Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 1: ĐỆ TỬ GÁC CỔNG



Tại một vị diện xa xăm mịt mù, một tinh cầu tu tiên ngút ngàn sóng gió, một đại lục hoang sơ vô định, một quốc gia biên cương hẻo lánh, có một ngọn núi quanh năm sương mù bao phủ mang tên Thủy Nguyệt Sơn.

Ánh trăng non bợt bạt phủ lên rặng núi sương mù của Thủy Nguyệt Đao Tông một màu sắc âm u, tĩnh mịch.

Lưu Phong khoác trên mình bộ y phục xám tro rách rưới của đệ tử ngoại môn. Hắn cầm một thanh đao rỉ sét ố vàng, ngáp ngắn ngáp dài tựa lưng vào cột đá nơi cổng phái.

Hắn nhìn bầu trời đêm mênh mông, thở dài một tiếng đầy ngao ngán.

"Đường tu tiên của người ta thì phong quang vô hạn, cưỡi hạc đạp mây, có tiên nữ bầu bạn. Còn mình thì làm kiếp gác cổng, ngày ngày xách đao đi tuần sụt cả mấy lạng thịt. Cái số này thật là trêu ngươi!"

Lưu Phong gia nhập Thủy Nguyệt Đao Tông đến nay đã tròn năm tháng. Trong khi những đồng môn có đơn linh căn đã sớm bước vào Luyện Khí tầng thứ ba, tầng thứ tư, hắn vẫn dậm chân tại chỗ ở Luyện Khí tầng thứ nhất hèn mọn.

Cái bộ Tam Linh Căn Thổ - Mộc - Kim oái oăm này giống như một cái bình thủng đáy. Linh khí thiên địa hút vào bao nhiêu liền bị phân tán sạch cho ba hệ thuộc tính, khiến độ khó tinh tiến tu vi tăng lên gấp ba lần người thường.

Hắn có vận hành bộ công pháp nhập môn Thủy Nguyệt Đao Kinh đến mức kinh mạch trướng đau, đan điền vẫn trống rỗng, khô cạn.

Khổ nỗi, thời gian không chờ đợi một kẻ phế vật. Chỉ còn đúng một tháng nữa là đến kỳ khảo hạch của đệ tử ngoại môn. Quy tắc của Thủy Nguyệt Đao Tông vô cùng rõ ràng. Ba mươi đệ tử ngoại môn cùng khóa sẽ phải tham gia cuộc khảo hạch này để phân định tương lai.

Kẻ nào không lọt vào nổi mười hạng đầu thì xác định là phải cuốn gói về quê làm kẻ phàm nhân trồng rau nuôi cá, vĩnh viễn đoạn tuyệt với con đường trường sinh.

Hoặc giả, có chấp nhận làm kiếp tán tu hèn mọn, gia nhập mấy cái bang phái bất nhập lưu để làm nhiệm vụ săn yêu thú kiếm vài viên linh thạch sống qua ngày, mạng sống cũng mỏng manh như sợi tóc.

Còn nếu vẫn muốn bám trụ lại tông môn, lựa chọn duy nhất là chấp nhận sự điều động. Vác cuốc xuống hầm ngầm khai thác nguyên thạch biến dị đầy nguy hiểm.

Ngược lại, nếu may mắn lọt vào mười hạng đầu và tu vi có thể đột phá lên Luyện Khí tầng thứ ba, đệ tử đó sẽ được thăng cấp lên làm đệ tử nội môn, một bước lên mây. Đặc biệt, kẻ nào xuất sắc giành được vị trí Hạng nhất thì danh chính ngôn thuận được tự do lựa chọn gia nhập vào một trong ba đại đường yêu thích để hưởng tài nguyên tối cao của tông phái.

"Một tháng nữa... Nghĩ đến thôi đã thấy tương lai tối tăm mịt mù rồi!"

Lưu Phong bất đắc dĩ lắc đầu, chỉnh lại thanh đao rỉ bên hông rồi bắt đầu công việc tuần tra đêm. Hắn lầm lũi đi qua những hành lang đá âm u, xuyên qua rặng trúc rậm rạp phía sau núi.

Chợt, tai hắn giật giật. Từ trong một lùm cây rậm rạp khuất sau vách đá, vang lên tiếng thở dốc dồn dập quỷ dị, xen lẫn tiếng y phục rách toạc xoành xoạch.

Lưu Phong bản tính tò mò, lập tức thu liễm khí tức. Hắn khom lưng rón rén bò sát vào vách đá, ghé mắt nhìn qua khe hở của tán lá bụi rậm.

Bên trong là một khoảng đất trống nhỏ, ánh trăng chiếu rọi rõ mồn một. Một gã trung niên mặc hắc y, chính là Chấp sự của Chấp Pháp Đường tên Mạnh Hùng, đang đè một nữ tử ngoại môn tên Mạn Thanh xuống thảm cỏ.

Khuôn mặt gã vặn vẹo đầy dục vọng, hàm răng vàng ố hằn lên những vệt cười dâm đãng.

Mạn Thanh dưới thân gã da thịt trắng ngần, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo trong đau đớn và mê man. Nàng hoàn toàn không thể phản kháng vì đã bị gã hạ Xuân Dược, loại chất kích dục hạ lưu nhất của giới tu tiên, khiến toàn thân mềm nhũn, linh lực trong người hoàn toàn tê liệt.

Mạnh Hùng thô bạo xé toạc mảnh yếm lụa màu hồng nhạt của nàng, làm lộ ra đôi gò bồng đảo nảy nở, tròn trịa và trắng muốt như bạch ngọc.

Gã cười gằn một tiếng đầy thú tính, trực tiếp đưa bàn tay thô ráp nặn bóp, rồi hung hãn thúc mạnh hạ bộ vào giữa hai chân nàng. Mạn Thanh ngửa cổ, một tiếng rên rỉ không kìm nén được bật ra khỏi bờ môi đỏ mọng.

Đôi chân dài thon thả của nàng vô lực quắp lấy hông gã, cơ thể run lên bần bật theo từng cú va chạm tàn nhẫn và điên cuồng.

Cảnh xuân phập phồng, da thịt đầy mồ hôi quấn chặt lấy nhau dưới ánh trăng. Sự thô bạo của gã đàn ông kết hợp với sự mềm mại, nhục dục của nữ tử tạo nên một bức tranh hoang lạc trần trụi.

Chiếc hông của Mạnh Hùng liên tục nện mạnh vào bờ mông đày đặn của nàng. Tiếng da thịt va chạm vang lên đầy kích thích. Dâm thủy hòa cùng mồ hôi chảy dọc theo đùi trắng muốt, nhỏ giọt xuống thảm cỏ xanh.

"Trời đất ơi... Đúng là bổ mắt! Cảnh xuân thế này mà không xem thì phí hoài cả đời tu tiên!"

Lưu Phong ở bụi rậm nuốt nước miếng ực ực, đầu óc nhảy số rất nhanh. Hắn lén thò tay vào ngực áo, móc ra một viên Lưu Ảnh Thạch, loại đạo cụ dùng để ghi lại hình ảnh.

Hắn khéo léo truyền một tia linh lực Luyện Khí tầng một ít ỏi vào, âm thầm hướng góc quay rõ nét nhất về phía trận chiến mây mưa đầy hoang lạc kia.

Sau khi cuộc mây mưa kết thúc, Mạnh Hùng đứng dậy sửa sang lại y phục. Lưu Phong trong bụi rậm chằm chằm nhìn cảnh nóng trần trụi nãy giờ, khí huyết trong người sôi lên sùng sục, huyết áp tăng vọt.

Tí tách. Một giọt chất lỏng ấm nóng đột ngột từ mũi hắn chảy xuống. Hắn bị xịt máu mũi do kích thích quá độ!

Trong lúc hoảng hốt đưa tay quẹt máu, tâm trí Lưu Phong nhất thời đại loạn, khiến tia linh lực yếu ớt đang truyền vào Lưu Ảnh Thạch vô tình bị dao động nhẹ.

Dù sự dao động này cực kỳ nhỏ, Mạnh Hùng là tu sĩ Luyện Khí tầng cao, giác quan vô cùng nhạy bén. Giữa đêm tối tĩnh mịch, luồng linh lực lạ xuất hiện đột ngột lập tức làm gã giật nảy mình, ánh mắt sắc lẹm quét ngay về phía bụi rậm.

"Kẻ nào?!"

Gã gầm lên một tiếng đầy giận dữ, bàn tay hóa thành một luồng trảo phong thô bạo chém bay bụi rậm nơi Lưu Phong đang trốn.

"Nguy to rồi!"

Hồn siêu phách lạc, hắn nhanh tay nhét Lưu Ảnh Thạch vào ngực áo, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.

Dù hắn cực kỳ rành địa thế ngoại môn, lập tức chọn những lối mòn nhỏ hẹp để lao đi nhằm cắt đuôi đối phương, sự chênh lệch về tu vi giữa Luyện Khí tầng thứ nhất và một gã Chấp sự tầng cao như Mạnh Hùng là một vực sâu vạn trượng.

Mạnh Hùng đuổi theo phía sau giống như một con báo săn đêm, sát ý ngập trời, tiếng gió rít gào ngày càng gần.

"Tên tạp dịch rác rưởi, đứng lại cho ta!"

Lưu Phong vừa chạy vừa ngoác mồm chửi đổng: "Đứng lại để làm bia đỡ đạn cho ông chắc? Nghĩ ta ngu sao!"

Nhưng chạy chưa được ba trăm thước, khi đến bờ vực thẳm sau núi, Mạnh Hùng đã từ phía sau dí kịp ngay sau lưng. Không một lời nói nhảm, gã vận linh lực cuồn cuộn vào nắm đấm, nện thẳng một quyền tàn bạo vào giữa lưng Lưu Phong.

Ầm!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Lưu Phong phun ra một ngụm máu tươi, nghe rõ tiếng xương sườn gãy răng rắc. Do mất đà từ cú đấm ngàn cân của tu sĩ tầng cao, cả cơ thể gầy gò của hắn bay bổng lên không trung, lao thẳng xuống vực sâu tối tăm bên dưới.

"Aaa... Quả này thì mạng thối xong rồi..."

Tiếng hét của hắn tắt ngấm trong màn đêm. Cơ thể hắn va đập vào những cành cây cổ thụ mọc chìa ra ngoài vách đá, giảm bớt lực rơi trước khi đập mạnh xuống một bụi cỏ dày dưới đáy vực.

Lưu Phong tuy không chết, nhưng thương thế cực kỳ nặng nề. Xương cốt toàn thân gãy nát, hơi thở yếu ớt. Hắn lập tức rơi vào trạng thái hôn mê sâu.