Tháng chạp đến, nhà Hà thị lúc nào cũng náo nhiệt. Mùng hai là sinh nhật Lê Hoa, mùng mười là sinh nhật Đồng Vĩnh Niên, giữa tháng lại có ngày lễ mồng tám tháng chạp. Qua hết mấy ngày này là bắt tay vào chuẩn bị đón Tết.
Năm ngoái là năm đầu tiên phân gia, trong tay không dư dả, số tiền Đồng thị để lại tuy có nhưng không thể động vào nên đồ ăn sắm Tết cũng ít. Năm nay gia cảnh khấm khá hơn chút đỉnh nhờ tiền Lý Hải Hâm bán rổ rá và tiền bán trứng gà, Hà thị định bụng ăn một cái Tết thật sung túc.
Qua rằm tháng chạp, nàng bắt đầu bận rộn. Xuân Đào nửa tháng trước chủ yếu lo thêu thùa may vá, giờ Hà thị bảo nàng ấy nghỉ ngơi phụ giúp chuẩn bị đồ Tết.
Lý Hải Hâm vốn định đan rổ rá đến tận ba mươi Tết nhưng Hà thị bảo hắn nghỉ ngơi, hơn nữa trong thôn nhà thì mổ heo, nhà thì sửa nông cụ, nhà thì đào cây chuẩn bị xây nhà đầu xuân thường xuyên nhờ vả. Hắn nghĩ lúc mùa vụ mọi người giúp đỡ không ít, giờ cũng nên trả chút ân tình bèn cất đồ nghề đan lát đi.
Thoắt cái đã đến hai mươi tháng chạp, Tết đã cận kề. Hôm nay ăn sáng xong, Lý Hải Hâm lại đi giúp người trong thôn, Hà thị cùng Xuân Đào, Xuân Lan khiêng cái thớt lớn ra sân, mấy nương con lạch cạch thái củ cải, băm thịt. Đồng Vĩnh Niên và tiểu Xuân Hạnh ngồi bóc hành, chuẩn bị gói bánh bao thịt ăn Tết.
Tam nhi tức Lý gia Vương Hỉ Mai vẫn giữ vẻ tân nương t.ử, mặc áo bông lụa hồng phấn may từ hồi còn ở nhà nương đẻ, thắt váy dài thêu hoa màu xanh biếc, tay xách một miếng thịt đi từ con đường nhỏ trong rừng trúc tới. Xuân Liễu nhìn thấy từ xa, cười bảo Hà thị:
"Tam thẩm chạy sang nhà mình chăm chỉ gớm."
Hà thị dừng tay, lau tay vào tạp dề đi ra đón, gọi to:
"Hỉ Mai, muội sang có việc gì thế?"
Xuân Đào ngẩng đầu nhìn, Vương Hỉ Mai đã đến cổng rào thấy miếng thịt trên tay nàng ta, cười nói nhỏ với Xuân Lan:
"Tam thẩm hào phóng thật đấy."
Năm sáu ngày trước vừa biếu một miếng thịt, nay lại mang sang, miếng thịt này nhìn cũng phải hai ba cân. Xuân Lan không đáp lời.
Vương Hỉ Mai cười đưa miếng thịt ra:
"Hôm qua lão tam đi giúp người ta mổ heo, được biếu ít thịt, bảo muội mang sang biếu đại tẩu một ít."
Hà thị cười nhận lấy, trách:
"Mấy hôm trước vừa biếu rồi mà. Giữ lại nhà mình ăn đi, bên đó đông người."
Vương Hỉ Mai cười hì hì đi về phía Lý Vi, miệng đòi để tam thẩm bế một cái rồi trả lời Hà thị:
"Bên nương còn nhiều lắm. Đủ ăn rồi."
Hà thị cũng không rõ cảm giác của mình đối với người tam đệ muội này thế nào. Chưa cưới về đã nghe tiếng người tốt, cưới về rồi quả nhiên không tệ. Biết điều hiểu chuyện, cư xử chu đáo. Nhưng cứ nghĩ đến việc họ sống chung một sân với lão phu thê Lý Vương thị là nàng lại thấy không muốn quá thân thiết.
Vội bảo Xuân Đào:
"Vào lấy ít điểm tâm và bánh hồng cha con mua cho tam thẩm mang về."
Lại bảo Xuân Hạnh đi lấy ghế.
Vương Hỉ Mai đang ôm Lý Vi trêu đùa, nghe vậy vội ngăn lại:
"Đại tẩu, đừng khách sáo thế."
Lại nói:
"Lão tam là đệ đệ ruột, biếu chút đồ ăn sang sao lại để đại tẩu phải đáp lễ chứ."
Hà thị treo thịt lên móc sắt dưới mái bếp, đi ra cười nói:
"Nói thật ta ăn miếng thịt của thúc ấy cũng không thấy áy náy. Hồi nhỏ quần áo giày tất ta lo cho thúc ấy không thiếu thứ gì."
Vương Hỉ Mai che miệng cười khanh khách:
"Phải rồi, muội mới về làm dâu được mấy ngày đã nghe người ta kể công lao của đại tẩu với mấy huynh đệ lão tam rồi."
Nàng ta đặt Lý Vi xuống đất cho tự chơi, gạt Xuân Hạnh và Đồng Vĩnh Niên đang bóc hành sang một bên:
"Mấy đứa đi chơi đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rồi xắn tay áo vào giúp một tay.
Xuân Lan liếc nhìn Hà thị thấy nương chỉ cười khách sáo vài câu rồi lại cắm cúi băm thịt, bèn cúi đầu tiếp tục thái củ cải.
Tam thẩm giúp việc đến tận trưa, Hà thị giữ lại ăn cơm không được đành bảo Xuân Đào gói điểm tâm cho nàng ta mang về rồi tiễn ra tận cổng.
Tối đến, Lý Hải Hâm về bảo hôm nay tiền viện có chuyện không vui, tam thẩm cãi nhau vài câu với nương.
Hà thị kể lại chuyện ban ngày. Lý Hải Hâm im lặng không nói gì.
Chạng vạng tối hai mươi ba tháng chạp, Hà thị bày hương án, dán tranh Táo quân tiễn ông Táo về trời. Tối hôm trước Lý Hải Hâm đã bắt sẵn một con gà trống mào đỏ từ chuồng gà, trói chân để trong lán cỏ. Hà thị ra bắt vào, bày lên bàn thờ trước bếp cùng bốn loại bánh trái như bánh bột đậu, bánh đường nhỏ..., hai bát nước trong. Lý Hải Hâm đốt bộ đồ mã ông Táo đã mua từ trước.
Hà thị ôm con gà trống, vừa vái vừa lầm rầm khấn:
"Năm nay lại đến hăm ba, kính tiễn ông Táo về chầu trời. Có ngựa khỏe, có cỏ khô, thuận buồm xuôi gió bình an đến. Dâng kẹo mạch nha ngọt lại ngọt xin tâu Ngọc Hoàng lời hay ý đẹp."
Khấn xong lại cung kính dập đầu.
Từ giờ khắc này trở đi, trong nhà bắt đầu kiêng kỵ đủ điều, không được nói tục càng không được nói những từ xui xẻo như hỏng rồi, xong rồi, c.h.ế.t rồi...
Ngày hai mươi bốn quét dọn nhà cửa, phu thê Hà thị cùng cả nhà lớn bé quét tước sạch sẽ bụi bặm trên xà nhà, góc tường. Đồng Vĩnh Niên được phân công quét dọn phòng mình, đầu bị Xuân Liễu buộc cái khăn xanh theo kiểu bà già chọc cả nhà cười nghiêng ngả.
Hai mươi lăm, hai mươi sáu, Hà thị cùng đám Xuân Đào gói bánh bao thịt. Lại làm bánh bao nhân đậu đỏ trộn khoai lang nghiền và bánh hồng, nhân này đã được làm chín từ trước, nếm thử ngọt lịm. Lý Vi và tiểu Xuân Hạnh chơi trong sân chốc chốc lại sán vào, Xuân Lan, Xuân Đào mỗi người nhét cho một miếng vào miệng, hai đứa vừa ăn vừa chạy đi chơi, lát sau lại chạy vào xin ăn tiếp. Bánh bao gói xong hấp bốn năm xửng, sủi cảo gói xong để ra ngoài trời cho đông cứng lại rồi bỏ vào vại sạch. Ăn đến đâu lấy đến đó, đỡ cảnh khách đến lại phải lúi húi gói không kịp.
Ngoài những món này ra còn làm đậu phụ, rán đậu phụ khô để xào rau hoặc kho ngũ vị hương, trộn nộm đều ngon. Năm nay tiền nong dư dả, Hà thị mua hẳn dầu cải. Lý Vi lúc này mới biết, hóa ra ở thời đại này loại dầu đậu nành mà trước kia nhà nàng vẫn ăn được gọi là "dầu thối", nhà bình thường chỉ dùng để thắp đèn. Chỉ có những hộ nghèo kiết xác mới dùng để xào nấu.
Phát hiện này khiến nàng bị đả kích không nhỏ... Dầu thối...
Chập tối hai mươi bảy tháng chạp, Lý Hải Hâm mang tranh Tết mới mua ra định chọn hai bức mang sang tiền viện biếu. Lý Vi thấy tranh in tinh xảo, màu sắc rực rỡ, hình vẽ sống động thì bám vào bàn gỗ nhỏ kiễng chân xem mê mẩn.
Đồng Vĩnh Niên bế bổng nàng lên chỉ vào từng bức tranh giải thích: cái này là "Hòa khí trí tường" (Hòa khí đem lại điềm lành), cái này là "Thiên quan tứ phúc" (Quan trời ban phúc), cái này là "Vạn bảo trình tường" (Muôn vật báo điềm lành), cái này là "Phúc thọ song toàn", cái này là "Kim kê báo hiểu" (Gà vàng báo sáng)...
Lý Hải Hâm thấy cậu bé giải thích không sai chút nào, cười nói:
"Chữ trên này Niên ca nhi đều biết hết à?"
Đồng Vĩnh Niên mỉm cười gật đầu bảo phu t.ử đều đã dạy.
Lý Hải Hâm lại thử tài cậu bé, hỏi:
"Thế con bảo xem biếu nãi nãi của Lê Hoa bức nào thì hợp?"
Lý Vi không bỏ qua việc cha nàng dùng cách gọi "nãi nãi của Lê Hoa". Ngẫm nghĩ một chút, hình như tiểu nam hài này vẫn luôn gọi Lý Vương thị như vậy, cả mấy người thân thích bên tiền viện cũng thế.
"Biếu bức 'Phúc thọ song toàn' và 'Thiên quan tứ phúc' đi."
Đồng Vĩnh Niên cười, chỉ vào hai bức tranh đó.
"Được!" Lý Hải Hâm cười ha hả cuộn hai bức tranh lại, lấy thêm một bánh pháo, đưa tay vỗ đầu cậu bé: "Giỏi lắm, ráng học cho giỏi. Sau này cũng thi đỗ tú tài cử nhân để nương con được hưởng phúc..."
Đồng Vĩnh Niên cười vâng dạ.
Lý Hải Hâm ra khỏi nhà chính rẽ vào bếp nói với Hà thị vài câu, loáng thoáng nghe thấy hắn đang khoe chuyện vừa rồi với nàng.
Thoắt cái đã đến mùng một Tết. Trời còn chưa sáng, Lý Vi đã bị đại tỷ Xuân Đào gọi dậy. Trong sân treo cao chiếc đèn l.ồ.ng nan tre bọc giấy đỏ mới mua, đỏ rực rỡ, toát lên vẻ vui mừng. Ngoài sân đã có tiếng động là cha nương nàng đã dậy sớm. Xa xa đã có nhà dậy sớm đốt pháo.
Xuân Đào nhanh nhẹn mặc quần áo mới, giày mới cho nàng, tết hai b.í.m tóc. Chiếc áo bông hoa nhỏ màu đỏ rực tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vừa ngủ dậy của nàng trông như miếng đậu hũ non mới ép.
Xuân Đào hôn chùn chụt lên má nàng một cái, dắt nàng ra gian bắc. Đồng Vĩnh Niên đã đợi sẵn ở gian đông. Một thân áo dài vải bông mịn màu xanh ngọc bích tôn lên nước da trắng nhuận như ngọc, đôi mắt sáng như sao. Dáng người dưới ánh nến lung linh trông càng thêm cao ráo so với ngày thường. Lý Vi thầm bình phẩm trông cũng có vài phần khí chất của tiểu cữu cữu.
Xuân Đào cũng cười:
"Niên ca nhi mặc bộ này vào trông lớn hẳn lên vài tuổi."
Đồng Vĩnh Niên khẽ nhếch khóe miệng cười. Chẳng mấy chốc Xuân Lan, Xuân Liễu và tiểu Xuân Hạnh đều từ gian bắc đi ra. Mấy chị em dưới sự dẫn dắt của Xuân Đào xuống nhà chính dập đầu chúc Tết cha nương.
Phu thê Lý Hải Hâm lì xì cho mỗi đứa một phong bao đỏ nhỏ rồi dặn Xuân Đào dẫn các em sang tiền viện chúc Tết. Sau đó lại đi sang nhà đại nương và tam nương.