậu bé chuyên tâm đọc sách viết chữ, mệt thì sang tìm Đại Sơn, Trụ T.ử chơi.

Năm nay thời tiết khác thường, từ mùa xuân đến sau vụ gặt lúa mạch trời cứ khô hạn mãi chẳng có lấy một giọt mưa. Bước sang tháng sáu, trời nóng như đổ lửa, mặt trời chưa lên mà hơi nóng hầm hập đã khiến người ta nhớp nháp mồ hôi. Mảnh đất hoang ven sông nhà Lý Vi vì ông trời không chiều lòng người nên vụ thu này đành bỏ không.

Hôm nay trời chưa sáng, phu thê Lý Hải Hâm đã ra ruộng phía bắc đạp guồng nước. Mầm ngô đã cao ngang n.g.ự.c, đang lúc cần nước, tưới đẫm một đợt này thì dù nửa tháng nữa không mưa cũng không lo mất mùa. Lý Hải Hâm bảo mấy hôm nay trời nóng bất thường, có lẽ sắp mưa to rồi.

Họ đã tưới liên tục ba ngày, hôm nay đạp thêm một ngày nữa là xong. Lý gia lão tam cũng sang giúp đạp hai ngày, hôm nay bảo ruộng nhà mình cũng cần tưới nên phu thê Lý Hải Hâm bảo chú ấy cứ lo việc nhà trước, không c.ầ.n s.ang nữa.

Xuân Đào và Xuân Lan nấu cơm sáng xong mang ra ruộng cho cha nương, tiện thể thay ca đạp guồng nước một lúc để hai người nghỉ ngơi lại sức.

Hai tỷ muội đi rồi, Xuân Liễu đợi ba đứa muội muội ăn sáng xong, rửa bát, cho gà ăn, cho lừa uống nước, bận rộn một hồi.

Mặt trời lên cao, nắng ch.ói chang phủ xuống rừng trúc. Lý Vi lúc này rất oán hận rừng trúc rậm rạp này, không có gió, chúng như bức tường dày bao quanh nhà nóng bức đến phát bực.

Ăn uống no nê xong, nàng bị tam tỷ Xuân Liễu đặt nằm trên phản gỗ dưới gốc hạnh, tiểu Xuân Hạnh không biết lại chạy đi đâu rồi.

Nàng nằm thở dài sườn sượt, mí mắt nặng trĩu. Trời nóng, đêm thường xuyên bị tỉnh giấc vì nóng nên ngủ không ngon.

Tỉnh dậy thì đã quá nửa buổi sáng, đại tỷ và nhị tỷ đã về, ngồi thêu hoa bên cạnh, Xuân Hạnh cũng về từ lúc nào, nằm ngủ ngon lành bên cạnh nàng.

Xuân Đào thấy nàng tỉnh thì vội bế lên, lấy khăn lau mồ hôi lưng cho nàng. Rồi bảo Xuân Lan:

"Lại phơi chậu nước cho Lê Hoa đi, nhìn mồ hôi ra kìa. Trưa nay lại tắm cho muội ấy."

Lý Vi vặn vẹo người, nói:

"Không cần."

Nhớ lại cảnh năm ngoái bị mấy tỷ tỷ lôi ra làm trò cười khi tắm, nàng lại thấy ấm ức.

Xuân Đào véo mũi nàng, trêu:

"Thế Niên ca nhi không có nhà, Lê Hoa có tắm không?"

Từ khi tiểu muội biết nói, cứ hễ tắm mà có mặt Niên ca nhi là nàng lại nhăn mày, chu mỏ, liên tục nói "không không không".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xuân Đào kể chuyện này cho Hà thị nghe, Hà thị cũng cười bảo Lê Hoa từ bé đã tinh quái, biết đâu là biết ngượng đấy. Xuân Đào tuy không tin lắm nhưng nghĩ lại cũng có khả năng nên càng hay lấy chuyện này ra trêu chọc nàng.

Lý Vi nghe tiểu nam hài không có nhà, nghĩ đến cảm giác mát mẻ trong nước, trời nóng như thiêu như đốt thế này mà được tắm mát thì còn gì bằng. Nàng gật đầu đồng ý.

Xuân Lan và Xuân Đào nhìn nhau cười ha hả. Tiểu Xuân Hạnh bị đ.á.n.h thức cũng đòi tắm.

Mấy tỷ muội đang cười đùa thì một phụ nhân trung niên từ phía rừng trúc đi tới, đứng ngoài hàng rào nhà họ Lý gọi:

"Xuân Đào ơi, Xuân Đào..."

Xuân Đào nghe tiếng vội chạy ra, phụ nhân kia chỉ về phía nam, vẻ mặt hốt hoảng lớn tiếng gọi:

"Cháu mau đi xem đi, Niên ca nhi nhà cháu cùng Đại Sơn và mấy đứa nữa rủ nhau ra đập nước phía nam rồi... Bọn nam hài không biết sâu cạn thế nào đâu..."

Đập nước phía nam thực ra là cái hồ rộng chừng năm sáu mẫu, nằm ngoài rừng hòe đầu thôn phía nam. Mùa hè bọn nam hài t.ử rất thích ra đó nghịch nước. Mùa hè năm kia, một cậu bé chín tuổi nhà gần đập nước nhảy xuống tắm, không biết sao bị đuối nước, may mà người lớn phát hiện kịp thời, vớt lên vắt ngang lưng trâu xóc nước mới cứu được mạng.

Sau vụ đó người lớn trong thôn đều nhớ kỹ, cấm tiệt bọn trẻ không được lén ra đó chơi.

Sắc mặt Xuân Đào thoáng cái trắng bệch, vội vàng chạy ra ngoài:

"Đi bao lâu rồi?"

Xuân Lan sững người rồi cũng ba chân bốn cẳng chạy theo. Xuân Liễu phía sau cũng hoảng hốt chạy theo, Xuân Lan quay đầu lạnh giọng quát:

"Muội ở nhà!"

Xuân Liễu ngẩn người một lúc lâu, Xuân Lan và Xuân Đào đã chạy xa. Nàng ấy chậm chạp quay lại gốc hạnh, chỉ vào Xuân Hạnh và Lý Vi:

"Tại hai đứa cả đấy!"

Tim Lý Vi cũng treo ngược lên, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến giọng điệu lạnh lùng của nhị tỷ và sự bất mãn của tam tỷ vì bị mắng mà phải ở nhà trông nàng và tiểu tứ tỷ.

Xuân Lan và Xuân Đào chạy một mạch khiến mấy người lớn đang ngồi hóng mát dưới bóng cây nhao nhao hỏi chạy đi đâu mà gấp thế. Xuân Lan nhìn đám đông, gọi to một người:

"Hưng Vượng thúc, Niên ca nhi nhà cháu ra đập nước tắm, thúc mau giúp cháu ra xem với..."

Một cậu thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi trong đám đông đáp lời, vội chạy theo.

Mấy cậu choai choai hiếu kỳ cũng chạy theo xem náo nhiệt. Mấy người lớn còn lại bàn tán, bảo giờ đập nước cạn chắc không sao đâu. Cũng có người cảm thán:

"Nhìn Xuân Đào Xuân Lan cuống quýt thế kia, bảo là đệ đệ ruột cũng có người tin!"

Có người cười đáp:

"Chứ còn gì nữa. Đệ đệ mang cả đống bạc về cho nhà, sao lại không thân cho được?"

Lúc này đã gần trưa, nắng gắt ch.ói chang, đập nước im ắng không một bóng người. Mặt nước lấp loáng ánh nắng ch.ói mắt. Bên rừng hòe, tiếng ve sầu kêu râm ran dồn dập.

"Niên ca nhi ~ Niên ca nhi ~"

Xuân Lan chạy đến trước đập nước, mặt trắng bệch, gân cổ gọi vọng ra mặt nước.

Xuân Đào vỗ vai nàng bảo đừng cuống rồi cũng gọi theo. Mấy người chạy theo sau thấy hai tỷ muội sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, tay chân run rẩy, cũng giúp gọi to lên.

Gọi vài tiếng, từ một góc đập nước, phía nối với con suối có một cái đầu nhỏ nhô lên, theo sau là hai cái đầu nữa. Xuân Lan nhìn thấy chiếc khăn buộc đầu quen thuộc, sững sờ một chút rồi đột ngột cúi xuống nhặt một cành cây to bằng ngón tay út dưới đất, sải bước chạy như bay về phía đó.