Xuân Đào mặt đỏ bừng liếc thấy Triệu Dục Sâm đang đi về phía mình. Nàng ấy định kéo Lê Hoa đi chỗ khác lại sợ tránh đi bị người ta nhìn thấy thì khó coi, đành phải cố đứng lại. Đột nhiên nghe được câu nói không đầu không đuôi phía sau, nàng ấy sững người một chút rồi hạ giọng hỏi:
"Cảm tạ ta cái gì?"
Mặt Triệu Dục Sâm đỏ bừng, chắp tay cao hơn một chút ấp úng nói:
"Tạ, tạ ơn tình nghĩa tương trợ của Lý cô nương và gia đình."
Xuân Đào nghe ra hắn đang kiếm cớ bắt chuyện, hai má ửng lên hai đám mây đỏ diễm lệ vô cùng.
Lý Vi nãy giờ vẫn giả vờ làm tiểu hài t.ử, men theo chân tường cúi người tìm tòi đồ chơi lạ mắt. Nàng lén ngẩng đầu liếc nhìn hai người, một người chắp tay cúi chào, một người quay lưng lại, ôi chao, tư thế này sao mà dễ gây hiểu lầm thế. Lại nói đây là ở ngay trong sân giữa ban ngày ban mặt. Thầm nghĩ, tên Thạch Đầu đen này cũng to gan thật.
Nàng đứng dậy đi đến trước mặt Triệu Dục Sâm, hai tay chống nạnh cười khanh khách:
"Thạch Đầu, huynh phải cảm tạ cha nương muội chứ!"
Đôi mắt to linh động của nàng ánh lên vẻ tinh quái như đã nhìn thấu mọi chuyện.
Thấy mặt Triệu Dục Sâm càng đỏ thêm, lắp bắp nói vài câu là mình lỗ mãng rồi vội vã chạy vào nhà chính.
Lý Vi nhìn chằm chằm bóng lưng hắn lầm bầm:
"Dù sao ta cũng không thích Thạch Đầu. Hắn đen quá!"
Xuân Đào thấy người đi rồi mới xoay người lại, nghe thấy câu này của nàng, vệt đỏ trên má vẫn chưa tan, cúi xuống vỗ nhẹ vào người nàng mắng yêu:
"Chê người ta đen, muội thì trắng đấy!"
Nói xong lại ấn trán nàng:
"Muội cứ một câu Thạch Đầu, hai câu Thạch Đầu, coi chừng nương nghe thấy đ.á.n.h đòn đấy."
Lý Vi cười hì hì dang tay đòi Xuân Đào bế. Xuân Đào bế nàng lên đi được hai bước, thấy Tiểu Hương đứng ở cửa bếp nhìn chằm chằm hai tỷ muội bèn quay người đi về phía chuồng gà chuồng heo.
Ăn xong bữa trưa ở Triệu gia, Hà thị ngồi nói chuyện phiếm với nương Thạch Đầu thêm một lúc rồi cáo từ ra về. Mãi đến khi xe lừa đi xa, Lý Vi vẫn thấy cô nương tên Tiểu Hương kia đứng ở ngã rẽ nhìn theo.
Hà thị khẽ nhíu mày, lúc nãy ăn cơm Tiểu Hương cứ một câu Thạch Đầu ca, hai câu Thạch Đầu ca gọi thân thiết vô cùng lại cứ kể lể tình nghĩa hai nhà, hồi nhỏ bị bắt nạt Thạch Đầu giúp nàng ta ra mặt thế nào, lại còn lấy đôi giày đang làm dở ra khoe bảo là đang làm cho Thạch Đầu ca.
Nương Thạch Đầu nháy mắt ra hiệu mấy lần nàng ta đều lờ đi. Cũng may cánh nam nhân ăn ở nhà chính không có mặt ở đó. Dù vậy sắc mặt Hà thị và Xuân Đào cũng chẳng vui vẻ gì. Tuy nhà quê không nhiều quy củ như vậy nhưng cô nương gia vẫn phải giữ gìn thanh danh, những chuyện riêng tư ấy ai lại lôi ra kể lể với người mới gặp lần đầu lại còn kể tỉ mỉ thế.
Lại cố tình nói trước mặt Xuân Đào, dụng ý của nàng ta tự nhiên không khó đoán.
Lý Hải Hâm không biết đầu đuôi câu chuyện, quay đầu lại cười hỏi:
"Ba nương con các người sao im lìm thế?"
Lý Vi nhìn Tiểu Hương vẫn đứng nguyên tại chỗ, bĩu môi nói với Hà thị:
"Nương, Tiểu Hương đen quá, con không thích tỷ ấy."
Hà thị che miệng cười vỗ nhẹ vào người nàng:
"Cha con cũng đen đấy thôi."
Lý Hải Hâm nghe thấy quay đầu lại quả nhiên là một khuôn mặt đen sì, Lý Vi giả vờ rùng mình. Lý Hải Hâm cười mắng nàng một câu rồi quay lại đ.á.n.h xe lừa.
Xuân Đào vẫn đội mũ trùm đầu, không nhìn thấy sắc mặt, đầu hơi cúi không biết đang nghĩ gì. Hà thị quyết định về nhà sẽ hỏi ý kiến Xuân Đào. Nói về cha nương Thạch Đầu thì Hà thị rất hài lòng, gia cảnh nhân khẩu cũng ưng ý, hai huynh đệ và một muội muội, nhìn tính nết Thạch Đầu và Tiểu Ngọc, nghe giọng điệu nương Thạch Đầu thì đoán nhị nhi t.ử cũng không tệ. Điểm duy nhất lấn cấn là Thạch Đầu đang thi tú tài, Hà thị sợ mang tiếng trèo cao.
Về đến nhà Hà thị hỏi Xuân Đào thấy Thạch Đầu thế nào. Xuân Đào ban đầu không chịu nói, sau bị hỏi dồn quá mới bảo làm gì có nhà gái nào chủ động đi làm mai, hơn nữa người ta có khi đã định hôn sự rồi cũng nên.
Hà thị nghe giọng điệu này biết là con gái có ý ưng thuận. Thạch Đầu tự nhiên là chưa đính hôn, chuyện này nương Thạch Đầu đã nói rồi. Chỉ không biết quan hệ với cô ả Tiểu Hương kia là thế nào.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhất thời chưa tìm được cách hay. Lại nghĩ dù sao sang năm Thạch Đầu vẫn phải thi đồng sinh, trước đó chắc sẽ chưa hứa hôn với ai, nếu vẫn muốn nhờ tiểu cữu cữu của Lê Hoa bảo lãnh, chắc chắn còn phải gặp lại, đến lúc đó hỏi thăm thêm cũng không muộn. Mặt khác, Hà thị cũng chủ động đ.á.n.h tiếng với hai bà mối trong thôn, nhờ họ để ý giúp mối nào tốt cho Xuân Đào.
Lý Vi rất không hài lòng với cách làm của nương, đại tỷ còn chưa đến mười sáu tuổi... Quan trọng là nhà đang thiếu tiền, đính hôn sớm sợ đại tỷ chịu thiệt thòi.
Cũng may người có cùng suy nghĩ không chỉ mình nàng. Dưới sự lôi kéo của tam tỷ, bốn đứa nhỏ kết thành đồng minh, đối với những gia đình nghe có vẻ không đàng hoàng, nàng - một tiểu hài t.ử sẽ đứng ra chê bai, không chê người ta lùn thì chê người ta đen hoặc là chê nhà xa quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một mùa đông dài đằng đẵng cứ thế trôi qua trong cuộc chiến chống lại việc mai mối cho đại tỷ và Lý Vi cũng đón sinh nhật bốn tuổi của mình.
Hà thị tuy đau đầu vì mấy đứa nữ nhi quấy rối, nhưng cả mùa đông bà mối giới thiệu cho Xuân Đào bốn năm đám, Hà thị cũng chẳng ưng đám nào lắm đành phải từ từ tính toán.
Vừa qua rằm tháng giêng, Lý gia bắt đầu bận rộn. Lý Vi giục đại tỷ lôi hết hũ muối dưa ra, mắt hau háu chờ ngày măng mọc.
Hà thị và Lý Hải Hâm thì bận rộn lo chuyện Đồng Vĩnh Niên lên trấn đi học. Lại thêm Hà Văn Hiên năm nay muốn tham gia thi hương, Hà thị cũng phải gấp rút giúp chuẩn bị.
Qua ngày hai mươi mốt tháng giêng, Hà Văn Hiên đến nhà họ Lý, Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe lừa chở Đồng Vĩnh Niên lên trấn bái kiến vị tiên sinh họ Vương kia.
Tiễn họ đi rồi, Hà thị kéo Xuân Đào vào nhà. Lý Vi thấy thế vội ném nắm lá cải vào l.ồ.ng thỏ lon ton chạy theo. Hà thị giả vờ sầm mặt:
"Con lại vào làm gì?"
Lý Vi cười hì hì ôm đùi nương, Xuân Đào cười kéo nàng vào:
"Nương xem, Lê Hoa biết hết nương định nói gì đấy."
Hà thị cũng cười, vào nhà chỉ vào Lý Vi:
"Ta nói chuyện với đại tỷ con, con cấm được chen ngang đấy!"
Lý Vi dựa vào người đại tỷ ra vẻ ngoan ngoãn gật đầu.
Hà thị mới nói với Xuân Đào:
"Xuân Đào à, con nói thật cho nương biết, trong lòng con rốt cuộc nghĩ sao, muốn tìm người như thế nào?"
Cả mùa đông bà mối ra vào tấp nập, Xuân Đào tuy ngượng ngùng nhưng cũng đã quen dần, nghe nương hỏi vậy chỉ cười:
"Chuyện này vẫn là do nương định đoạt."
Hà thị đ.á.n.h nhẹ vào người nàng ấy bảo nàng ấy lại học thói vòng vo của tiểu di:
"Cả mùa đông làm mai bốn năm đám, con chẳng ưng đám nào sao?"
Xuân Đào chỉ vào Lý Vi, che miệng cười:
"Là Lê Hoa không ưng đấy chứ."
Hà thị mắng nàng ấy không đứng đắn. Nhìn ra ngoài cửa, ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
"Nếu con thật sự ưng ý Thạch Đầu... Đợi hắnthi xong năm nay, nương sẽ nhờ người đ.á.n.h tiếng. Tuy nói nữ nhi nhà người ta mặt mũi quan trọng nhưng cũng không quan trọng bằng cuộc sống sau này."
Chuyện này hai nương con cũng đã nói vài lần trong mùa đông, lần nào Xuân Đào cũng im lặng. Lần này im lặng hồi lâu, nàng vỗ nhẹ đầu Lý Vi:
"Lê Hoa thấy Thạch Đầu có được không?"
Lý Vi thầm nghĩ, người mới gặp hai ba lần ai biết được hay không. Nhưng xem ra đại tỷ cũng có vẻ ưng ý. Cúi đầu giả bộ rầu rĩ:
"Thạch Đầu cũng tạm được. Biết trèo cây, biết viết chữ, mỗi tội đen quá."
Xuân Đào lại che miệng cười. Hà thị nhoài người đ.á.n.h nàng một cái:
"Đừng có chen ngang, ta đang nói chuyện nghiêm túc với đại tỷ con đấy."
Lý Vi tụt khỏi lòng Xuân Đào, nhún vai:
"Được rồi, con nói xong rồi."
Ra vẻ tùy mọi người muốn làm gì thì làm.
Hà thị lại định đ.á.n.h nàng, Xuân Đào vội ngăn lại cười nói:
"Nói đi cũng phải nói lại, Lê Hoa nói không sai, đúng là hơi đen thật. Không phải đen do làm việc phơi nắng mà là đen da bẩm sinh."
Hà thị lại mắng nàng ấy không đứng đắn.
Chạng vạng tối đám Hà Văn Hiên, Lý Hải Hâm từ trấn về. Bảo hôm nay đi khéo, Vương tiên sinh đang định ra ngoài thăm bằng hữu, vừa ra cửa thì gặp họ. Lại bảo Vương tiên sinh khen Niên ca nhi thông minh, giải thích kinh sách không tầm thường, tương lai ắt làm nên chuyện lớn... coi như đã nhận làm học trò. Vì Hà Văn Hiên tháng bảy tới muốn tham gia thi hương, Vương tiên sinh đã truyền thụ kinh nghiệm thi cử năm xưa của mình cho hắn, hai người nói chuyện suốt hơn hai canh giờ.