Tú Sắc Điền Viên

Chương 85: Thật sự không đi (2)



 

Hà thị từ chối mãi không được đành nhận lấy. Trước khi đi Đồng Duy An lại lấy tiền ra muốn đưa cho Lý Hải Hâm nhưng hắn sầm mặt nhất quyết không nhận.

Đồng Nhụy Nhi lúc đi vẫn ghé vào cửa sổ xe phồng má trừng mắt nhìn Lý Vi.

Nhìn đống đồ đạc cữu cữu Đồng Vĩnh Niên để lại trong nhà chính, phu thê Hà thị nhìn nhau cười khổ. Người ta chê nhà mình nghèo không yên tâm giao Niên ca nhi cho cũng chẳng sai.

Một lúc lâu sau Lý Hải Hâm ngẩng đầu:

"Thôi, chuyện qua rồi thì đừng nghĩ nữa."

Lại chỉ vào đĩa nho và đào tươi ngon trên bàn:

"Cho bọn trẻ mang đi rửa ăn đi."

Xuân Đào rửa sạch nho và đào, gọi mọi người lại ăn. Mấy đứa kia vẫn ủ rũ. Đồng Vĩnh Niên nhận lấy đưa cho mỗi người một chùm. Lý Vi do dự một chút, đưa tay nhận lấy bỏ vào miệng, má phồng lên nhai nhồm nhoàm nói không rõ tiếng:

"Muội cũng muốn trồng nho."

Xuân Liễu nhớ lại dáng vẻ của nàng lúc nãy, cười cười cũng bỏ một quả vào miệng:

"Chỉ giỏi tinh tướng, cây nho non trông thế nào còn chưa thấy bao giờ mà đòi trồng."

Lý Vi vừa ăn ngấu nghiến những quả nho chua ngọt mọng nước vừa nghĩ cũng phải, đứa trẻ chưa từng thấy thế giới bên ngoài, ngoài những cây ăn quả có ở đất Lý gia thôn ra thì tự nhiên chưa thấy những cây khác bao giờ.

Nghỉ trưa xong, phu thê Lý Hải Hâm lại ra đồng, các tỷ tỷ cũng bắt đầu công việc lặp đi lặp lại hàng ngày. Lý Vi cho thỏ ăn xong, ôm chân ngồi trên phản dài suy tính cách kiếm tiền.

Nghĩ ngợi một lát, nàng sắp xếp lại mấy phương án trong đầu, với thân thể nhỏ bé hiện tại, việc nàng có thể tự làm là cố gắng chăm sóc tốt đám gà mái và thỏ con. Đám gà mái này lúc đầu đẻ nhiều quá, cửa hàng tạp hóa bán không hết nên nương nàng đành bán bớt hai mươi con, giờ chỉ còn hơn sáu mươi con.

Trong đó có khoảng bốn mươi con đã đẻ trứng gần hai năm, sắp tới lượng trứng sẽ giảm. Sang xuân phải thuyết phục nương ấp thêm gà con.

Nàng tụt xuống phản tìm cái xẻng nhỏ ra đào hố ở rừng trúc cạnh vườn rau. Đồng Vĩnh Niên xách nước từ bờ sông về, thấy thế hỏi:

"Lê Hoa, muội làm gì đấy?"

Lý Vi nghĩ nghĩ:

"Bắt dế nhũi."

Đồng Vĩnh Niên nhìn cái hố vuông nhỏ bên cạnh, đó là cái hố tam tỷ và Tiểu Hạnh đào để bắt sâu, mấy hôm nay không ai để ý, phân trâu trong hố đã khô hết. Cậu xách thùng nước lại gần, đổ chút nước vào. Lại bảo Lý Vi:

"Đợi chút ca ca đào cho muội nhé."

Lý Vi ừ một tiếng không ngẩng đầu lên tiếp tục đào.

Dưới sự lao động cần cù của Đồng Vĩnh Niên, Lý Vi thuận lợi đào xong hai cái hố to hình vuông. Nàng lạch bạch chạy ra hố ủ phân của nhà xem xét, phân heo con, nghé con, lừa đều được cha nàng dọn sạch hàng ngày đổ thẳng vào hố lẫn cả lá cây cuống rau. Nàng sờ cằm suy tính một lát, quyết định lấy một ít phân ủ hỗn hợp từ hố này thử nghiệm trước. Tuổi còn nhỏ quá, yêu cầu không thể quá cao.

Đồng Vĩnh Niên xách giỏ phân lại gần, thấy bộ dạng bà cụ non của nàng thì đưa tay véo mũi rồi đổ phân theo yêu cầu của nàng.

Lý Vi tranh thủ lúc này chạy đi mè nheo Xuân Đào:

"Đại tỷ, muội muốn uống nước đường."

Xuân Đào vỗ vỗ cái bụng tròn vo vì vừa ăn hết chùm nho to của nàng, cười một cái rồi đứng dậy đi pha nước đường. Lý Vi ôm bát nước đường đi đến cạnh rừng trúc, nhân lúc không ai để ý đổ hết vào hố phân định nuôi giun lúc nãy. Thầm nghĩ có đồ thơm ngọt thế này dụ dỗ, các người sẽ không tranh ăn phân trong hố giun của ta nữa chứ?

Đồng Vĩnh Niên giúp nàng rải phân vào hố xong, Xuân Liễu gọi cậu bé nghỉ tay, bảo nghỉ học bao nhiêu ngày rồi, mau đi đọc sách viết chữ đi.

Lý Vi chỉ mong cậu bé đi làm việc khác bèn đẩy cậu đi mau.

Đợi cậu đi rồi, nàng xách cái giỏ nhỏ chui vào rừng trúc nhỏ, gạt lớp lá trúc khô vàng bên trên rồi đào lớp đất mùn tơi xốp đen nhánh lẫn lá trúc mục bên dưới. Mới đào được hai xẻng, nàng bỗng dừng lại. Cả rừng trúc rộng lớn thế này, lớp đất mùn dày đến ba bốn tấc sao nàng không nghĩ ra bảo cha nương mang thứ này ra ruộng làm phân bón nhỉ?

Ruộng phía bắc nhà nàng hơi cát, xét về phân loại thổ nhưỡng thì thuộc loại đất phèn nhẹ. Mà loại đất chứa lá cây mục này lại là đất chua điển hình, có thể trung hòa độ kiềm lại tăng độ phì nhiêu.

Hạ quyết tâm, phải tìm cơ hội "vô tình" cho cha nương biết chuyện này. Cả một rừng trúc lớn thế này, đến vụ gieo lúa mạch vụ đông nhà nàng không lo thiếu phân bón ruộng rồi.

Đổ đầy đất mùn vào hố nuôi giun, nàng lẻn vào nhà tranh, nhân lúc các tỷ tỷ không để ý xúc nửa giỏ vỏ trấu rắc vào rồi dùng xẻng nhỏ trộn đều. Lại chạy ra vườn rau nhỏ nhặt nhạnh rất nhiều lá rau già ném vào, định bụng mai rảnh sẽ ra chỗ đất ẩm ven sông đào giun giống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ đến đây lại thở dài, chỗ giun này dù có nuôi được thì nhiều nhất cũng chỉ đến đầu tháng mười, thật là sầu quá đi.

Xuân Đào thấy nàng chơi một lúc lâu rồi lắc đầu như bà cụ non, kéo giỏ đi về phía này, cười đi tới đón lấy giỏ dắt nàng đi rửa tay:

"Lê Hoa mệt rồi phải không?"

Lý Vi ngáp một cái rõ to vì mệt, gật đầu.

Sáng hôm sau ăn xong, Lý Vi xách cái giỏ nhỏ chuyên dụng lại chui vào rừng trúc men theo rừng trúc đi về phía bờ sông, chọn một bãi đất ẩm ướt cách con suối không xa bắt đầu đào.

Đào hơn nửa buổi sáng được hơn ba mươi con giun to béo mập mạp. Giữa chừng Xuân Lan có đi tìm nàng một lần, nhìn thấy đám giun lúc nhúc trong đất ướt ở giỏ của nàng thì mặt tái mét, kêu lên một tiếng bảo nàng đừng chạy lung tung rồi vội vàng bỏ đi.

Lý Vi tâm trạng rất tốt đổ chiến lợi phẩm đào được vào một trong hai hố giun, tìm tấm mành cỏ đậy hũ măng chua cũ đậy lên rồi chạy đi lấy ít nước tưới vào.

Hố nuôi giun của nàng đào trong rừng trúc, ánh sáng yếu, ẩm ướt và mát mẻ là nơi thích hợp nhất để nuôi giun vào cuối hạ.

Liên tiếp mấy ngày Lý Vi bận rộn vui vẻ vô cùng, ai hỏi bắt giun làm gì, nàng đều bảo để bắt dế nhũi. Xuân Đào bảo nàng có mới nới cũ, thỏ con cũng chẳng thèm cho ăn. Lý Vi cười hì hì, dù sao mang tiếng ham chơi cũng có lợi lớn. Còn thỏ con ấy à, có các tỷ tỷ chăm sóc cẩn thận rồi nàng không cần bận tâm nhiều.

Nhị cô Hải Đường xuất giá vào cuối tháng bảy. Hà thị đưa dâu về, hôm sau vội vàng đến nhà ngoại giục chuyện của tiểu di của Lý Vi. Trong tiệc cưới đưa dâu Hải Đường bị mấy bà thím ép uống mấy chén rượu, đầu Hà thị hơi choáng, dựa vào tường nghỉ ngơi một lát thì nghe mấy thẩm nương bên kia tường thì thầm to nhỏ, nào là gái ế, nào là chắc có bệnh tật gì... càng nói càng xa, dù Hải Đường không thân thiết với Hà thị thì nghe cũng thấy tức.

Hà thị không muốn để tiểu di của Lý Vi bị người ta chỉ trỏ như thế.

Ngoại tổ mẫu của Lý Vi bảo có một nhà đã hòm hòm rồi, bát tự vừa mới hợp xong chỉ đợi qua vụ thu là làm lễ vấn danh, định ngày cưới. Hà thị vào phòng nói chuyện với tiểu muội, nhìn sắc mặt và lời nói của nàng ấy, không giống như bị ép buộc bèn yên tâm.

Nhân chuyện này, ngoại tổ mẫu của Lý Vi cũng giục Hà thị:

"Xuân Đào xinh xắn, con lại thương nữ nhi, lo tìm sớm đi, chọn lấy nhà t.ử tế."

Hà thị gật đầu, sang năm Xuân Đào cũng mười sáu tuổi rồi, chuyện này không thể kéo dài nữa. Cũng may hiện giờ trong tay cũng có chút tiền không đến mức để nữ nhi thiệt thòi quá.

Về nhà, Hà thị lén nhờ mấy người thân thiết như Đại Võ nương t.ử, nương Trụ Tử, Ngân Sinh nương t.ử để ý giúp xem có mối nào tốt không.

Đại Nữu, đại nữ nhi nhà Ngân Sinh có lần sang chơi không biết thế nào lại nhắc đến chuyện này, làm Xuân Đào xấu hổ đỏ bừng mặt đuổi cô bé về, bảo đừng nói linh tinh.

Hà thị đi làm đồng về, Xuân Đào oán trách một hồi lâu.

Hà thị cười, vỗ tay nữ nhi:

"Đều là đại cô nương rồi, chuyện này có gì lạ đâu, con ngại ngùng cái gì?"

Lý Vi nằm trong lòng Hà thị, cau mày tính toán cả buổi mới nói với nương:

"Làm mai cho đại tỷ phải tìm người tốt hơn Thạch Đầu mới được."

"Thạch Đầu nào?"

Hà thị nhất thời sững sờ quên cả mắng nàng. Ngược lại Xuân Đào thấy nàng chuyện gì cũng xen vào, vỗ m.ô.n.g nàng mấy cái.

"Là cái tên Thạch Đầu mặt đen đi thi tú tài ấy." Lý Vi giả giọng tiểu hài t.ử, nhăn nhó nói: "Huynh ấy còn nhìn trộm đại tỷ nữa cơ, huynh ấy đen quá, con không thích, phải tìm người tốt hơn huynh ấy mới được!"

Nói xong không đợi nương phản ứng lại, nàng tụt xuống đất cái "vèo", ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi cửa.

Nếu không phải Lê Hoa nhắc lại Thạch Đầu, Hà thị thật sự không dám nghĩ đến hắn. Đứa trẻ đó tuy nhìn thuận mắt nhưng một khi đỗ tú tài, chắc sẽ không lấy nữ nhi nhà nông đâu.

Lại nhìn Xuân Đào hai má đỏ bừng như lửa đốt thẹn thùng cúi đầu, không giống vẻ bài xích kịch liệt như mọi khi, nghĩ nghĩ bèn ướm hỏi:

"Xuân Đào, con nói thật cho nương nghe, Thạch Đầu thế nào?"

"Ôi dào, nương, Lê Hoa nói linh tinh nương cũng tin à?"

Xuân Đào vừa thẹn vừa giận ngắt lời Hà thị, tai nóng bừng vội vàng chạy từ nhà chính vào gian đông.

--

Hết chương 53.