Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 12: ĐAO RỈ ĐẤU QUẠT LÔNG - MÀN KỊCH VÔ LIÊM SỈ



Chính ngọ trên đỉnh Thủy Nguyệt Sơn nóng hầm hập như một tôn lò luyện khổng lồ bị nung đỏ đến cực hạn. Vầng thái dương treo lơ lửng giữa trời, từng đợt nhiệt lãng cuộn cuộn bốc lên từ quảng trường đá xám khiến không gian quanh ba tòa đài đấu trở nên méo mó, vặn vẹo như mặt nước.

Sau hai màn nghiền ép đầy bá đạo của Lôi Thiết cùng Lâm Phong, bầu không khí toàn bộ ngoại môn đã hoàn toàn bị đẩy lên đỉnh điểm cuồng nhiệt. Đệ tử các phong chen chúc kín quảng trường, tiếng bàn luận, tiếng hò hét, tiếng tranh cãi vang vọng khắp nơi. Thậm chí còn có người mở cược linh thạch ngay tại chỗ để đoán xem vòng tiếp theo sẽ còn xuất hiện bao nhiêu ngựa ô.

Đúng lúc ấy, thanh âm hùng hậu của Chấp sự Trần Vĩnh lại vang vọng khắp quảng trường.

"Trận thứ ba vòng tuyển chọn! Thiên kiêu ngoại môn Bạch Tử Họa đối đầu đệ tử gác cổng Lưu Phong!"

Khoảnh khắc cái tên "Lưu Phong" vang lên, cả quảng trường bỗng khựng lại trong nửa nhịp ngắn ngủi, rồi ngay sau đó bùng nổ thành những tràng cười vang dội. Hiển nhiên qua vòng đầu gặp may, cái danh đệ tử gác cổng của hắn đã trở thành trò cười nổi tiếng nhất ngoại môn hôm nay.

"Ha ha! Tên này lại lên nữa à?" "Vận khí đúng là nghịch thiên!" "Lần trước né được là may mắn, lần này gặp Bạch sư huynh thì có chạy đằng trời!" "Ta cược hắn không chống nổi ba chiêu!"

Giữa vô số ánh mắt chế giễu ấy, Lưu Phong chậm rì rì bước lên đài. Bộ dáng của hắn vẫn y hệt như cũ: áo xám nhăn nhúm, tóc tai rối bù, lưng hơi khom xuống, thanh đao gỉ phía sau lưng trông chẳng khác nào món đồ bổ củi nhặt từ đống sắt vụn. Từ trên xuống dưới đều lộ ra khí chất của một tên tạp dịch nghèo túng không hơn không kém.

Trái ngược hoàn toàn với hắn, Bạch Tử Họa đứng chắp tay ở đầu bên kia võ đài, bạch y tung bay trong gió nóng, ngọc quan buộc tóc sáng bóng dưới ánh mặt trời. Chiếc quạt lông vũ trong tay hắn khẽ phe phẩy, phong thái phiêu dật chẳng khác nào công tử bước ra từ tranh thủy mặc.

Một người như tiên nhân hạ phàm, một kẻ như ăn mày đầu phố. Sự đối lập ấy khiến trận đấu còn chưa bắt đầu đã biến thành một màn khôi hài cực lớn trong mắt đám đông.

Bạch Tử Họa nhìn xuống Lưu Phong, đáy mắt hiện lên vẻ thương hại pha lẫn khinh miệt. Hắn rất thích cảm giác này, cảm giác đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh. Trong suy nghĩ của hắn, đây mới là tu tiên chân chính: thiên kiêu nên được đứng ở nơi cao nhất để tiếp nhận ánh mắt ngưỡng vọng của người khác, còn những kẻ như Lưu Phong chẳng qua chỉ là cỏ dại ven đường.

Lưu Phong vừa bước lên đài đã lập tức cúi người chắp tay, trên mặt nặn ra biểu cảm thấp thỏm vô cùng chân thật.

"Bạch sư huynh... đệ tử tu vi thấp kém, lát nữa mong sư huynh hạ thủ lưu tình. Nếu bị đánh nằm cáng xuống đài thì quả thật rất ảnh hưởng hình ảnh tông môn..."

Lời vừa dứt, phía dưới đã vang lên một tràng cười ầm ĩ.

Bạch Tử Họa khẽ phe phẩy quạt lông, khóe môi cong lên đầy vẻ quân tử giáo huấn hậu bối.

"Lưu sư đệ, tu hành là con đường nghịch thiên tranh mệnh, vận khí không thể theo ngươi cả đời. Hôm nay ta nhường ngươi ba chiêu để tránh điều tiếng lấy mạnh hiếp yếu."

Nghe xong, đám đệ tử bên dưới lập tức đồng loạt tán thưởng. "Không hổ là Bạch sư huynh!" "Đúng phong phạm thiên kiêu!" "Đây mới gọi là khí độ!"

Lưu Phong cúi đầu liên tục cảm tạ, nhưng sâu trong đầu hắn, tư duy của một kẻ từng lăn lộn giữa xã hội hiện đại lại đang vận chuyển cực nhanh. Hắn hiểu rất rõ một đạo lý: loại người càng thích dựng hình tượng quân tử, lại càng dễ chết sớm. Bởi vì thứ bọn chúng coi trọng nhất không phải thắng bại, mà là mặt mũi.

Một khi quá để tâm đến phong thái, trong chiến đấu sẽ tự nhiên sinh ra sơ hở. Đây chính là khác biệt giữa "thiên tài được nuôi dưỡng trong tông môn" và "một kẻ từng lăn lộn trong xã hội thực dụng". Người trước thích thắng đẹp, người sau chỉ cần sống sót.

Trong đầu Lưu Phong, chiến thuật đã hoàn toàn thành hình. Vòng trước hắn diễn vai "kẻ gặp may", vòng này hắn sẽ diễn vai tiểu nhân vô liêm sỉ nhất toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông. Không cần oai phong, không cần khí chất, càng hèn càng tốt, càng khiến người khác khinh thường càng an toàn.

Bởi vì thiên tài sẽ bị vô số người để mắt, nhưng một tên vô sỉ chỉ khiến người ta chán ghét mà thôi. Đối với hắn hiện tại, bị ghét còn tốt hơn bị chú ý. Một người khôn ngoan luôn hiểu rõ: muốn sống lâu trong một nơi đầy sói dữ thì tốt nhất đừng bao giờ để bản thân trông giống con đầu đàn.

Kẻ càng nổi bật, càng dễ bị người khác nghiên cứu. Chỉ có rác rưởi mới khiến người ta lười đề phòng.

"Bắt đầu!" Ngay khi tiếng hô vừa vang lên, Lưu Phong lập tức bộc phát, không có nửa câu khách sáo, càng không cho đối phương bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Hắn đạp mạnh xuống mặt đài, linh lực hệ Kim cô đọng dưới gan bàn chân tạo thành một tiếng nổ trầm đục, cả thân hình gầy gò lao vút đi như mũi tên rời dây.

Thanh đao gỉ phía sau lưng đồng thời rời vỏ, hóa thành một đạo hàn quang bổ thẳng xuống đỉnh đầu Bạch Tử Họa. Một đao này cực nhanh, hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của mọi người. Bạch Tử Họa vốn còn đang duy trì phong thái tiêu sái lập tức biến sắc. Hắn căn bản không ngờ tên gác cổng này lại vô sỉ đến mức vừa khai chiến đã trực tiếp đánh lén.

"Vô liêm sỉ!" Bạch Tử Họa thất thanh quát lớn, theo bản năng nâng quạt đỡ lấy.

"Keng!!!"

Tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp quảng trường. Lực phản chấn khiến hai tay Bạch Tử Họa tê rần, cả người bị chém lùi liên tiếp bảy tám bước mới miễn cưỡng đứng vững. Mái tóc vốn chỉnh tề cũng bị đao phong cắt rơi vài sợi, dáng vẻ phiêu dật lúc nãy lập tức tan nát hơn nửa.

Toàn trường nhất thời chết lặng. Ngay cả các trưởng lão trên đài cao cũng hơi ngẩn người. Không ai nghĩ tới tên gác cổng kia lại chơi kiểu bỉ ổi đến như vậy. Nhưng điều đáng ghét nhất là... hắn còn chơi cực kỳ hợp lý.

Một trận đấu sinh tử thật sự vốn đâu có quy củ "đợi ngươi tạo dáng xong mới đánh". Lưu Phong chẳng qua chỉ đem quy luật tàn khốc nhất của thế giới tu tiên phơi bày ra giữa thanh thiên bạch nhật mà thôi. Đúng lúc tất cả còn đang ngây người, Lưu Phong đã bật lùi về phía sau, bộ dáng như vừa đánh lén thất bại còn mặt dày cười hề hề.

"Ái chà! Bạch sư huynh quả nhiên thần công cái thế! Sư đệ đánh lén như vậy mà vẫn không thắng được! Đây mới là chiêu thứ nhất thôi nhé!"

Ầm!

Cả quảng trường lập tức bùng nổ tiếng chửi rủa. "Con mẹ nó!" "Quá vô sỉ!" "Đánh lén còn nói lớn tiếng như vậy?" "Ta chưa từng thấy ai hèn thế này!"

Nhưng giữa vô số tiếng mắng nhiếc ấy, trên đài cao lại xuất hiện một cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Thẩm Thụy Vân lúc này lại đang cười. Không phải kiểu cười xã giao lạnh nhạt thường ngày, mà là một nụ cười thật sự xuất phát từ hứng thú trong lòng.

Bởi vì người khác chỉ nhìn thấy sự vô sỉ của Lưu Phong, còn nàng lại nhìn thấy thứ ẩn sau màn kịch ấy. Một sự tỉnh táo và khôn ngoan vượt xa lứa tuổi của hắn.

Một người bình thường nếu có chút thực lực sẽ hận không thể phô bày toàn bộ trước mặt người khác, nhưng tên tiểu tử này lại hoàn toàn trái ngược. Hắn giống như một con sói già cố tình khoác da chó hoang, chủ động biến mình thành trò cười để che giấu răng nanh thật sự. Loại tư duy ấy không giống thiếu niên mười lăm tuổi, mà giống một lão hồ ly từng lăn lộn vô số năm giữa những cuộc đấu đá sinh tử.

Hắn hiểu rất rõ cái giá của việc nổi bật. Trong một tông môn đầy phe phái như Thủy Nguyệt Đao Tông, biểu hiện thiên phú quá mức chẳng khác nào tự treo bảng "hãy tới giết ta". Cho nên hắn tình nguyện mang danh vô sỉ, tình nguyện bị người ta cười nhạo, cũng không muốn bước vào tầm mắt của những kẻ thật sự nguy hiểm.

Mà điều khiến Thẩm Thụy Vân cảm thấy thú vị nhất chính là ở chỗ này: kẻ khác liều mạng muốn leo lên cao, còn hắn lại liều mạng kéo bản thân xuống thấp. Một người mười lăm tuổi có thể hiểu đạo lý "ẩn phong tàng mang" đến mức ấy, quả thật hiếm thấy đến đáng sợ.

Ngồi bên cạnh, Liễu Như Yên nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của Tông chủ mà cả người đều cảm thấy không chân thật. Sáu mươi năm qua nàng chưa từng thấy vị tỷ tỷ lạnh như băng này thật sự vui vẻ vì một trận đấu Luyện Khí nhỏ bé như vậy.

Đúng lúc ấy, giọng nói nhầy nhụa của Phương Hắc Hổ lại truyền đến qua thần thức.

"Liễu muội, nếu tên gác cổng kia bại trong một nén nhang, muội tặng ta một món đồ thiết thân thế nào? Nếu hắn thắng, ta thua muội một kiện pháp bảo trung phẩm."

Liễu Như Yên thiếu chút nữa bóp nát tay vịn ghế. Gương mặt thanh tú đỏ bừng lên không phải vì e thẹn, mà là vì tức đến run người trước sự vô sỉ của lão già này. Đáng chết hơn nữa là đám đệ tử phía dưới thấy mặt nàng đỏ lên lại bắt đầu xì xào bàn tán, khiến nàng hận không thể một chưởng đánh chết toàn bộ.

Nàng nghiến răng nhìn xuống đài, trong lòng hung hăng mắng: "Tiểu tử thúi... ngươi mà thua, lão nương sẽ tự tay băm ngươi thành tám khúc..."

Ở phía dưới quảng trường, Mạn Thanh lại đang nhìn chằm chằm vào thân ảnh Lưu Phong, ánh mắt càng lúc càng phức tạp. Ngay khoảnh khắc hắn bộc phát linh lực hệ Kim, nàng đã lập tức nhận ra "mùi vị" quen thuộc ấy. Luồng khí tức sắc bén lạnh lẽo kia giống hệt đêm hôm đó dưới Chấp Pháp Đường, khiến trái tim nàng khẽ run lên.

Không sai được, tên hỗn đản giả heo ăn thịt hổ này chính là kẻ đã cứu nàng xong rồi biến mất như ma đêm ấy! Nghĩ đến chuyện bản thân bị hắn lừa suốt bao lâu nay, trong lòng nàng vừa tức đến nghiến răng, vừa có một loại cảm xúc buồn cười khó hiểu. Rõ ràng mạnh đến mức quỷ dị, vậy mà ngày nào cũng giả bộ như chó chết sắp bị người ta đánh phế.

Loại tính cách này quả thực vô sỉ đến mức khiến người khác muốn đấm hắn vài quyền. Trong khi bên ngoài khán đài đang dậy sóng, trận chiến trên võ đài vẫn tiếp tục diễn ra theo tiết tấu cực kỳ quỷ dị.

Lưu Phong lúc thì lăn, lúc thì né, lúc thì giả bộ hoảng hốt chạy loạn, bộ dáng giống hệt một con gián mạng lớn bị ép vào góc tường. Nhưng điều khiến Bạch Tử Họa phát điên là... hắn căn bản không thể đánh trúng tên khốn này. Mỗi lần chiếc quạt lông sắp chạm vào người đối phương, Lưu Phong đều dùng một góc độ vô cùng quỷ dị né đi trong gang tấc.

Bộ pháp của hắn nhìn thì hỗn loạn như chó chạy ngoài chợ, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện tất cả đều được tính toán cực kỳ chuẩn xác. Đây chính là điểm đáng sợ nhất trong chiến đấu của Lưu Phong. Hắn không đánh theo chiêu thức, mà đánh theo tư duy thực chiến.

Hắn không quan tâm đẹp hay xấu, càng không quan tâm tư thế có mất mặt hay không. Chỉ cần né được đòn, lăn xuống đất hắn cũng làm không chút áp lực tâm lý. Bởi vì trong nhận thức của hắn, người còn sống mới có tư cách nói về tôn nghiêm. Kẻ chết dù có ngã xuống thật đẹp... cũng chỉ là một cái xác dễ nhìn hơn mà thôi.

Trong đầu Lưu Phong lúc này lại đang suy nghĩ một chuyện khác: "Thắng trận này là đủ vào nội môn rồi... vòng sau giả bệnh nhận thua cho khỏe. Làm thiên tài mệt bỏ mẹ, làm phế vật lĩnh linh thạch của Chu béo mới là chân ái..."

Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo bỗng nhiên vang thẳng vào thức hải hắn.

Thẩm Thụy Vân (thần thức): "Tiểu tử, nếu ngươi dám cố ý nhận thua, ta sẽ tịch thu toàn bộ linh thạch của Chu Đại Phát, tiện thể ném hắn đi lao dịch ba tháng."

Sắc mặt Lưu Phong lập tức xanh mét. Bà cô này là Tông chủ hay xã hội đen vậy?! Đụng tới tiền của ta thì thôi đi, nhưng đụng tới tiền của Chu béo chẳng khác nào lấy mạng hai đứa bọn ta.

Khóe miệng Lưu Phong co giật dữ dội, mà cũng chính khoảnh khắc ấy, "máu chó" trong người hắn bắt đầu nổi lên thật sự. Nếu đã vậy... thì đừng trách lão tử chơi lớn! Lưu Thủy Bộ, thân pháp hắn luyện từ Vạn Diệp Phi Kim, đột nhiên bộc phát đến cực hạn.

Thân ảnh hắn lập tức hóa thành một chuỗi tàn ảnh quỷ dị trên võ đài, khiến Bạch Tử Họa xoay quạt đến hoa cả mắt. Đúng lúc nén nhang sắp cháy hết, Lưu Phong bỗng hét lớn một tiếng "Ui da!", sau đó cực kỳ khoa trương giả bộ trượt chân, cả người lao thẳng vào ngực Bạch Tử Họa.

Bạch Tử Họa biến sắc, theo bản năng đưa tay đỡ lấy. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, một tay Lưu Phong đã kéo mạnh thắt lưng hắn, tay còn lại cực kỳ âm hiểm điểm nhẹ vào huyệt dưới nách. Lực đạo không mạnh, nhưng vừa đủ phá vỡ trọng tâm trong lúc đối phương đang hoảng hốt.

Một chiêu này nhìn qua giống như tai nạn ngoài ý muốn, nhưng thực chất lại là kỹ thuật cận chiến cực kỳ bẩn mà Lưu Phong đúc kết từ vô số lần đánh nhau ở kiếp trước. Con người khi mất thăng bằng sẽ gần như vô thức ưu tiên giữ cơ thể cùng quần áo ổn định trước tiên.

Bạch Tử Họa quá coi trọng hình tượng, cho nên khoảnh khắc bị kéo lệch trọng tâm, phản ứng đầu tiên của hắn không phải phản kích... mà là giữ phong thái. Trong chiến đấu, chỉ cần xuất hiện một ý niệm thừa thãi như vậy... đã đủ quyết định thắng bại.

Vèo! Cả người Bạch Tử Họa lập tức bay thẳng khỏi võ đài.

"Bình!"

Bụi đất tung lên mù mịt. Cả quảng trường lần nữa rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Mà ở mép đài đấu, Lưu Phong lúc này đang treo lơ lửng trên dây thừng như một con khỉ suýt ngã chết. Hắn mặt mày hoảng hốt hét lớn.

"May quá! Suýt nữa ta cũng rớt rồi! Bạch sư huynh! Tiểu đệ thật sự không cố ý đâu!"

Toàn trường triệt để chết lặng.