Người ta xuyên không thì có hệ thống gánh còng lưng, nhập vào thiên tài, thiên kiêu với vận khí đầy trời, tùy tay cũng nhặt được pháp bảo cấp cao. Còn Lưu Phong? Hắn đen đủi rơi thẳng xuống Thủy Nguyệt Đao Tông, biến thành một tên đệ tử gác cổng không hơn không kém, tài nguyên không có, chỗ dựa cũng không.
Đã vậy, Thủy Nguyệt Đao Tông bề ngoài là danh môn chính phái thanh tịnh, nhưng bên trong lại là một bàn cờ quyền lực đầy tàn nhẫn. Đại trưởng lão quỷ quyệt, sẵn sàng giăng bẫy ngầm giết người không thấy máu; các thế lực ngầm cấu kết, sẵn sàng diệt cỏ tận gốc bất cứ mầm mống tai họa nào.
Một linh hồn lạc lõng đến từ tinh cầu khác như Lưu Phong đột ngột bị đẩy vào trung tâm của những vòng xoáy âm mưu đó ngay khi vừa lập được chút công trạng.
Nhưng kẻ đi săn đôi khi lại trở thành con mồi. Mang theo sự nhạy bén vượt thời đại và bản tính giảo hoạt, thực dụng, Lưu Phong không chọn làm một thiếu niên chính nghĩa ngây thơ. Hắn chọn ẩn mình trong bóng tối, dùng chính những cái bẫy chết chóc của kẻ thù làm bàn đạp để xây dựng thế lực ngầm cho riêng mình.
"Giết người không khó, khó là giết người mà không để lại bóng của mình trên lưỡi đao." Kẻ thông minh dùng đao để sát phạt, còn kẻ tỉnh táo như Lưu Phong sẽ mượn chính con đao của kẻ thù để cất cánh bay cao!