Tranh thủ lúc đó, Lý Hải Hâm dẫn Đồng Vĩnh Niên đến cửa hàng của Võ chưởng quầy chào hỏi, nhắc chuyện Đồng Vĩnh Niên sắp lên trấn học, Võ chưởng quầy nhiệt tình mời cậu ở lại nhà mình, bảo Võ Duệ cũng học ở trường đó, hai đứa vừa hay làm bạn.
Hà thị vội hỏi:
"Chàng không đồng ý đấy chứ?"
Lý Hải Hâm cười:
"Đương nhiên là không rồi. Hài t.ử ăn nhờ ở đậu nhà người ta, làm phiền người ta là một nhẽ. Nhà Võ chưởng quầy đâu chỉ có mỗi mình ông ấy, sợ người dưới lại sắc mặt nọ kia với Niên ca nhi thì khổ."
Hà thị gật đầu:
"Đúng là lý lẽ ấy. Nhà ta giờ tiền nong cũng dư dả, chuyện ăn ở của Niên ca nhi trên trấn ta lo được."
Lúc Hà Văn Hiên đi, Hà thị đưa quần áo giày tất đã chuẩn bị sẵn cho hắn lại đưa thêm ba mươi lượng bạc. Hà Văn Hiên không nhận:
"Đại tỷ, hồi trước đệ còn nợ Niên ca nhi hai mươi lượng đấy."
Lại bảo mấy năm nay học ở huyện, bình thường bán chữ cũng tích cóp được chút ít, ngoại tổ mẫu của Lý Vi cũng cho thêm nên đủ dùng rồi.
Hà thị sầm mặt, dúi tiền vào tay hắn:
"Ở nhà tiết kiệm, ra đường phải rộng rãi, số tiền này đệ cứ cầm lấy mà dùng. Nợ Niên ca nhi sau này trả cũng được. Hơn nữa chỗ này ấy à, phần lớn là tiền bán măng mùa xuân năm ngoái kiếm được đấy."
Hà Văn Hiên cũng từng nghe Hà thị kể chuyện măng chua, cười vỗ đầu Lý Vi:
"Tiểu cữu cữu lần này được thơm lây nhờ Lê Hoa và Xuân Đào rồi."
Lý Vi cười hì hì, cảm giác dùng tiền do chính tay mình kiếm ra thật tuyệt vời. Nàng xòe hai bàn tay múa may trước mặt Hà Văn Hiên, nói:
"Tiểu cữu cữu, thỏ con nuôi sắp đẻ thỏ con nữa rồi, lần này liệu có được hai mươi con không?"
Xuân Hạnh liếc xéo một cái, cười nhạo:
"Lê Hoa dốt toán. Hai bàn tay muội xòe ra mới được mười ngón thôi."
Lý Vi thầm nghĩ, tứ tỷ à, diễn vai tiểu hài t.ử vất vả lắm, đừng có soi mói thế được không?
Đồng Vĩnh Niên đỡ lời cho nàng, cười nói:
"Thỏ của Lê Hoa mà đẻ nữa chắc phải được ba mươi con ấy chứ."
Lý Vi giả bộ bừng tỉnh đại ngộ, cảm thán:
"Ồ, nhiều thế sao."
Trong lòng thì tính toán, thế đến mùa thu, thỏ con lớn lên thành thỏ to lại đẻ thỏ con, chẳng phải là... chẳng phải là được hai trăm con sao? Cho dù một nửa là thỏ đực thì cũng được thêm cả trăm con thỏ con nữa. Ha ha ha.
Hà Văn Hiên vừa đi, Hà thị liền bàn với Lý Hải Hâm chuyện hôn sự của Xuân Đào, hai người thống nhất nhân dịp lên trấn sẽ ghé qua nhà Thạch Đầu ngồi chơi, thăm dò ý tứ của nương Thạch Đầu.
Lý Hải Hâm cũng đồng ý lại bảo phải tranh thủ kiếm tiền để sắm của hồi môn cho Xuân Đào, tiện thể cũng bắt đầu chuẩn bị cho Xuân Lan dần.
Nói đến kiếm tiền, hai tháng tới đương nhiên là phải muối măng, Hà thị bảo năm nay vẫn ấp mấy ổ gà con, nhắc Lý Hải Hâm tranh thủ mở rộng chuồng gà. Lý Vi nhân cơ hội đòi mở rộng cả chuồng thỏ của nàng nữa.
Lý Hải Hâm tất nhiên là đồng ý, dời hàng rào tre sát nhà đông ra ngoài một trượng rồi dùng bùn rơm dựng cho nàng một cái chuồng thỏ thật to.
Lo xong mấy việc lặt vặt này thì cũng hết tháng giêng. Lý Hải Hâm đưa Đồng Vĩnh Niên lên trấn, mắt cậu đỏ hoe vẻ rất không nỡ.
Hà thị cũng không nỡ nhưng cũng may mười ngày cậu lại về nhà một lần, trường cũng cho nghỉ thường xuyên bèn an ủi.
Đồng Vĩnh Niên gật đầu lại dặn Lý Vi và Xuân Hạnh:
"Lê Hoa, Tiểu Hạnh nhớ đi cùng cha nương lên trấn thăm ca ca nhé."
Lý Vi gật đầu mạnh:
"Còn mang măng chua cho ca ca nữa!"
Xuân Hạnh cũng bảo sẽ đi lại dặn cậu thấy tên nhóc Võ Duệ thì tránh xa ra một chút.
Đồng Vĩnh Niên cười vâng dạ.
Tiễn họ đi rồi, Hà thị cùng đám Xuân Đào bắt đầu cuốc vườn rau. Lý Vi cũng lon ton ra giúp nhặt rễ tre đào được. Mười con thỏ trưởng thành ăn rất khỏe, mùa thu năm ngoái Lý Vi cố ý vòi nương trồng nhiều cải trắng, cả mùa đông chúng ăn hết hơn một nửa, năm nay vừa ăn Tết xong nàng đã đòi trồng thêm rau cho thỏ.
Hai nương con vừa bàn bạc xong chưa được hai ngày, quá nửa buổi sáng, một phụ nhân dáng vẻ bà mối cưỡi lừa đến nhà. Hỏi trước xem có phải nhà Lý Hải Hâm không, nghe bảo phải liền cười khanh khách xuống lừa, vỗ tay cái bốp nói với Hà thị:
"Đại muội t.ử, đại hỷ sự đến!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà thị nhìn bộ dạng bà ta là biết có nhà nào nhờ đến làm mai vội mời vào trong, lại hỏi là nhà ai nhờ, bà mối cười híp mắt ngó nghiêng vào trong:
"Là tú tài lão gia nhà Triệu Hòe Thụ ở thôn Tiểu Triệu đấy."
Hà thị nghe thôn Tiểu Triệu, trong lòng máy động, tuy chưa từng nghe tên Triệu Hòe Thụ nhưng tú tài lão gia...
Hà thị vội kéo tay bà mối hỏi dồn:
"Có phải tên cúng cơm là Thạch Đầu không?"
"Không sai, không sai, chính là nhà hắn!"
Lòng Hà thị nhẹ nhõm hẳn, nhìn về phía gốc hạnh lớn thấy Xuân Đào dường như nghe thấy đang cúi gằm mặt xuống thấp. Hà thị cười ha hả mời bà mối vào nhà lại gọi Xuân Lan ra rót nước.
Xuân Lan đẩy Xuân Liễu bảo đi, Xuân Liễu là người phản kiên định đối đại tỷ xuất giá sớm hơn cả Lý Vi, nàng mới không thèm đi. Xuân Hạnh đành phải đi, Lý Vi cũng tụt xuống phản chạy vào nhà chính.
Từ lúc bà mối này nói rõ mục đích đến, nàng đã biết hôn sự của đại tỷ e là chốt ở đây rồi. Có chút không cam lòng nhưng cũng thấy may mắn. Dù sao Triệu Thạch Đầu trẻ tuổi thế đã đỗ tú tài, tương lai nếu thi đỗ cử nhân gì đó, dù không làm quan thì mỗi tháng cũng được lĩnh bổng lộc, thuế ruộng, không đến nỗi để đại tỷ chịu khổ. Lại thêm cha nương Thạch Đầu rất tốt, muội muội tên Tiểu Ngọc kia trông cũng không giống người hay gây sự.
Nàng vào nhà chính thấy bà mối đang nói:
"...Đại muội t.ử, nếu các vị đồng ý mối này, ý của nương Thạch Đầu là nhân lúc này đang rảnh rỗi, làm luôn lễ vấn danh (tiểu trà lễ), đến sau vụ thu thì làm lễ nạp thái (đại trà lễ)..."
Hà thị tính toán sau vụ thu làm đại trà lễ, đám cưới có thể đặt vào đầu xuân sang năm hoặc sau vụ thu sang năm, lúc đó Xuân Đào đã mười bảy tuổi, bước sang tuổi mười tám cũng vừa đẹp bèn cười mời bà ta ngồi chơi, bảo cha tụi nhỏ đang ở ngoài đồng sẽ đi gọi về ngay. Bà mối Đinh nghe vậy biết chuyện đã thành, hớn hở bốc điểm tâm trên bàn ăn.
Hà thị sai Xuân Liễu ra đồng gọi Lý Hải Hâm về rồi quay lại phòng nói chuyện phiếm, hỏi quá trình nương Thạch Đầu nhờ làm mối.
Bà mối Đinh cười khanh khách:
"Đại muội t.ử, đây đúng là nhân duyên trời định. Nghe nương Thạch Đầu kể, năm ngoái đã có người làm mối cho mấy đám. Hắn chỉ bảo đang bận thi cử, chưa nghĩ đến chuyện này. Tháng tư vừa có tin đỗ tú tài, bà mối chạy đến nườm nượp nhưng hắn vẫn từ chối. Nương Thạch Đầu sốt ruột, ép hỏi mãi mới lòi ra, hóa ra là ưng ý nữ nhi nhà muội... Nương Thạch Đầu liền vội vàng nhờ ta sang đây. Nương Thạch Đầu còn nhờ tôi nhắn với muội bảo vốn định đ.á.n.h tiếng trước nhưng không biết mở lời thế nào, lại muốn đi cùng sang đây luôn nhưng lại không hợp lễ tiết..."
Lý Hải Hâm từ ngoài đồng vội vã trở về, Hà thị ra đón kéo hắn sang một bên kể lại chuyện, Lý Hải Hâm ngạc nhiên:
"Sao lại khéo thế?"
Hà thị cười:
"Chứ còn gì nữa, thế này cũng đỡ cho phu thê ta phải chạy đi chạy lại."
Lý Hải Hâm đối với Triệu Dục Sâm thì vô cùng hài lòng, có sự chân chất của con nhà nông lại có sự nho nhã hiểu lễ của người đọc sách, dáng người cao lớn, thân thể chắc khỏe, sau này dù không đỗ cử nhân, sức vóc làm ruộng vẫn có không đến mức để Xuân Đào chịu khổ.
Hơn nữa Xuân Đào cũng ưng ý, hai người lập tức nhận lời mối hôn sự này.
Hà thị muốn giữ lại ăn cơm, bà mối Đinh từ chối bảo không cần phải về báo tin vui ngay để nương Thạch Đầu sớm chuẩn bị, chọn ngày lành sang làm lễ vấn danh lại xin bát tự của Xuân Đào.
Hà thị vội lấy cho bà ta lại biếu thêm năm mươi đồng tiền, hai súc vải và hai gói điểm tâm mua trên trấn mấy hôm trước.
Bà ta vui vẻ cười tít mắt khen ngợi Hà thị một hồi rồi hớn hở ra về.
Đại Võ nương t.ử sáng nghe người ta bảo có bà mối hỏi thăm nhà Hà thị, lúc này rảnh rỗi sang xem thử, vừa khéo gặp phu thê Hà thị tiễn bà mối Đinh ra cổng, thấy mấy người đều cười nói vui vẻ, nhắc đến trà lễ rồi sau vụ thu thế nào, trong lòng biết chuyện đã thành. Lại tò mò là nhi t.ử nhà ai, lần này Hà thị lại ưng thuận nhanh thế.
Đợi người đi rồi hỏi ra mới biết là nhà ở thôn Tiểu Triệu kia, che miệng cười:
"Hải Hâm tẩu t.ử, thấy chưa, giúp người giúp mình, giúp được cả một chàng rể tốt về!"
Hà thị cười đ.á.n.h nhẹ nàng ta một cái rồi mời vào nhà nói chuyện.
Trong đông sương phòng , Xuân Đào ngồi trên giường, bốn muội muội ngồi vây quanh nhìn chằm chằm nàng ấy, nhìn đến mức nàng ấy ngượng chín mặt, mỗi đứa bị nàng ấy phát cho một cái:
"Còn không mau đi nấu cơm!"
Xuân Liễu hừ hừ:
"Giờ đã coi mình là tú tài phu nhân rồi à? Trong nhà không có người ngoài, tỷ đi mà làm!"
Xuân Đào chưa kịp nói gì, Xuân Lan đã phát cho Xuân Liễu một cái:
"Hừ hừ cái gì?"
Xuân Liễu xoa vai trừng mắt nhìn Xuân Lan nhưng không dám nói nhiều, lầm bầm một tiếng rồi xuống giường. Đi được hai bước lại quay đầu lại nói:
"Đại tỷ, bảo nương hoãn thời gian cưới lại nhé, càng lâu càng tốt..."
Xuân Lan túm lấy nàng, lôi ra khỏi đông sương phòng.
--
Hết chương 56.