Sự xuất hiện của cữu cữu ruột Đồng Vĩnh Niên khiến bầu không khí vui vẻ hòa thuận của Lý gia trở nên vô cùng kỳ quặc. Xuân Liễu không còn quát tháo cậu bé nữa, Xuân Hạnh cũng không quấn lấy cậu lải nhải chuyện nọ chuyện kia mỗi khi cậu đi học về như trước. Xuân Đào và Xuân Lan vốn đã đối xử với cậu nhẹ nhàng nay lại càng thêm nhỏ nhẹ. Ngay cả Lý Hải Hâm và Hà thị khi tự xưng là cha nương trước mặt cậu cũng lộ ra vẻ thiếu tự tin.
Đồng Vĩnh Niên dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi này lại thêm ngày giỗ của Đồng thị đang đến gần, cậu bé càng trở nên trầm mặc hơn xưa.
Những thay đổi này diễn ra lặng lẽ trong mười ngày chuẩn bị cho đám giỗ ba năm của Đồng thị. Lý Vi biết sau đám giỗ này, mọi chuyện rồi sẽ phải ngã ngũ. Cữu cữu của cậu bé tuy ôn hòa lễ độ nhưng vẫn luôn truyền đạt thông điệp sẽ không thỏa hiệp.
Không khí thận trọng bao trùm trong nhà khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu vừa mong chuyện này sớm kết thúc, lại vừa sợ hãi ngày hai nhà ngồi lại ba mặt một lời.
Có cữu cữu ruột của Đồng Vĩnh Niên, đám giỗ ba năm của Đồng thị được tổ chức long trọng hơn cả đám tang năm xưa. Ngoài những người thân thiết mặc áo tang còn có cả một đám gia nhân của Đồng phủ kéo đến. Mang tiếng là do phu thê Lý Hải Hâm đứng ra lo liệu nhưng thực chất họ mới là người giúp đỡ chính.
Ngày hai mươi bốn tháng sáu, ba ngày sau đám giỗ ba năm của Đồng thị, tiết lập thu.
Đoàn người của Đồng Duy An thu dọn hành lý, a hoàn bà t.ử và đám sai vặt về phủ trước, hắn cùng Liễu thị dắt hai đứa con và lão Trương đến Lý gia.
Hà thị và Lý Hải Hâm mời khách vào sân. Lý Vi thấy vẻ mặt cha nương có chút chua xót giống như kẻ trộm đồ bị người ta tìm đến tận cửa, nụ cười gượng gạo đầy chột dạ. Nàng ngước nhìn Đồng Vĩnh Niên đứng bên cạnh, cậu bé lập tức quay lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, mắt cười:
"Ca ca thật sự không đi đâu."
Lý Vi toét miệng cười, tuy rằng câu này mười mấy ngày nay cậu bé đã nói rất nhiều lần nhưng không biết cậu có thắng nổi người cữu cữu quyết tâm phải mang cậu đi này không.
Trong nhà nóng bức, Hà thị và Lý Hải Hâm bèn mang bàn ghế ra dưới gốc hạnh lớn mời họ ngồi.
"Đại tẩu t.ử, hôm nay chúng ta đến, một là để từ biệt, hai là muốn đón Niên ca nhi đi."
Mọi người an tọa, Đồng Duy An trầm mặc một lát rồi đi thẳng vào vấn đề.
Hà thị nhìn Lý Hải Hâm lại nhìn Đồng Vĩnh Niên đang dắt tay Lê Hoa đứng một bên. Lý Hải Hâm thở dài, tiếp lời:
"Vẫn nên hỏi ý kiến Niên ca nhi trước đã."
"Cha, nương, con không đi."
Giọng cậu bé khàn khàn. Mỗi năm đến ngày này là lúc cậu trút bỏ nỗi đau nhớ nhung, trừ ngày này khóc lớn trước mộ Đồng thị ra, những lúc khác cậu đều giữ vẻ điềm đạm khiến người ta không cảm nhận được chút bi thương nào trong lòng cậu.
Đồng Duy An nhìn Đồng Vĩnh Niên vẻ mặt mệt mỏi:
"Niên ca nhi, ta là người thân duy nhất của mẫu thân con trên đời này, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu con mất sớm chỉ còn hai tỷ đệ ta nương tựa vào nhau... Giờ mẫu thân con đi rồi, ta tự nhiên phải có trách nhiệm chăm sóc và nuôi dạy con nên người. Hơn nữa, Nghi Dương cách đây không xa, con cũng có thể thường xuyên về thăm mà."
Đồng Vĩnh Niên im lặng nhưng dáng điệu vẫn thể hiện ý tứ không muốn về.
Lý Vi đảo mắt mấy vòng, lớn tiếng chen vào:
"Đồng thẩm thẩm không cho về!"
Mấy ngày qua, qua lời kể đứt quãng của Đồng Duy An, nàng biết được hai ty muội họ vốn không phải người địa phương, nhà ở một thôn chài nhỏ ven biển. Lão gia Hạ phủ đi buôn bán qua đó, tình cờ gặp Đồng thị trên phố, Đồng thị mới theo ông ta về huyện Nghi Dương.
Đồng Duy An đi biển về cũng kiếm được không ít tiền, không về quê cũ cũng không lập nghiệp ở châu phủ phồn hoa hơn mà cố tình an cư ở huyện lỵ Nghi Dương, chắc chắn là vì Đồng thị và Hạ phủ.
Liễu thị sững sờ thấy n.g.ự.c nhỏ của nàng phập phồng, ôn tồn trấn an:
"Không phải về nhà Niên ca nhi mà là về nhà chúng ta."
Lý Vi vẫn giữ vẻ mặt không thể thương lượng, hét lớn:
"Gần quá!"
Rồi kéo Đồng Vĩnh Niên lùi lại phía sau.
Lý Hải Hâm và Hà thị trước kia cũng từng lo lắng chuyện này nhưng nói ra sợ người ta nghĩ mình viện cớ để giữ đứa trẻ lại. Giờ Lê Hoa tiểu hài t.ử nói toạc ra, họ bèn thuận theo lời nàng nói với Đồng Duy An:
"Cữu cữu Niên ca nhi, hay là hai người suy nghĩ lại xem? Đồng muội t.ử trước khi đi trăng trối là cả đời không cho thằng bé quay lại đó. Niên ca nhi đến huyện thành khó bảo toàn không chạm mặt người phủ đó."
Đồng Duy An thở dài, cứng rắn nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lý đại ca, chúng ta biết hai người không nỡ xa Niên ca nhi, Niên ca nhi cũng quyến luyến hai người. Nhưng ta là cữu cữu ruột của nó, nhất định phải thay đại tỷ cho nó ăn ngon mặc đẹp, mời thầy giỏi nhất dạy dỗ. Sau này thi đỗ công danh làm rạng danh cho tỷ tỷ, để tỷ ấy dưới suối vàng được an lòng."
Lý Vi đảo mắt nhìn cha nương, vẻ mặt hai người đều buồn bã. Luận về gia cảnh, nhà nàng tự nhiên không so được với Đồng Duy An, lời này đ.á.n.h trúng vào điểm yếu của cha nương nàng.
Nàng mặc kệ ánh mắt nương vừa lườm bảo đừng xen vào, buông tay Đồng Vĩnh Niên ra đi hai bước vào giữa khoảng đất trống mọi người đang ngồi, chống nạnh hét lớn:
"Nhà chúng cháu cũng sẽ có tiền!"
Nghĩ nghĩ lại hét thêm câu nữa:
"Chúng cháu sẽ kiếm thật nhiều tiền để Niên ca nhi ăn ngon mặc đẹp và mời thầy giỏi nhất cho huynh ấy!"
Nàng hét một hơi dài, hơi ngắn nên nghẹn đỏ cả mặt.
Đồng Vĩnh Niên thấy nàng học theo vẻ đanh đá của tam tỷ, đôi mắt đen láy sáng rực trừng trừng nhìn mấy người đối diện, khóe môi cong lên đi tới kéo tay nàng.
Nữ nhi của Đồng Duy An là Nhụy Nhi trạc tuổi Lê Hoa, đang rúc vào lòng Liễu thị. Con bé mặc chiếc áo ngắn tay rộng màu hồng đào nhạt viền lụa bóng, váy xếp ly thêu hoa màu xanh lá non, đầu b.úi hai b.úi tóc nhỏ buộc dây lụa cùng màu viền áo.
Vừa rồi bé vẫn mở to đôi mắt đen láy ngó nghiêng khắp nơi.
Hai câu hét lanh lảnh của Lê Hoa làm bé giật mình, lại thấy Lê Hoa bằng tuổi mình, mặc bộ quần áo vải bông quê mùa, để lộ nửa cánh tay, chống nạnh hung dữ, con bé liền chui ra khỏi lòng Liễu thị cũng hét lớn:
"Nhà ta có tiền!"
Hả? Lý Vi đang đắc ý vì giải vây cho cha nương thì đột nhiên nhảy ra một kẻ thách thức. Nàng vô cùng không vui, quên béng mất linh hồn hai mươi tư tuổi của mình mà vùng khỏi tay Đồng Vĩnh Niên, vẫn giữ tư thế chống nạnh hét to hơn:
"Sau này nhà ta sẽ giàu hơn nhà ngươi!"
Đồng Nhụy Nhi bị giọng hét vang dội của nàng chấn động, mặt đỏ bừng bước lên một bước hét:
"Nhà ta bây giờ đã giàu hơn nhà ngươi rồi!"
Lý Vi không chịu thua kém:
"Nhà ta tương lai giàu hơn nhà ngươi gấp bội!"
Đồng Nhụy Nhi:
"Nhà ta có nhà to, xe ngựa lớn, vườn hoa rộng!"
Lý Vi:
"Nhà ta có rừng trúc, có sông, có ruộng, có gà, có trâu, có heo con, có thỏ con, có..."
Nàng hơi ngắn, nói một hơi dài đến đây thì tắc tịt, mặt đỏ tía tai cúi người thè lưỡi thở dốc.
Đồng Vĩnh Niên bật cười đi tới tách hai tiểu cô nương đang sắp dính vào nhau trừng mắt nhìn nhau ra, bế Lý Vi lên lại vỗ đầu Đồng Nhụy Nhi. Đứng sang một bên rồi mới nói:
"Cữu cữu, cữu mẫu về đi. Đây là nhà con, con không đi đâu cả."
Màn tranh cãi của Lý Vi và Đồng Nhụy Nhi đã làm không khí căng thẳng dịu đi không ít. Nàng lau mồ hôi trán thầm nghĩ trình độ "bẻ lái" của mình cũng không tệ.
Đồng Duy An trầm mặc không nói, Liễu thị thấy tình hình này biết hắn đã quyết tâm không về bèn kéo tay áo hắn.
Một lúc lâu sau hắn ngẩng đầu, cười tự giễu:
"Xem ra người làm cữu cữu như ta thất bại rồi."
Phu thê Lý Hải Hâm nghe ý tứ trong lời nói như đã buông xuôi, vội nói chỉ là do xa cách nhiều năm, sau này qua lại nhiều tự nhiên sẽ thân thiết dần thôi.
Đồng Vĩnh Niên cũng bảo sau này sẽ thường xuyên đến thăm họ.
Liễu thị thấy trời không còn sớm liền gọi bà v.ú đi theo dỡ đồ trên xe ngựa xuống. Đây vốn là quà cảm tạ định để lại cho Lý gia khi đón Niên ca nhi đi.
Trong đó có hai súc vải gai pha bông màu xanh liễu, một súc vải lụa tơ tằm màu xanh nhạt và một súc màu hồng đào nhạt, số vải gai nói là để may váy mùa hè cho ty muội Xuân Đào, Xuân Lan, ngoài ra còn mấy súc vải bông mịn màu trắng ngà để may áo lót. Còn lại là ít hoa quả theo mùa và bánh điểm tâm.