Tú Sắc Điền Viên

Chương 92: Kế hoạch chăn nuôi (1)



 

Mùa xuân năm nay Hà thị ấp được hơn tám mươi con gà con, trong đó chỉ có hơn mười con gà trống giờ đã lớn tướng. Cộng thêm hơn sáu mươi con gà mái cũ ăn rất khỏe. Xuân Liễu và Xuân Hạnh vẫn theo cách cũ bắt dế nhũi cho gà ăn nhưng mỗi ngày bắt không đủ cho lũ gà ăn một bữa. Lý Vi tự nhiên lại nghĩ đến kế hoạch nuôi giun của mình.

Tuy mùa xuân bán măng chua kiếm được mười lăm mười sáu quan tiền cộng thêm tiền cha nàng đan rổ rá và bán trứng gà cả năm cũng được bảy tám quan. Nhưng Đồng Vĩnh Niên lên trấn đi học, tiền ăn tiền ở, tiền b.út mực giấy, mỗi tháng cũng tốn không ít. Nhà đông con mà đất đai ít, năm nào bán lương thực xong cũng phải bỏ ra một khoản mua bột mì trắng ăn, đây cũng là một khoản chi không nhỏ. Hôn sự của đại tỷ đã định lại phải bắt đầu sắm sửa của hồi môn. Phía sau còn ba tỷ tỷ nữa.

Nuôi một con heo cả năm bán đi cũng chỉ được hơn một quan tiền, chưa trừ chi phí.

Thỏ con tuy sinh sản nhanh nhưng trước mắt chưa thấy hiệu quả kinh tế. Muốn bán thịt thỏ hay da thỏ, dù sao cũng phải nuôi quy mô lớn mới được.

Nghĩ đi nghĩ lại, thấy hiệu quả nhanh nhất chỉ có nuôi giun, tính toán cả buổi, nàng quyết định lôi kéo Xuân Liễu và Xuân Hạnh nhập bọn đào hố nuôi giun trong rừng trúc.

Xuân Liễu đang bực bội vì chuyện hôn sự của đại tỷ, bị Lý Vi lôi kéo, nàng ấy mất kiên nhẫn đi theo ra ngoài:

"Lê Hoa, muội lại muốn làm gì?"

Lý Vi chỉ vào rừng trúc:

"Đào hố bắt dế nhũi."

Xuân Liễu gạt tay nàng ra, quay người đi về:

"Năm nay dế nhũi ít lắm. Mấy hôm trước chúng ta đi bắt muội chẳng thấy rồi à?"

Lý Vi vội chạy theo kéo tay nàng ấy:

"Tam tỷ, vậy chúng ta đào ít địa long ném vào thử xem."

Nghĩ nghĩ lại nói:

"Hồi bé muội chẳng phải đào địa long ném vào, sau này biến thành rất nhiều địa long sao?"

Xuân Liễu phì cười ấn trán nàng:

"Muội tinh quái thật đấy. Hồi bé á, muội bây giờ lớn lắm chắc?"

Lý Vi cười hì hì, ôm cánh tay Xuân Liễu ngọt ngào làm nũng gọi tam tỷ. Xuân Liễu xua tay:

"Được rồi, được rồi, biết rồi. Muội gọi làm ta đau cả tai."

Nàng ấy xoa cánh tay:

"Sáng nay ta mới giúp muội hái rau cho thỏ ăn, vừa nghỉ được một lát muội lại hành hạ ta."

Rồi gọi với vào trong gọi Xuân Hạnh ra.

Vào nhà tranh lấy hai cái xẻng, ném cho nàng một cái xẻng nhỏ bảo nàng tự đào.

Đi vào rừng trúc, Lý Vi chỉ vào chỗ đất đã chọn, cúi xuống dùng xẻng nhỏ vẽ một hình chữ nhật:

"Cứ đào theo hình này là được."

Nghĩ nghĩ lại nói:

"Đào sâu một thước rưỡi là được rồi."

Xuân Hạnh bĩu môi:

"Muội biết một thước rưỡi là bao sâu à?"

Lý Vi vung tay nhỏ mũm mĩm:

"Dù sao cứ một thước rưỡi là được."

Nói xong cắm cúi đi vẽ những cái hố khác, vẽ liền tù tì năm sáu cái.

Định vẽ tiếp thì Xuân Hạnh kêu lên phản đối, nàng mới dừng tay.

Lại chạy ra bờ vườn rau, xách cái giỏ nhỏ chuyên dụng chui vào rừng trúc đào giun. Đợi nàng đào được hai ba mươi con giun về thì Xuân Liễu và Xuân Hạnh đã đào xong ba cái hố. Xuân Lan và Xuân Đào từ nhà đông đi ra, hôn sự của Xuân Đào đã định, Hà thị bèn lấy hai súc vải màu hồng đào và xanh thiên thanh cữu cữu Đồng Vĩnh Niên mang sang năm ngoái ra rồi ướm người cắt may quần áo cho Xuân Đào, bắt hai người làm gấp.

Lúc này làm mệt rồi ra ngoài đi dạo một chút.

"Ba đứa làm gì đấy?"

Lý Vi gạt gạt đám giun trong giỏ, không ngẩng đầu lên đáp:

"Đào hố nuôi địa long."

Trong lòng thầm nghĩ, dù sao người nhà cũng cho là nàng tinh quái, nói thế cũng chẳng ai tin nên nàng cứ đường hoàng mà làm thôi.

Quả nhiên Xuân Đào cười, vừa đi về phía rừng trúc vừa nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chỉ có muội suốt ngày bé tí mà cứ thích làm người lớn. Ai bảo thứ này nuôi được hả?"

Nàng ấy đi đến bên cạnh Xuân Hạnh, đón lấy cái xẻng trên tay con bé. Xuân Lan cũng đi theo đón lấy cái xẻng trên tay Xuân Liễu, bảo hai đứa nghỉ một lát.

Lý Vi cười hì hì với đại tỷ:

"Là tiểu cữu cữu bảo đấy"

Lại nghiêng đầu nhìn Xuân Liễu, Xuân Hạnh:

"Tam tỷ tứ tỷ, đợi thỏ của muội lớn lên, muội làm áo lông thỏ cho các tỷ mặc. May cho cả đại tỷ và nhị tỷ nữa."

Hà thị từ xa đi tới, cười nói:

"Cái con nha đầu này lại rót mật vào tai các tỷ tỷ rồi. Con thấy ai mặc áo lông thỏ bao giờ chưa?"

Lý Vi "xì" một tiếng, không ngẩng đầu lên nói:

"Còn ai vào đây nữa. Vũ Trúc nữ nhi nhà Ngũ Thắng gia chứ ai."

Đại nữ nhi của Ngũ Thắng gia tên là Xuân Hoa, sau khi bán vào một nhà giàu trên huyện làm a hoàn thì đổi tên là Vũ Trúc. Tết năm ngoái về thăm nhà, bảo là chủ nhân ban ân cho về ăn Tết. Nàng ta ngày nào cũng mặc chiếc áo choàng bông lụa viền lông thỏ cũ đi khắp nơi khoe khoang. Ai gọi là Xuân Hoa thì nàng ta sầm mặt, bóp giọng bảo giờ nàng ta tên là Vũ Trúc. Lại còn bảo thiếu gia nói rừng trúc trong mưa ý cảnh rất đẹp hợp với khí chất của nàng ta...

Cả thôn vừa ghen tị y phục của nàng ta, vừa mắng nàng ta làm nô tài mà quên mất tổ tông. Lời này là do Hứa thị sang nhà nàng kể. Lại bảo nữ nhi nhà này nhà kia trong thôn đã định sang năm đi theo Vũ Trúc đến nhà đó làm công, bao ăn ở mỗi tháng được hai ba trăm đồng... Nhìn bộ dạng ghen tị thèm thuồng đó, Lý Vi cảm thấy nếu tiểu Liên Hoa lớn bằng Xuân Phong, chắc chắn nàng ta sẽ không do dự mà bán nữ nhi đi ngay.

Mấy nương con đều cười, bảo nàng ngày nào cũng có chuyện lạ đời chọc cười mọi người.

Lý Vi chọc cười một hồi, mọi người cũng quên béng chuyện nàng bảo nuôi địa long. Mãi đến khi hố đào xong, Lý Vi bảo các tỷ tỷ đi lấy phân, Lý Hải Hâm về nhìn thấy mới hỏi.

Lý Vi thầm nghĩ làm việc này thật khó quá đi. Vẫn thành thật trả lời là muốn nuôi địa long. Lý Hải Hâm bảo thứ đó sao mà nuôi được? Chưa nghe nhà ai nuôi bao giờ. Lý Vi giả bộ không phục, tranh luận với cha:

"Thỏ con nuôi được, tại sao địa long không nuôi được? Thỏ con đẻ được thỏ con tại sao địa long không thể?"

Lý Hải Hâm nhất thời bị nàng hỏi bí, không biết trả lời thế nào. Bảo không nuôi được, thế đám địa long con ngoài ruộng ở đâu ra? Lại nhớ đến hai cái hố năm ngoái hình như Lê Hoa cũng bắt được kha khá, bảo không phải nuôi ra thì ở đâu ra?

Hắn bèn xua tay cười:

"Ngũ Nha giỏi thật, hỏi cho cha cứng họng luôn. Con bảo nuôi được thì cứ nuôi đi."

Rồi vào bếp rửa tay.

Xuân Lan đang dọn phân thỏ trong chuồng, nghe thấy thế nhíu mày suy nghĩ một lát rồi gọi Hà thị:

"Nương, chuyện Lê Hoa bảo nuôi địa long này, biết đâu thành công thật đấy."

Xuân Đào cũng nói:

"Nếu thành công thật thì gà nhà mình tha hồ ăn."

Nghĩ nghĩ thấy có chỗ không đúng, chợt nhận ra điều gì vội hỏi Lý Vi:

"Sao muội biết dùng phân nuôi địa long?"

Lý Vi "xì" một tiếng, vẻ mặt đại tỷ ngốc quá:

"Hồi bé muội chẳng nuôi một lần rồi sao?"

Xuân Hạnh lao tới định đ.á.n.h nàng, nàng cười khanh khách bỏ chạy, giờ nàng bốn tuổi rưỡi, chân tay nhanh nhẹn vô cùng, muốn bắt được nàng không dễ đâu.

Mấy nương con trước khi trời tối mới rải xong phân xuống năm sáu cái hố nông, Lý Vi nhân lúc họ đi nấu cơm, ném rau lá vào trước, tính tối nay lại thừa cơ mọi người không để ý thì vào nhà tranh trộm ít trấu rắc vào.

Cũng may mấy ngày nay Hà thị canh cánh chuyện nhà Thạch Đầu sang làm lễ nạp tháicũng không để ý đến nàng lắm.

Hôm nay nhân dịp trước ngày Đồng Vĩnh Niên được nghỉ, Hà thị và Lý Hải Hâm lên trấn, mua ít hoa quả theo mùa, điểm tâm và trà chuẩn bị đãi khách. Lại cắt hai bộ vải bông mịn để Xuân Đào may y phục đáp lễ cho Thạch Đầu.

Thấy trời sắp tối, hai người đ.á.n.h xe đến trường học trên trấn, đợi bên ngoài đón Đồng Vĩnh Niên tan học.

Ngoài cổng trường đã sớm có mấy chiếc xe ngựa và kiệu đợi sẵn, nhìn kiểu dáng xe và y phục người đ.á.n.h xe thì biết là gia nhân nhà giàu đến đón cậu chủ tan học.

Đám người này túm năm tụm ba nói chuyện, thấy phu thê Hà thị đ.á.n.h chiếc xe lừa cũ nát đến thì thầm to nhỏ gì đó rồi cười rộ lên chế giễu.

Hà thị thở dài, nói nhỏ với Lý Hải Hâm:

"Chàng bảo có mấy đứa con nhà giàu này ở đó thì Niên ca nhi nhà ta có bị bắt nạt không?"

Lý Hải Hâm sầm mặt, trừng mắt nhìn về phía đó một cái rồi mới nói:

"Bọn họ tính là nhà giàu cái gì. Nhà giàu thực sự đều có trường học gia tộc riêng. Đám này chẳng qua nhà có chút tiền thôi."

Ngừng một chút lại nói:

"Niên ca nhi nhìn hiền lành thế thôi chứ không phải loại dễ bắt nạt đâu. Lúc trước ở thôn Tiền Vương, nghe Hỉ Mai bảo trong đó cũng có mấy tên đầu gấu. Nàng xem nó học ở đó mấy năm, có xảy ra chuyện gì đâu!"