Bình minh trên đỉnh Thủy Nguyệt Sơn thường bắt đầu bằng những làn sương trắng bảng lảng, lười biếng ôm lấy những vách đá dựng đứng như tranh họa đồ. Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị nghiền nát bởi tiếng chiêng đồng vang dội, trầm hùng lan tỏa khắp mười dặm núi rừng.
Thủy Nguyệt Đao Tông vốn dĩ đã lâm vào cảnh suy tàn, cả tông môn tính cả đệ tử ngoại môn lẫn tạp dịch cũng chỉ vừa vặn hơn một trăm con người. Dẫu vậy, trong ngày đại hội ngoại môn này, không gian nhỏ hẹp ấy lại trở nên nghẹt thở bởi những khát khao đổi đời.
Những dải lụa ngũ sắc treo trên các cột đá rêu phong trông thật tương phản với vẻ xơ xác của những mái ngói rêu phong, như một nỗ lực cuối cùng để níu giữ chút dư huy của thời Thượng Cổ. Quảng trường trung tâm với năm đài đấu bằng đá xám là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Đứng đầu danh sách dự thi là năm vị Thiên kiêu của ngoại môn: Lôi Thiết với đôi thiết quyền va vào nhau chan chát; Lâm Phong tiêu sái cùng thanh trường kiếm tỏa ra khí lạnh thấu xương; Hỏa Linh Nhi nóng nảy với mái tóc đỏ rực như lửa thiêu; Bạch Tử Họa luôn phe phẩy chiếc quạt lông vũ với nụ cười bí hiểm; và Trương Cuồng sở hữu thanh đại đao nặng nề đầy sát khí.
Tất cả đều đã chạm ngưỡng Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, là những hạt giống hàng đầu cho mười vị trí đệ tử nội môn. Ở một góc quảng trường, nơi náo nhiệt nhất chẳng phải là đài đấu mà lại là quầy hàng dựng tạm của Chu Đại Phát.
Tên béo này quả thực là một kẻ máu cờ bạc ăn vào tim. Hắn vừa thoăn thoắt phân phát linh quả cho đám đông, vừa khéo léo thấp giọng chào mời cá cược.
"Nào, đặt một ăn hai cho Lôi Thiết đại ca! Đặc biệt, ngựa ô gác cổng Lưu Phong, tỷ lệ một ăn một trăm! Cơ hội nghìn năm có một, một bước lên mây là đây chứ đâu!"
Tiếng rao của Chu béo át cả tiếng gió rít, khiến đám đông không nhịn được mà phá lên cười nhạo báng. Lưu Phong đứng cách đó không xa, tựa lưng vào một cột đá cũ kỹ, miệng ngậm cọng cỏ khô lười nhác.
Nhìn vào cái quầy cược đầy rẫy dục vọng ấy, một luồng ký ức từ tinh cầu xa xôi đột ngột dội về, khiến hắn lâm vào trầm tư. Cờ bạc thực sự có sức phá hoại kinh khủng. Hắn nhớ ở thế giới hiện đại của mình, hằng ngày có hàng vạn thanh niên lâm vào cảnh trắng tay, nợ nần chồng chất, bị giang hồ truy sát đến mức không còn đường sống.
Bản chất của cờ bạc ban đầu chỉ là trò chơi giải trí, thậm chí nhà nước còn hợp pháp hóa nó qua các hình thức xổ số kiến thiết. Lợi nhuận khổng lồ đó được dùng để đầu tư hạ tầng, phúc lợi xã hội. Bản thân Lưu Phong khi ấy cũng thường xuyên mua vài tấm vé cầu may. Trúng độc đắc đâu chưa thấy, đã được một tấm vé số xuyên không đưa tới chốn này.
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự châm biếm sâu sắc. Bản chất cờ bạc thực ra không xấu, kẻ thua cuộc là kẻ không biết quản lý tài chính và kiểm soát xác suất. Nhưng tại nơi này, khi hắn đã nắm giữ thực lực tuyệt đối trong tay, cái xác suất một phần triệu ấy sẽ bị hắn bóp nặn thành sự chắc chắn vĩnh hằng.
Sự suy tư của hắn bị cắt ngang bởi một hồi tù và trầm đục báo hiệu các cao tầng tông môn giáng lâm. Từ phía mây mù bảng lảng trên đỉnh Thủy Nguyệt Điện, từng luồng hào quang rực rỡ lướt tới. Các vị Đường chủ uy nghiêm cưỡi trên những con linh hạc cánh trắng dài trượng dư chầm chậm đáp xuống.
Nhị trưởng lão Liễu Như Yên hôm nay diện một bộ đạo bào đỏ thắm rực rỡ như ráng chiều, mỗi bước chân lướt đi đều tựa như dẫm lên cánh hoa sen, tỏa ra khí chất quyến rũ hút hồn đoạt phách. Theo sát sau nàng là Mạn Thanh, nữ tử vốn chỉ là một nhành cỏ dại đáng thương sau thảm họa của gia tộc họ Thiệu.
Thế nhưng vận mệnh đã xoay chuyển. Để bù đắp cho những mất mát và giữ kín những bí mật đêm đó, gia tộc họ Thiệu đã chính thức nhận nàng làm nghĩa nữ. Khi được đưa về tông môn, Liễu Như Yên kinh ngạc phát hiện Mạn Thanh sở hữu linh căn hệ Hỏa tinh khiết cực kỳ hiếm có, vốn là nhân tài trời ban cho con đường luyện đan đại đạo. Nàng được đặc cách làm thư đồng thân cận cho Nhị trưởng lão.
Chỉ trong một thời gian ngắn, nhờ vào lượng linh dược dồi dào cùng thiên tư trác tuyệt, Mạn Thanh đã đột phá lên Luyện Khí tầng ba sơ kỳ. Gương mặt nữ tử phảng phất một nỗi u sầu, đôi mắt nàng không ngừng tìm kiếm trong biển người một bóng hình vị tiền bối bí ẩn đã cứu mạng mình. Nàng không hề hay biết người đó chính là tên phế vật gác cổng đang đứng ở góc khuất kia.
Cuối cùng, một đạo bạch quang như dải ngân hà từ trên trời giáng xuống, Tông chủ Thẩm Thụy Vân ngự không mà tới. Tà áo trắng bay lượn giữa hư không, khí lạnh tỏa ra khiến quảng trường bỗng chốc trở nên thanh khiết như sương tuyết.
Sau khi các vị tiền bối yên vị trên ghế cao, Chấp sự Trần Vĩnh bước ra dõng dạc tuyên bố quy tắc.
"Đánh tới điểm là dừng, cố ý đả thương hoặc sát hại đồng môn sẽ bị phế bỏ đan điền. Nghiêm cấm dùng độc thuật và ám khí, chỉ được dùng võ công bản tông để phân định cao thấp."
Vòng sơ loại bắt đầu bằng hình thức bốc thăm ngẫu nhiên. Lưu Phong bốc trúng thẻ số mười ba. Đối thủ của hắn là Mãnh Hổ, một đệ tử ngoại môn to con có tiếng là cậy mạnh bắt nạt yếu. Lưu Phong bước lên đài với dáng vẻ nhút nhát, thanh đao rỉ sét cầm trên tay run rẩy như sắp rụng.
Khi tiếng chuông đồng vang lên báo hiệu trận đấu bắt đầu, Lưu Phong trên đài vẫn giữ nguyên vẻ mặt sợ hãi đến mức hai tay run rẩy như sắp rụng. Bước chân hắn lảo đảo bắt đầu thi triển những thế né đòn học mót một cách vụng về, liên tục chạy vòng quanh mép đài khiến đám đông đệ tử ngoại môn bên dưới quảng trường rộ lên những tiếng cười nhạo báng đầy khinh miệt.
Sự nhút nhát của kẻ gác cổng dường như đã triệt để chọc giận Mãnh Hổ. Gã gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ bảo đối phương đứng lại rồi vung đại đao chém ra một chiêu Khai Sơn Trảm bạt mạng, mang theo kình phong xé gió u u bổ thẳng xuống đầu vị sư đệ yếu ớt.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc lưỡi đao sắc bén tưởng chừng đã định đoạt số phận kẻ hèn nhát, Lưu Phong lại tỏ ra hốt hoảng quá mức mà tự vấp chân mình một cái đầy chuẩn xác. Cú ngã lồm cồm khiến cơ thể hắn cúi rạp xuống sát mặt sàn, vừa vặn để mũi đao của Mãnh Hổ rít gào lướt qua đỉnh đầu trong gang tấc.
Lực chém quá mạnh lại đánh vào khoảng không khiến thân hình đồ sộ của Mãnh Hổ hoàn toàn mất đi trọng tâm. Gã lảo đảo lao về phía trước, đúng lúc thanh đao rỉ sét vô dụng trong tay Lưu Phong theo bản năng hoảng loạn vung lên. Cán đao thô kệch một cách "vô tình" nện thẳng vào tử huyệt ngay khớp gối đối phương, phát ra một tiếng "binh" trầm đục.
Tiếng thét đau đớn của Mãnh Hổ vang lên tức thì. Gã không cách nào gượng lại được đà lao mà lăn nhào xuống dưới đài đấu trong sự ngỡ ngàng tột độ của toàn bộ quảng trường. Bầu không khí im lặng quỷ dị kéo dài một chốc trước khi tiếng tuyên bố thắng cuộc đầy miễn cưỡng của Chấp sự Trần Vĩnh vang lên.
Kéo theo đó là vô số tiếng la ó, chửi rủa không ngớt của những kẻ vừa thua cược bên dưới vì cho rằng tên phế vật gác cổng chỉ là con chó ngáp phải ruồi nhặt được đại vận. Giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, Lưu Phong lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất đầy bụi cát, bộ dạng chật vật nhếch nhác. Hắn gãi gãi cái đầu rối bù rồi hướng về phía Chấp sự mà cười ngơ ngác đầy cảm tạ trời đất vì bản thân suýt chút nữa đã tiêu đời, hoàn toàn giấu đi tia sắc lạnh vừa lóe lên nơi đáy mắt.
Ở góc quảng trường, Chu Đại Phát khẽ cười hơ hớ, tay nhanh nhẹn gom lấy những viên linh thạch cá cược vào túi áo. Bởi hắn là kẻ duy nhất biết rõ đêm qua tên nhóc này đã dùng chính đao pháp rỉ sét ấy chém đứt lìa một gốc cổ thụ bằng một đường đao sắc lẹm đến nhường nào làm gì có chuyện may mắn nào ở đây.
Kết thúc ngày thi đấu đầu tiên, danh sách 15 người thắng cuộc đã lộ diện. Lưu Phong thắng một cách bẩn nhất, nhưng hắn vẫn lọt vào vòng tuyển chọn ngày mai. Đứng nhìn danh sách trên bảng đá, Lưu Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt vô tình chạm phải sự nghi hoặc từ phía Mạn Thanh trên đài cao. Cuộc chơi này, giờ mới thực sự khai màn.