Tú Sắc Điền Viên

Chương 54: Lão tam làm mai (2)



 

Lý gia lão tam lúc này mới đẩy cổng rào bước vào sân. Chào hỏi Hà thị:

"Đại tẩu."

Hà thị nhìn bộ dạng hắn, biết ngay là đến nhờ người nói giúp bèn bảo hắn vào phòng nói chuyện. Còn mình thì xuống bếp nấu cơm tối.

Vào phòng, Lý gia lão tam cúi đầu ngồi im, Lý Hải Hâm cũng im lặng, hai huynh đệ đều là người ít nói. Cứ thế im lặng một lúc, Lý Hải Hâm lên tiếng:

"Được rồi, tâm tư của đệ ta biết rồi. Ăn cơm tối xong, ta sẽ sang nói chuyện với nương."

Sắc mặt Lý gia lão tam giãn ra nhìn ra ngoài sân, thấy Xuân Đào đang giúp nương ôm củi, hắn thu lại ánh mắt cúi đầu thấp giọng hỏi:

"Đại tẩu còn giận đệ không?"

Lý Hải Hâm ừ một tiếng. Một lát sau lại nói:

"Không phải ta kể công tẩu t.ử đệ đâu. Lúc nàng về làm dâu đệ cũng đã hiểu chuyện rồi chứ? Y phục giày tất cái gì cũng là nàng ấy lo cho đệ. Nương..." Nói đến đây hắn dừng lại, "Dù sao đệ cũng lớn rồi. Có chuyện gì tự mình suy nghĩ cho kỹ, đừng nghe người khác nói gì tin nấy."

Lý gia lão tam cúi đầu vâng dạ. Lại hỏi việc thu hoạch có làm xuể không.

Lý Hải Hâm bảo không sao, làm được.

Cơm tối xong, Lý Hải Hâm lại sang nhà cũ. Lần này về nhanh, Hà thị hỏi hắn, hắn chỉ bảo nương đã đồng ý chuyện hôn nhân của lão tam. Ngoài ra không nói gì thêm.

Mấy hôm sau, tin tức về hôn sự của Lý gia lão tam lan truyền ra ngoài bảo là đã định rồi. Chọn ngày mùng sáu tháng sáu sang nhà gái làm lễ vấn danh (xem mặt, dạm ngõ). Hải Anh sang báo tin cho Hà thị:

"Đại tẩu, nương bảo hôm tam ca đi vấn danh tẩu phải đi cùng đấy."

Hà thị ngoài miệng đồng ý, bảo đã biết. Trong lòng lại thầm nghĩ lão tam đã ưng ý nữ nhi nhà người ta, cha nương nàng ta gây ra bao nhiêu chuyện cũng biết cả rồi còn vấn danh cái nỗi gì, cứ trực tiếp làm lễ nạp thái (ăn hỏi), định ngày cưới luôn chẳng phải xong sao?

Thuận miệng hỏi thêm có ai đi cùng nữa không. Hải Anh bảo gọi cả Ngân Sinh tẩu t.ử và Xuân Sinh tẩu t.ử, nhị tẩu sắp sinh nên không đi lại được...

Hà thị gật đầu.

Sáng sớm mùng sáu tháng sáu, Hà thị sang nhà cũ, đến nơi mới biết chỉ có Lý Vương thị, nàng và hai người phụ nhân phúc kia đi. Lý Vương thị không cho Lý gia lão tam đi cùng.

Nhà nông làm mai, khi sang nhà gái vấn danh, những nhà chu đáo và hiểu lý lẽ thường dẫn cả nhi t.ử đi cùng để cha nương nhà gái xem mặt cho người ta yên tâm. Đương nhiên cũng có trường hợp môn đăng hộ đối quá chênh lệch, nhà trai hơn hẳn nhà gái hoặc nhà gái hơn hẳn nhà trai, bên nào điều kiện tốt hơn thì có quyền kén chọn. Lúc này dù lý lẽ không đầy đủ thì cũng có thể coi là hợp tình hợp lý.

Lý Vương thị không cho Lý gia lão tam đi rõ ràng là muốn nói với nhà Vương Hỉ Mai ở thôn Tiền Vương rằng, nhà bà cao hơn nhà họ một bậc là nhà gái trèo cao.

Hà thị nghĩ ngợi một lát, quay đầu đi về nói quên thứ gì đó, bảo mọi người cứ đợi.

Lý Hải Hâm chưa ra đồng, thấy nàng vừa đi đã quay lại thì hỏi có chuyện gì. Hà thị kể lại sự tình, mặt Lý Hải Hâm sầm xuống. Chuyện khác hắn có thể bỏ qua nhưng chuyện lễ tiết thể diện này hắn rất coi trọng. Hắn đặt cuốc xuống cùng Hà thị sang nhà cũ.

Hắn bắt Lý Vương thị phải dẫn cả lão tam đi cùng:

"Chuyện vấn danh này, chẳng phải là hai bên cùng ưng thuận sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão Lý dắt con bò già từ chuồng ra, cũng nói:

"Lão đại nói đúng đấy. Chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi bà cứ vẽ vời làm gì!"

Lý gia lão tam vội vào nhà thay quần áo.

Lý Vương thị mặt đen sì lên xe bò, dọc đường chỉ nói chuyện với Ngân Sinh tức phụ và Xuân Sinh tức phụ mà không thèm để ý đến Hà thị, nhìn thái độ cử chỉ đó rõ ràng là muốn cô lập Hà thị.

Hà thị quay mặt ra ngoài ngắm nhìn những ruộng lúa vừa gặt xong hai bên đường.

Lý gia lão tam quay đầu nhìn nương, lại nhìn Hà thị rồi nói:

"Đại tẩu, xong việc này có tiện đường qua trường xem Niên ca nhi không?"

Hà thị quay đầu lại cười cười:

"Được, xong việc nếu còn sớm thì ghé qua thăm thằng bé."

Lý Hải Hâm đã kể lại lời Lý gia lão tam nói với Hà thị, nàng biết đây là cách hắn xin lỗi gián tiếp.

Lý Vương thị đang nói chuyện rôm rả với hai người kia, nghe thấy thế liền chen vào:

"Chiều nay cha con bảo phải dùng xe bò chở phân đấy."

Lão tam nói:

"Cha bảo khoan hẵng chở, chiều nay đi tỉa dặm ngô trước đã."

Sắc mặt Lý Vương thị càng khó coi. Ngân Sinh tức phụ nháy mắt với Hà thị rồi quay đi cười trộm.

Đến thôn Tiền Vương làm lễ vấn danh, quả thực chỉ là hình thức. Lý Vương thị vốn định ra oai kén chọn con gái nhà người ta nhưng cha nương Vương Hỉ Mai chỉ vây quanh Hà thị hỏi han ân cần, bỏ mặc người làm chủ hôn sự là bà ta sang một bên.

Hai tỷ tỷ của Vương Hỉ Mai cũng về nhà nương đẻ. Hai người này cùng với nương họ đều có đôi mắt tam giác, chỉ chăm chăm hỏi Hà thị về vị tú tài lão gia xem có gì khác người thường không. Hai người ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, đại tỷ tính tình sởi lởi, mày rậm mắt to giọng oang oang, toát lên vẻ chân chất của người nhà nông, nhị tỷ trông có vẻ văn vẻ hơn, nói năng nhỏ nhẹ. Hai người nói chuyện đâu ra đấy lại hiểu lý lẽ.

Hai người tiếp chuyện Hà thị một lúc rồi dẫn vào trong xem mặt Vương Hỉ Mai. Thấy cô nương đang ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, họ cười hỏi có ưng không.

Vương Hỉ Mai nhận ra Lý gia lão tam, thấy hắn cao lớn, da dẻ đen giòn vì quanh năm làm ruộng, mặt ít cười ngồi một bên hơi lúng túng, hai bàn tay giấu dưới gầm bàn cứ xoa vào nhau mãi. Toát lên vẻ thật thà chất phác không giống loại người mồm mép trơn tru, trong lòng nàng cũng coi như hài lòng.

Cứ thế hai bên bàn bạc, bảo tranh thủ lúc nông nhàn làm luôn lễ nạp thái (ăn hỏi) và nạp trưng (dẫn cưới). Lại xem ngày tốt sau vụ thu để tổ chức thành thân.

Hôn sự thuận lợi, lúc Lý gia lão tam trở về trên mặt đã có nụ cười. Họ ghé qua trường tư thục thăm Đồng Vĩnh Niên.

Lúc này, cậu bé đang chơi đ.á.n.h quay rất hăng với Đại Sơn, Trụ T.ử và mấy đứa trẻ khác. Điều này làm Hà thị ngạc nhiên, đứa trẻ này ở nhà chưa bao giờ hăng hái như thế, không biết có phải do ngại ngùng không. Nàng bèn không cho người gọi cậu bé, mấy người đ.á.n.h xe bò đi về.

--

Hết chương 36.