Tú Sắc Điền Viên

Chương 98: Chuyện ở Võ phủ (1)



 

Mới đi được vài bước thì một bóng nhỏ từ sương phòng phía đông lao ra, phía sau có tiếng người gọi với theo bảo chạy chậm một chút.

Lý Vi nhìn kỹ hóa ra là Võ Duệ. Thanh Hà vội nhún người hành lễ:

"Tiểu thiếu gia."

Võ Duệ gật đầu, lướt qua nàng ta đi đến trước mặt ba nương con, trợn tròn mắt hỏi:

"Ủa, là các người thật à?"

Lại hỏi sao Xuân Hạnh không đến.

Hà thị còn chưa kịp trả lời, trong nhà truyền ra giọng nữ vừa cười vừa trách:

"Duệ ca nhi, sao lại vô lễ như vậy?"

Thanh Hà vội nói nhỏ là thái thái.

Hà thị nói với Võ Duệ, Lê Hoa bị ốm, không thể dẫn Xuân Hạnh theo... Rồi đi theo Thanh Hà vào nhà trên. Võ Duệ hậm hực hừ một tiếng cũng đi theo sau vào nhà.

Trong phòng ánh sáng mờ ảo, Lý Vi chớp mắt mấy cái mới thích ứng được. Đối diện cửa là một lão thái thái phúc hậu mặc áo đỏ sậm, váy màu nâu đỏ, tóc b.úi gọn gàng không một sợi rối, mặt cười tươi roi rói. Lý Vi bắt gặp ánh mắt dò xét của bà, chớp mắt nhoẻn miệng cười ngọt ngào.

Võ lão thái thái lập tức cười lớn:

"Ái chà, con bé này lanh lợi thật, không sợ người lạ chút nào."

Hà thị vội cười nói tiểu hài t.ử nhà quê nghịch ngợm... Dưới sự hướng dẫn của Thanh Hà hành lễ với Võ lão thái thái và Võ thái thái.

Lý Vi nhìn theo động tác của nương và đại tỷ, mắt đảo quanh quan sát. Nương Võ Duệ da trắng, mặc áo dài mùa hè màu xanh nhạt, váy xếp ly thêu hoa màu thủy sắc, mười ngón tay thon dài đan vào nhau trước n.g.ự.c, móng tay sơn đỏ ch.ót nổi bật.

Võ lão thái thái và Võ thái thái vội sai a hoàn mang ghế cho ba nương con ngồi. Võ thái thái thấy Lê Hoa mở to mắt tròn xoe nhìn chằm chằm ngón tay mình, nhẹ nhàng đưa tay ra trước cười nói:

"Bé tí thế này đã biết làm điệu rồi."

Hà thị cười cúi đầu nhìn, vội vỗ nhẹ Lý Vi, lại nói một lần nữa câu tiểu hài t.ử nhà quê nghịch ngợm... Lý Vi phối hợp với nương thu hồi ánh mắt. Chẳng qua là muốn quan sát cách ăn mặc và đồ đạc trong phòng chút thôi mà. Nàng đâu có thèm muốn gì.

Võ lão thái thái đầu tiên hỏi thăm bệnh tình của Lý Vi, nghe nói đã đỡ nhiều thì cười nói:

"Các người ấy à, không hay lên trấn nên mới bị người ta lừa."

Hà thị ngạc nhiên, đang định hỏi tại sao lại nói thế. Võ thái thái đã cười tiếp lời:

"Cái Tụ Đức Đường đó thường cho mấy người bán hàng rong chút tiền, gặp ai lần đầu lên trấn khám bệnh hỏi đường là chỉ ngay đến cái y quán thất đức đó."

Hà thị vỡ lẽ liền thở dài, trong lòng thấy vô cùng may mắn vì được gia đình Võ chưởng quầy giúp đỡ, vội cảm tạ rối rít.

Võ Duệ đứng bên cạnh lớn tiếng chen vào:

"Trương An cũng giống cha hắn, đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì!"

Võ lão thái thái lập tức hắng giọng một cái, sắc mặt Võ thái thái hơi đổi lườm Võ Duệ:

"Người lớn nói chuyện, con xen vào làm gì. Đến giờ đi học rồi còn không mau đi thay y phục?"

Một a hoàn mặc áo xanh biếc bên cạnh Võ thái thái đi tới kéo Võ Duệ, cậu ta vặn vẹo không chịu đi. Võ lão thái thái lại hắng giọng, cậu ta mới hậm hực để người ta lôi đi.

Hà thị ngồi nói chuyện phiếm thêm một lúc rồi xin phép cáo từ:

"Làm phiền cả đêm thật sự áy náy quá. Chúng ta xin phép về ngay, để lão thái thái và thái thái nghỉ ngơi."

Võ lão thái thái liếc mắt ra hiệu cho Thanh Hà, nàng ta lập tức bước tới cười nói:

"Lý đại tẩu, lão thái thái ở nhà buồn chán không có người nói chuyện, các vị đã đến rồi thì ở lại chơi thêm chút nữa. Hơn nữa Lê Hoa mới khỏi ốm, giờ về đường xá gió máy cũng không tốt."

Thấy vẻ mặt Hà thị vẫn chưa thoải mái, nàng ta lại chỉ vào Lý Vi nói:

"Lão thái thái nhà chúng ta thích tiểu nữ hài lắm, coi như để Lê Hoa ở lại chơi với lão thái thái cho vui."

Nàng ta đã nói đến mức này, Hà thị không thể từ chối nữa. Xuân Đào khẽ kéo vạt áo Hà thị, Hà thị chợt nhớ ra ngày mai là ngày Niên ca nhi được nghỉ, ở lại quá nửa ngày cũng tốt, chiều tối đón Niên ca nhi về cùng luôn bèn cười đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ý cười trong mắt Võ lão thái thái đậm thêm. Sai a hoàn dọn cơm sáng, mời ba nương con Hà thị cùng ngồi vào bàn. Hà thị từ chối mãi cuối cùng Võ lão thái thái giả vờ giận, lúc này mới đành phải nhận lời.

Đến nước này ba nương con đều lờ mờ nhận ra có gì đó khác thường. Họ với Võ gia cùng lắm chỉ là quan hệ làm ăn nhỏ, dù lão thái thái và thái thái có hiếu khách đến mấy cũng không đến mức giữ khách nhiệt tình như vậy, trông giống như đang cầu cạnh việc gì đó hơn.

Ba người ăn bữa sáng nhạt nhẽo vô vị xong, lão thái thái cười hòa nhã bảo Thanh Hà và một a hoàn khác dẫn Xuân Đào và Lê Hoa ra vườn hoa chơi. Lý Vi giả vờ bám nương, túm c.h.ặ.t vạt áo Hà thị không chịu đi, nàng muốn xem lão thái thái Võ gia này rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Lê Hoa không đi, Xuân Đào tự nhiên cũng chẳng đi vườn hoa gì sất, chỉ là nàng lớn rồi người ta đã có ý không muốn nàng ở đó nghe chuyện, nàng ấy cũng không tiện sán lại gần bèn đứng dưới hành lang, cách cửa năm sáu bước chân, mắt nhìn chằm chằm xuống đất ngẩn ngơ.

Võ lão thái thái đầu tiên là hỏi han khách sáo về tình hình gia đình hiện tại, mùa màng thu hoạch thế nào, đại nha đầu trông cũng lớn rồi đã đính hôn chưa...

Hà thị trả lời từng câu, nhắc đến hôn sự của Xuân Đào, trước nói nhà trượng phu là nhà Triệu Hòe Thụ ở thôn Tiểu Triệu, sau đó thêm một câu:

"Đứa bé đó năm nay vừa đỗ tú tài."

Lời Hà thị vừa dứt, Võ lão thái thái và Võ thái thái đều lộ vẻ kinh ngạc.

Thoáng chốc Võ thái thái cười nhạt:

"Xuân Đào xinh đẹp nết na, cũng chỉ có người đọc sách biết chữ mới xứng đôi."

Hà thị đã định thần lại đáp:

"Đây cũng là phúc phận của Xuân Đào nhà ta, nếu không nhờ tiểu cữu cữu của Lê Hoa bảo lãnh cho thằng bé thì cũng không có cơ hội quen biết."

Võ lão thái thái và Võ thái thái tuy ít ra ngoài nhưng chuyện Hà Văn Hiên học ở trường tư thục trên trấn, năm kia đỗ tú tài được chọn làm lẫm sinh cũng có nghe nói qua.

Nghe nàng nói vậy lại thêm một phen kinh ngạc rồi vỡ lẽ cười nói:

"Hóa ra Hà tú tài là đệ đệ của ngươi."

Hà thị gật đầu xác nhận.

Nụ cười trên mặt Võ lão thái thái trở nên thân thiết hơn lúc nãy một chút, theo câu chuyện nói đến học đường trên trấn rồi lại từ chuyện trường học nói sang chuyện Võ Duệ đi học.

"Duệ ca nhi đứa nhỏ này là do chúng ta từ nhỏ không dạy bảo nghiêm. Mấy hôm trước gây thêm không ít phiền toái cho các vị."

Hà thị vội nói không sao, lại bảo nhà đông con điều kiện kém, để tiểu thiếu gia chịu thiệt thòi...

Võ lão thái thái mỉm cười lắng nghe, đưa tay nâng chén trà rồi cúi đầu nháy mắt ra hiệu với Võ thái thái. Lý Vi thầm nghĩ, rào trước đón sau cả buổi giờ mới vào màn chính đây.

Võ thái thái đợi Hà thị nói xong, sai a hoàn châm trà lại bổ sung thêm hoa quả, cười nói:

"Lý gia đại tẩu nói thế là sai rồi. Tính nết Duệ ca nhi nhà ta chúng ta còn lạ gì, đúng là cái tính phá trời phá đất. Vì cái tính này của nó mà lão thái thái, lão thái gia đều rầu thúi ruột, ngày nào cũng nhắc nhở mà nó cứ bỏ ngoài tai. Lần này chịu đi học cũng là do cha nó ra điều kiện không đi học thì cấm tiệt không cho đến nhà các vị nữa, lúc ấy mới ép được nó đi."

"...Về đến nhà ấy à, còn nhắc mãi chuyện chơi đùa ở nhà các vị. Nào là ai cướp cá của nó, ai tranh ăn tỏi giã lúc ăn sủi cảo..." Nói đến đây nàng ta ngừng lại, quay đầu nhìn Võ lão thái thái một cái rồi nói tiếp: "Nhà chúng ta ấy mà, chỉ có mỗi mụn con là Duệ ca nhi, ngày thường đi học lão thái thái ít gặp, đến ngày nghỉ hễ lơ là một cái là nó lại lẻn sang nhà các vị. Lão thái thái nói riêng với ta, chắc chắn là ở nhà không có đứa trẻ cùng trang lứa chơi cùng nên nó mới không muốn ở nhà..."

"...Nghe nói Niên ca nhi nhà các vị cũng học trên trấn, chơi với Duệ ca nhi cũng khá thân. Một lần lão thái thái lén đến trường xem Duệ ca nhi thấy nó chơi với Niên ca nhi rất vui vẻ. Vương tiên sinh ở trường cũng khen Niên ca nhi nhà các vị chăm chỉ hiếu học thông minh. Lão thái thái về bàn với ta, ta liền nghĩ ra một ý thế này..."

Nàng ta ngừng lại, lại nhìn về phía Võ lão thái thái cười nói:

"Mẫu thân cũng đừng trách con đường đột nhé."

Võ lão thái thái buông tay đang vuốt ve miệng chén, ngẩng đầu mắng yêu:

"Ta lúc trước đã bảo rồi, không cho con nói sao giờ lại nói ra?"

Võ thái thái cười làm lành:

"Con chẳng phải cũng là vì muốn tốt cho Duệ ca nhi sao, không có người bên cạnh cùng học cùng chơi, nó cứ chểnh mảng việc học."

Võ lão thái thái thở dài, nói với Hà thị:

"Hẳn là ngươi cũng nghe ra rồi. Nương Duệ ca nhi ấy à, muốn mời Niên ca nhi vào trong phủ làm thư đồng cho Duệ ca nhi."

Hà thị tuy chưa từng tiếp xúc với gia đình giàu có nào nhưng cũng là người cực kỳ tinh ý, những lời của Võ thái thái, nàng đã suy tính trong lòng mấy lượt. Vốn tưởng Võ thái thái chê Võ Duệ chạy sang nhà mình quá nhiều, lão thái thái và thái thái không vui, không ngờ lại là chuyện này.

Nếu Niên ca nhi thực sự là con nhà nông, có cơ hội như vậy, Hà thị có lẽ sẽ cân nhắc.

Nhưng trước mắt lời đề nghị này của Võ gia lão thái thái và thái thái tuy không quá đáng, thậm chí có ý nâng đỡ nhưng theo bản năng nàng muốn từ chối.

Rốt cuộc là từ chối thẳng thừng hay lấy cớ bàn bạc với trượng phu. Hà thị suy nghĩ mấy vòng, cuối cùng ngẩng đầu lên đứng dậy, cười làm lành nói:

"Lão thái thái, thái thái để mắt đến Niên ca nhi đó là phúc phận của thằng bé. Nhưng đứa trẻ này từ nhỏ lớn lên ở nhà quê, quy củ phép tắc gì cũng không biết hơn nữa nó còn nhỏ, hiện tại cứ mười ngày được về nhà một lần là nó mừng lắm..."