Tú Sắc Điền Viên

Chương 86: Thân thích thật nhiều (1)



 

Lại một mùa trung thu nữa đến, nhà Hà thị theo lệ cũ là rằm tháng tám cả nhà quây quần ăn cỗ cúng trăng. Mười sáu tháng tám thì về nhà ngoại.

Do tiểu di của Lý Vi đã đính hôn nên ngoại tổ mẫu không còn phải bận tâm chuyện đó, tâm trạng đặc biệt vui vẻ, làm một bàn tiệc lớn chiêu đãi cả nhà. Hà thị sợ nương vất vả, năm nào về cũng chuẩn bị sẵn ít đồ ăn mang theo. Cả nhà ăn trưa xong lại ăn cả bữa tối rồi mới về.

Lúc về đến nhà thì trăng đã lên đến đỉnh đầu, ánh trăng sáng vằng vặc như nước. Lý Hải Hâm cười bảo Hà thị chưa thấy ai đi thăm người thân như nhà mình, đi cả đêm.

Hà thị cười chỉ bảo hôm nay mệt rồi mau nghỉ ngơi đi, mai còn phải ra đồng dỡ khoai lang.

Sáng sớm hôm sau Lý Vi đã dậy sớm, từ khi hố giun của nàng nuôi thành công, nàng gần như trở thành người dậy sớm nhất Lý gia.

Xuân Đào bị nàng đ.á.n.h thức cũng ngồi dậy mặc quần áo, lại xỏ giày cho nàng. Tuy Lý Vi đã biết tự mặc quần áo xỏ giày từ sớm nhưng hễ có các tỷ tỷ ở đó là thế nào cũng có người làm giúp. Người thì cài cái cúc áo, người thì kéo phẳng nếp nhăn, phần lớn là như Xuân Đào đứng bên giường đợi xỏ giày cho nàng.

Lý Vi ôm đại tỷ nũng nịu một hồi rồi chạy tót ra chỗ hố giun.

Từ năm ngày trước, Lý Vi kiểm tra thấy giun đã có thể bắt cho gà ăn bèn giả bộ ngạc nhiên gọi mọi người lại xem, bảo hố phân nàng bắt dế nhũi có rất nhiều địa long (giun đất).

Đám giun đen sì mập ú lúc nhúc khiến Xuân Đào và Xuân Lan tái mặt, ngay cả Xuân Liễu và tiểu Xuân Hạnh cũng phải quay đi.

Lý Hải Hâm ấp úng hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Hóa ra dùng phân cũng có thể bắt được địa long à."

Lý Vi cố ý nhíu mày làm bộ không hiểu lắm, kỳ thực trong lòng sướng rơn. Thầm nghĩ thế là đỡ phải tìm cớ.

Đồng Vĩnh Niên vội lật tấm mành cỏ ở hố giun bên cạnh lên dùng cuốc gạt nhẹ lớp phân trâu bên trên, cũng thấy một đám địa long lúc nhúc. Cậu bé quay sang nhìn Lê Hoa đang cười hì hì. Thoáng chốc lại nhớ đến lời đồn đại bên ngoài bảo Lê Hoa số tốt, có thần phật phù hộ... Tuy không tin nhưng cũng chẳng tìm được lời giải thích nào khác.

Hà thị ngẩn ra một lúc mới vội sai Xuân Hạnh lấy cái chậu sành ra, nhặt địa long cho gà ăn. Lý Vi dùng ngôn ngữ tiểu hài t.ử nói với bà:

"Chọn con to cho ăn trước, con nhỏ chắc chắn sẽ lớn lên như thỏ con thôi."

Cứ thế, Lý Vi lại mạo hiểm bị lộ tẩy, thực hiện bước đầu tiên của kế hoạch nuôi giun.

Sản lượng giun của hai hố này cũng không nhiều lắm, bốn tỷ tỷ trong nhà đều sợ thứ này, Lý Vi hớn hở nhận việc nhặt giun mỗi ngày.

Tiện thể ném lá cải già, dây khoai lang cha nương mang từ đồng về vào hố để bổ sung thức ăn cho giun.

Nàng dùng kẹp tre gắp giun ra, ném cả con vào chuồng nhìn đám gà mái già tranh nhau ăn.

Cơm sáng xong, trên con đường nhỏ trong rừng trúc xuất hiện một đám người, mười mấy người lớn, năm sáu đứa tiểu hài t.ử vai vác cuốc tay cầm liềm, Lý gia lão nhị đi đầu dẫn cả đoàn người rầm rộ tiến về phía này.

Hà thị nhìn đám người này, có phu thê lão nhị, phu thê lão tam, phu thê lão tứ và lão ngũ nhà tam nương, còn có phu thê đại cô, cả Hải Đường mới xuất giá cùng cô gia mới. Tiểu hài t.ử thì có Xuân Phong, Xuân Lâm và ba đứa nhi t.ử nhà đại cô.

Nàng cười hỏi:

"Hỉ Mai, mọi người đi đâu thế?"

Hứa thị giơ cái liềm trong tay lên, cười:

"Sang giúp đại tẩu dỡ khoai lang đây."

Lý Hải Hâm nhìn trận thế này cũng đoán ra được:

"Hôm nay sao đông đủ thế? Việc nhà mọi người xong cả rồi à?"

Lão tam bảo năm nay nhà họ chỉ trồng ngô, thu hoạch sớm, ruộng đồng đã dọn sạch sẽ chỉ chờ cày xới.

Đại cô lúc này mới rụt rè chen lên gọi một tiếng đại ca. Lý Hải Hâm liếc nhìn đại dượng, ừ một tiếng bảo Xuân Đào lấy khoai lang mới luộc cho mấy đứa nhỏ ăn.

Đại cô nói với Hà thị:

"Hôm qua nghe nương bảo hôm nay nhà đại ca dỡ khoai lang nên bàn nhau sang giúp một tay."

Hà thị cười nhạt bảo nhà nào chẳng bận rộn thu hoạch, mọi người cứ về lo việc nhà mình đi.

Vương Hỉ Mai vội kéo tay đại cô lại nói với Hà thị:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đại tẩu đừng khách sáo. Dụng cụ mang theo cả rồi. Ruộng khoai phía bắc nhà tẩu cũng chỉ năm sáu mẫu, làm một ngày là xong."

Hà thị hơi đau đầu, người ta nhiệt tình đến giúp chẳng lẽ lại đuổi về? Lý Hải Hâm nhìn trời cũng không còn sớm bèn bảo Hà thị:

"Nương tụi nhỏ, nàng ở nhà lo cơm nước đi. Chỗ này chắc chưa đến một ngày là xong."

Nói rồi đi thắng xe lừa, Lý gia lão tam và nhi t.ử cả nhà tam nương nương cũng về nhà đ.á.n.h xe bò.

Lý Hải Hâm dẫn đám người ra đồng, Xuân Liễu nhíu mày nhổ nước bọt về phía đám người:

"Nhiệt tình sang giúp thế này, chắc chắn là có mưu đồ gì rồi."

Xuân Đào đ.á.n.h nhẹ muội muội rồi vào hỏi Hà thị trưa nay nấu món gì. Cữu cữu của Niên ca nhi cả một phủ người, ăn mặc lụa là gấm vóc, ngay cả a hoàn bà t.ử ăn mặc còn đẹp hơn nữ nhi trưởng thôn lại ở thôn Lý gia lâu như thế, bọn họ không động lòng mới lạ!

Hà thị ngồi thừ người một lúc rồi cầm tiền sang nhà một hộ trong thôn chuyên làm bánh nướng bán. Nhà này ít ruộng, cứ đến mùa gặt hái là làm bánh nướng bán kiếm thêm tiền. Nhiều nhà trong thôn Lý gia bận rộn không kịp nấu nướng cũng hay sang mua hoặc đổi lương thực lấy bánh.

Sâu đó bảo Xuân Đào hái ít đậu ván tươi, nhổ ít rau xanh lại luộc thêm ít ngô non bẻ mấy hôm trước.

Xuân Liễu chặn cửa không cho Xuân Đào lấy ngô non:

"Lê Hoa và Niên ca nhi đều thích ăn cái này. Luộc khoai lang cho bọn họ ăn thôi!"

Xuân Đào cười ưng thuận. Lại bảo nàng ấy ra đồng gùi khoai lang về. Xuân Liễu đeo giỏ hậm hực đi ra khỏi sân.

Tranh thủ lúc chở khoai lang về nhà, Lý Hải Hâm nói với Hà thị:

"Nương tụi nhỏ, nàng đừng giận nữa. Phu thê Hải Thanh chủ động sang giúp cũng là có ý nhận lỗi rồi. Hơn nữa các cháu đều lớn cả rồi giữ chút thể diện cho chúng nó."

Hà thị quay lại trừng mắt nhìn hắn cười nhạt:

"Chàng tưởng ta không biết chắc? Nếu không có hai người nhà tam nương ở đây, lại thêm mấy đứa tiểu hài t.ử, chàng tưởng phu thê Hải Thanh dám bước chân vào nhà mình à?"

Nói rồi liếc nhìn Lý Vi đang lon ton chạy theo Xuân Đào nhặt đậu ván:

"Nghĩ lại chuyện năm xưa ta vẫn còn tức. Lê Hoa nhà ta càng hiểu chuyện thì ta càng tức!"

Lý Hải Hâm cười trừ vội vàng ra đồng chở chuyến nữa.

Lý Hải Hâm đi rồi, Hà thị dặn dò riêng Xuân Liễu lát nữa mọi người đến thì đừng có xị mặt ra. Lại bảo nàng ấy sang năm mười hai tuổi rồi phải tém tém cái tính lại, mang tiếng đanh đá thì sau này ai dám lấy?

Xuân Liễu chun mũi vâng dạ.

Dỡ khoai đến trưa, Vương Hỉ Mai theo xe bò chở khoai của Lý gia lão tam về, tạt qua nhà cho tiểu Xuân Minh b.ú rồi mới sang nhà Hà thị.

Hà thị thấy nàng ta bê chồng bát sứ đen thô, cười bảo đang định sai Xuân Liễu đi mượn rồi lại hỏi:

"Sao không bế Xuân Minh sang đây, để Xuân Đào trông cho?"

Vương Hỉ Mai cười bảo không sao, nãi nãi nó bế rồi, ngoan lắm.

Nàng ta rửa tay vào bếp phụ giúp Hà thị:

"Đại tẩu, chuyện này đều tại lão tam nhanh nhảu đoảng. Hôm qua vốn dĩ đại tỷ và phu thê Hải Đường định về rồi. Chàng ấy nói với cha hôm nay đ.á.n.h xe bò sang giúp bên này chở khoai, nhị tẩu nghe thấy cũng bảo sang giúp, đại tỷ và Hải Đường bàn nhau một lúc rồi bảo ở lại thêm một đêm giúp dỡ khoai xong mới về."

Hà thị hiểu ra, cười cười:

"Đến thì đến. Ta thấy đại ca muội trong lòng cũng còn thương Hải Thanh lắm. Thôi, không nói chuyện này nữa, mau nấu cơm đi."

Vương Hỉ Mai thấy Hà thị không phải cố tỏ ra vui vẻ thì cũng yên tâm. Lại nhắc đến chuyện muốn dọn ra ở riêng.

Lần này Hà thị cũng không giả vờ ngớ ngẩn nữa. Sống chung với Vương Hỉ Mai thời gian này cũng thấy nàng ta là người biết vun vén, lão tam từ khi thành thân cũng hiểu chuyện hơn. Bèn bảo:

"Các người nếu thật sự muốn dọn ra thì phải bảo lão tam chịu khó làm lụng, trong tay có tiền mới được, đông sương phòng của chúng ta là tự đóng gạch mộc xây mà cũng tốn năm sáu quan tiền đấy. Muốn ở lâu dài thì nhà chính phải xây tường gạch chứ?"

Vương Hỉ Mai nghĩ nghĩ rồi nói:

"Trước mắt chưa xây nhà chính, cứ xây đông sương phòng gạch mộc đã. Ở bên kia, nàng ta ngày nào cũng chỉ ch.ó mắng mèo, lão tam tính nóng, nếu không phải muội can ngăn thì đã đ.á.n.h nhau mấy lần rồi. Nhị ca cũng mặc kệ chẳng nói năng gì."