Võ lão thái thái nghe Hà thị lấy cớ này nọ để từ chối, ánh mắt trầm xuống nhưng vẫn cười chỉ vào Võ thái thái:
"Con xem con kìa, ta đã bảo đừng nhắc đến rồi mà. Niên ca nhi tuy là tiểu hài t.ử nhà quê nhưng cũng giống Duệ ca nhi nhà ta là độc đinh."
Võ thái thái cũng không ngờ Hà thị lại từ chối thẳng thừng không chút do dự như vậy, mặt hơi ngượng ngùng hùa theo lời Võ lão thái thái nói vài câu đỡ lời kiểu như mình lỗ mãng, đều là người làm nương thương con, vừa mong con tốt lại vừa không nỡ để con chịu khổ...
Hà thị lại liên tục xin lỗi.
Võ lão thái thái mắt cười, tay trái đặt lên tay phải xoay nhẹ chiếc vòng trên cổ tay, ngắt lời Hà thị:
"Nhà các vị còn có một đứa tên là Xuân Hạnh phải không?"
Hà thị sững người vội cười:
"Con bé đó nghịch ngợm lắm, nhất thời va chạm với tiểu thiếu gia, hôm nay ta thay mặt nó xin lỗi lão thái thái và thái thái."
Nói rồi thi lễ với hai người, Võ lão thái thái vội bảo Thanh Hà đỡ nàng dậy.
Lại cười nói:
"Nương Niên ca nhi à, ta ấy, đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện. Ngươi xem thế này có được không?"
Hà thị vừa bị Thanh Hà ấn ngồi xuống ghế, nghe thấy câu này trong lòng lại thót lên một cái. Gượng cười:
"Lão thái thái có chuyện gì cứ nói ạ."
Võ lão thái thái gật đầu:
"Con bé Xuân Hạnh nhà các vị ấy, ta nghe Duệ ca nhi nói năm nay cũng tám tuổi rồi. Là một đứa trẻ thông minh lanh lợi, Duệ ca nhi từ nhà các vị về ngày nào cũng nhắc đến. Ta tính thế này, Niên ca nhi không thể đến làm thư đồng vậy để Xuân Hạnh vào phủ chúng ta hầu hạ Duệ ca nhi, ngươi thấy thế nào?"
Hà thị nghe xong câu này lập tức không biết trong lòng là tư vị gì. Thế này chẳng phải là bắt Xuân Hạnh vào Võ phủ làm a hoàn sao?
Lý Vi cũng kinh ngạc, lần này lão thái thái sao chẳng rào trước đón sau gì cả cứ thế nói thẳng thừng ra. So ra thì để tiểu tứ tỷ vào Võ phủ làm a hoàn và để Niên ca nhi vào Võ phủ làm thư đồng, nương nàng đương nhiên là phản đối việc trước kịch liệt hơn. Các bà ấy nếu không phải đoán nương nàng trọng nam khinh nữ thì là trong lòng mất kiên nhẫn, lười vòng vo tam quốc nữa.
Đương nhiên cha nàng và Võ chưởng quầy làm ăn gần hai năm nay, chuyện nương nàng thương nữ nhi các bà ấy không thể nào hoàn toàn không biết, vậy thì chỉ có thể là khả năng sau.
Hà thị đứng dậy, trịnh trọng hành lễ với Võ lão thái thái và Võ thái thái:
"Tạ ơn lão thái thái và thái thái để mắt. Chỉ là Lê Hoa còn nhỏ còn phải nhờ Xuân Hạnh trông nom."
Lại bảo ra ngoài cả đêm, sợ mấy đứa nhỏ ở nhà lo lắng liền xin phép cáo từ ngay.
Cuối cùng cảm tạ chuyện Võ phủ mời thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh cho Lê Hoa một lần nữa.
Nụ cười trên mặt Võ lão thái thái tắt ngấm, ngồi ra vẻ một lúc không nói gì thêm, chỉ bảo sau này lên trấn thì ghé vào nhà chơi rồi sai tiểu a hoàn tiễn khách.
Đợi ba nương con đi xa, Thanh Hà sầm mặt nhổ nước bọt về phía xa:
"Đồ không biết điều!"
Võ lão thái thái đưa tay day trán, Võ thái thái vội vòng ra sau lưng nhẹ nhàng xoa bóp cho bà ta, khuyên giải:
"Mẫu thân cũng đừng vì chuyện này mà bực mình, nàng ta chỉ là một mụ đàn bà nhà quê, chắc cũng không hiểu được lợi hại trong đó đâu."
Võ lão thái thái khép hờ mắt để nhi tức xoa bóp một lúc mới chậm rãi nói:
"Võ gia chúng ta ở trấn Lâm Tuyền năm xưa cũng là gia đình số một số hai. Cha Duệ ca nhi mà được một nửa của đại ca nhị ca con thì cũng không đến nỗi chỉ khư khư giữ mấy khoảnh ruộng và hai cái cửa hàng nhỏ, để những kẻ không biết trời cao đất dày coi thường chúng ta."
Mắt Võ thái thái trầm xuống rồi lại lập tức cười rộ lên. Tuy nàng ta cố gắng giữ bình tĩnh nhưng lực tay đã tố cáo tâm trạng nàng ta.
Võ lão thái thái mở mắt ra, xua tay:
"Được rồi, không xoa nữa."
Bà ta ngồi thẳng dậy, Thanh Hà lại gần chỉnh lại y phục bị nhăn cho bà ta.
Võ thái thái vòng ra phía trước bưng chén trà trên bàn dâng lên, lão thái thái nhận lấy:
"Đi bảo với cha Duệ ca nhi, mấy cái thứ rổ rá đó nhập của nhà nào chẳng được?"
Võ thái thái vâng dạ, bảo bữa trưa sẽ nói.
Đêm qua vì viện khách nhỏ, Lý Hải Hâm ngủ ở một gian phòng trống của hạ nhân. Sáng dậy đến viện khách định xem Lê Hoa đỡ chưa. Kết quả nghe bảo ba nương con đã được lão thái thái mời đi rồi.
Hắn đi gặp Võ chưởng quầy nói lời cảm tạ rồi đứng đợi bên ngoài.
Thấy ba nương con Hà thị đi ra vội đón lấy, đang định nói chuyện thì thấy sắc mặt Hà thị không tốt, vội vàng hỏi:
"Lê Hoa vẫn chưa đỡ à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Vi thò đầu ra từ lòng Hà thị, cười gọi một tiếng cha:
"Con khỏe rồi."
Lý Hải Hâm đặt tay lên trán nữ nhi rồi mới yên tâm, lại hỏi Hà thị:
"Thế nàng làm sao vậy?"
Xuân Đào nhìn trái nhìn phải, kéo tay áo Lý Hải Hâm:
"Cha, ra ngoài rồi nói."
Lý Hải Hâm sáng sớm đã chào từ biệt Võ chưởng quầy và Tiền quản gia, lúc này cũng chỉ chuyên tâm đợi ba nương con. Bèn đi dắt xe lừa, cả nhà bốn người ra khỏi Võ phủ.
Đêm qua lúc đến trời tối, Lý Vi lại mê man chưa nhìn kỹ. Lúc này đợi ba người đi ra từ cửa nách phía đông, rẽ ra đường chính mới nhìn lại Võ phủ.
Chỉ thấy một tòa nhà lớn tường gạch xanh cao ngất, mái ngói trùng điệp thấp thoáng sau những tán cây cổ thụ, nhìn qua cũng không hoa lệ lắm nhưng toát lên vẻ phú quý trầm lắng qua thời gian.
Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe lừa đi mãi đến khi cổng lớn Võ phủ bị bỏ lại xa phía sau mới hỏi:
"Nương tụi nhỏ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Hà thị từ lúc thấy Lý Hải Hâm thì cứ ôm c.h.ặ.t Lý Vi không nói một lời, lúc này nghe hắn hỏi mới thở dài, cười khổ kể lại yêu cầu của Võ lão thái thái và Võ thái thái:
"Lần này coi như đắc tội Võ phủ hoàn toàn rồi."
Lý Hải Hâm nhíu mày:
"Sao Võ chưởng quầy không đ.á.n.h tiếng gì với ta?"
Hà thị đang định nói. Lý Vi từ trong lòng nàng thò đầu ra, lanh lảnh nói với vẻ không quan tâm:
"Ông ấy không biết chứ sao!"
Hà thị phì cười:
"Ừ, Lê Hoa nói đúng. Võ chưởng quầy có thể không biết chuyện này."
Hai nương con bà ta và đám a hoàn trong nhà mang lại cảm giác hoàn toàn khác với sự đôn hậu của Võ chưởng quầy.
Lý Hải Hâm vừa đ.á.n.h xe vừa nói:
"Đắc tội cũng chẳng sao. Cùng lắm là ta không bán rổ rá cho họ nữa."
Hà thị "ừ" một tiếng.
Gần trưa Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe đến con đường lớn có trường học trên trấn. Nơi này gần như nằm ở trung tâm thị trấn lại có nhiều học sinh, cửa hàng san sát, bốn người tìm một quán trà nhỏ hai tầng đối diện cổng trường, chọn chỗ ngồi sát cửa sổ trên lầu hai, gọi một ấm trà, hai đĩa điểm tâm.
Phu thê Lý Hải Hâm xuất thân nhà nông, rất ít khi uống thứ đắt tiền như trà, nếu không phải vì đợi Đồng Vĩnh Niên tan học thì mới không bỏ tiền ra mua thứ vừa đắng vừa chát lại đắt đỏ này.
Ngược lại Lý Vi ngửi thấy mùi hương thơm ngát tựa hoa lan này, không kìm được cơn thèm uống liền mấy chén. Thích uống trà cũng coi như là sở thích xa xỉ nhất kiếp trước của nàng, tuy rằng cái sự xa xỉ ấy chỉ là loại Thiết Quan Âm mười mấy tệ một lạng.
Nàng vừa ốm dậy, dạ dày còn yếu, uống được hai chén thì Hà thị không cho uống nữa.
Ngồi trong quán trà g.i.ế.c thời gian đến chính ngọ, cả nhà bốn người vội vàng xuống lầu. Cũng may trong quán trà nhỏ thường có khách gọi một ấm trà ngồi g.i.ế.c thời gian chờ học trò tan học như vậy, tiểu nhị quán trà đối xử với họ cũng coi như khách khí.
Lý Vi cũng không rõ trường học ở đây phân chia thế nào, học hành ra sao, tóm lại từ cổng lớn ùa ra đủ loại học trò lớn bé. Lớn thì chừng mười bảy mười tám tuổi, nhỏ thì cỡ Võ Duệ tầm mười hai mười ba tuổi là nhiều nhất. Ai nấy đều mặc áo dài màu xanh hoặc lam hoặc thủy sắc, tốp năm tốp ba kết bạn đi ra.
Lý Hải Hâm đứng ở cổng trường một lúc mà không thấy Niên ca nhi ra, đang định tìm một đứa trẻ hỏi thăm thì thấy Võ Duệ đang kéo Đồng Vĩnh Niên vội vã đi tới.
Hai người rõ ràng không nhìn thấy Lý Hải Hâm, Võ Duệ vừa kéo Đồng Vĩnh Niên đi vừa nói:
"Lê Hoa nhà các ngươi bị ốm thật đấy. Đang ở nhà ta này. Sáng nay đi học ta còn nhìn thấy mà."
Lý Hải Hâm vội gọi một tiếng:
"Niên ca nhi!"
Võ Duệ thấy Lý Hải Hâm, xì một tiếng:
"Thấy chưa, ta nói mà ngươi không tin."
Đồng Vĩnh Niên vội chạy tới, lo lắng hỏi:
"Cha, Lê Hoa bị ốm sao?"
Lý Hải Hâm chỉ tay ra sau, cười nói:
"Khỏi rồi. Nương con và đại tỷ đều đang đợi con đấy."
--
Hết chương 60.