Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 16: THIÊN TÀI HAY THIÊN TAI?



Ngày thứ năm kể từ lúc Lưu Phong bất tỉnh, bình minh vẫn phủ xuống Thủy Nguyệt Sơn như thường lệ. Nhưng bên trong dược phòng, một thiếu niên đang trải qua giây phút định mệnh.

Khi Lưu Phong mở mắt, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ nhõm chưa từng có. Toàn thân hắn như trút bỏ được gánh nặng từ lúc xuyên không tới giờ. Linh lực trong đan điền tràn đầy, tinh thần sảng khoái, mọi áp lực, lo âu đều tan biến. Hắn chưa tỉnh hẳn. Chỉ mơ hồ.

Trong cơn mơ hồ ấy, ký ức về giấc mộng xuân dưới dòng suối tiên đột ngột hiện về. Dung nhan tuyệt mỹ của nữ nhân kia rõ mồn một trong tâm trí. Khóe miệng hắn từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười thỏa mãn đầy vẻ đê tiện và bỉ ổi của kẻ vừa có một giấc mơ đẹp. Một giọt nước dãi từ khóe miệng hắn khẽ rơi xuống gối.

Liễu Như Yên ngồi trên chiếc ghế đá cách đó không xa. Là cường giả Trúc Cơ, nàng không cần ngủ, nhưng đôi lúc nhàm chán, nàng vẫn nhắm mắt dưỡng thần. Dù vậy, thần thức của nàng vẫn luôn hoạt động, bao phủ mọi động tĩnh trong phạm vi vài trượng.

Nàng cảm nhận được Lưu Phong đang tỉnh. Nàng thấy nụ cười bỉ ổi trên môi hắn. Thấy cả giọt nước dãi kia. Và rồi, thần thức nàng vô tình quét xuống phía dưới, một vật đang dựng đứng, rõ ràng, không thể che giấu.

Dù chưa ăn thịt heo, nàng vẫn biết heo chạy. Gương mặt thanh tú của vị nữ cường giả thoáng đỏ lên. Thường ngày nàng vốn ưa thích y phục mang sắc hồng và đỏ rực rỡ, nhưng lúc này sắc đỏ trên má nàng còn rực hơn cả tà áo đang mặc. Nàng chưa từng thấy ai có bộ dạng bất kính như vậy trong lúc tỉnh dậy. Nếu nàng biết hắn đang nghĩ về ai, chỉ một chưởng, hắn đã xong đời.

Nhưng nàng không biết. Nàng ở đây vì một lý do khác, để đảm bảo hắn trong quá trình đột phá không gặp nguy hiểm. Và trong lòng nàng cũng thấy hơi có lỗi. Nàng đã quá mạnh tay khi kiểm tra hắn lần trước, việc tự mình chăm sóc hắn vài ngày xem như bù đắp.

Khi Lưu Phong thực sự mở mắt, hắn giật mình thấy nàng đang ngồi đó. Ngay lập tức, mặt hắn đỏ bừng, toàn thân cứng đờ, lắp bắp lên tiếng.

"Nhị... Nhị trưởng lão! Ta... ta đang ở đâu? Sao người lại ở đây?"

Hắn hoàn toàn bất tỉnh khi rớt xuống võ đài, nên mọi chuyện đương nhiên hắn không biết.

Với tâm cảnh Trúc Cơ vững vàng, Liễu Như Yên nhanh chóng thu lại nét lúng túng. Nàng nghiêm giọng, khí độ trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc.

"Chúc mừng ngươi đã tỉnh."

"Chúc mừng ngươi đã đạt hạng ba trong kỳ khảo hạch đệ tử ngoại môn lần này."

"Chúc mừng ngươi đã được nhận vào Luyện Dược Đường."

Hàng loạt thông tin ập tới khiến Lưu Phong đờ người. Cảm giác đỏ mặt, bối rối hoàn toàn bay sạch. Trong đầu hắn lập tức dâng lên một nỗi sầu muộn.

Mẹ kiếp, ở Trái Đất vì yêu thích cái ngành Công nghệ Sinh học mà mình đã dành ra 5 năm miệt mài trên giảng đường đại học. Rồi lại thêm gần 10 năm ròng rã đi làm, ngày ngày chui rúc phòng thí nghiệm soi kính hiển vi, phân tách dược tính. Suốt mười mấy năm đối diện với mấy thứ cỏ cây, tế bào đó, mình đã sớm thấy nhàm chán đến tận cổ rồi!

Khó khăn lắm mới có cơ hội xuyên không đến thế giới tu tiên này, mình chỉ muốn ngự kiếm phi hành, một chưởng tan núi, một ý niệm bay như lưu tinh, trở thành cường giả chân chính mà Trái Đất không thể làm được! Chứ ai rảnh đâu mà lại đi giẫm vào vết xe đổ, tiếp tục quay về trồng cây sắc thuốc?

Hắn lập tức chắp tay, khẩn khoản lên tiếng.

"Nhị trưởng lão, đệ tử không muốn vào Luyện Dược Đường! Đệ tử nguyện bái nhập Chiến Đường để rèn luyện bản thân, mong trở thành cường giả che chở tông môn!"

Hắn phản đối, nhưng ở nơi lấy sức mạnh làm tôn nghiêm này, lời nói của kẻ yếu hoàn toàn vô hiệu.

Liễu Như Yên không cho hắn cơ hội lựa chọn. Nàng phất tay, hai quyển sách bay thẳng vào lòng hắn, một quyển Dược Liệu Căn Bản, một quyển Luyện Đan Nhập Môn.

Lưu Phong trong lòng vẫn kháng cự. Nơi này toàn là nữ nhân, ở lại đây phiền phức chết đi được. Hắn quyết định liều một phen, đẩy hai quyển sách ra, dập đầu nói.

"Đệ tử vô cùng cảm ơn Nhị trưởng lão đã quan tâm. Nhưng đệ tử tâm hướng chiến đạo, thật sự không muốn bái nhập Luyện Dược Đường! Xin trưởng lão thu hồi thành mệnh!"

Lời vừa dứt.

Vút!

Một đạo hỏa lực nóng rực từ ngón tay Liễu Như Yên bay thẳng vào hắn. Không kịp né, không thể tránh, hắn ăn trọn một tia hỏa lực cường đại.

Bốp!

Thân hình gầy gò bị đánh văng vào góc giường. Quần áo cháy xém, khói bốc lên nghi ngút. Đầu tóc bù xù, dựng đứng, mặt mày đen nhẻm như vừa bị nướng trên lò lửa. Một mùi khét nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng.

Liễu Như Yên không nói gì thêm. Nàng đứng dậy, tà áo đỏ khẽ lay động rồi xoay người rời đi. Trước khi bước ra cửa, nàng chỉ buông lại một câu lạnh lùng.

"Mạn Thanh vào chăm sóc hắn."

Cánh cửa khép lại. Trong phòng chỉ còn Lưu Phong nằm gục ở góc giường, toàn thân đen nhẻm, mắt mở to đầy ngỡ ngàng, tóc tai dựng đứng như vừa bị sét đánh, miệng còn khẽ ho ra một ngụm khói xám.

Một lúc sau, Mạn Thanh bước vào. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của hắn, nàng vội lấy tay che miệng, hai vai run run cố nén tiếng cười.

Nửa canh giờ sau, Lưu Phong mới chậm rãi từ phòng tắm bước ra. Lúc này, mái tóc cháy xém đã bị cạo sạch, để lộ cái đầu trọc bóng loáng. Gương mặt dù đã lau rửa sạch sẽ nhưng làn da vẫn còn ám muội than đen, bộ dạng nhìn vào vô cùng quái dị. Hắn vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Mạn Thanh đang khom người, hai tay ôm lấy bụng, cười đến mức không đứng thẳng dậy nổi.

Lưu Phong nhíu mày khó hiểu, tiện tay cúi xuống nhìn mặt nước trong chậu đồng bên cạnh, rồi lập tức trầm mặc.

Một cái đầu trọc đen nhẻm phản chiếu trong nước, phía trên không còn lông mày. Làn da bị hun cháy thành màu than nhạt, lại phối với bộ bạch y tinh khiết của Đan Phòng. Tổng thể nhìn qua giống hệt một quả trứng luộc bị nướng quá lửa rồi cố nhét vào áo tiên nhân.

Khóe miệng hắn co giật vài cái, sau đó lặng lẽ quay mặt nhìn vào tường.

"Nhị trưởng lão..."

"Bà ác thật."

Mạn Thanh cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa, bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa tiểu viện yên tĩnh khiến cả căn phòng vốn nặng nề vì đan dược và sách vở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn vài phần.

Lưu Phong ai oán quay đầu lại nhìn nàng: "Tỷ tỷ có thôi đi không? Sẽ có một ngày ta báo thù..."

Hắn cười hắc hắc đầy âm hiểm, trong đầu lúc này đã hiện ra bảy bảy bốn mươi chín cách trả thù vị sư phụ bắt đắc dĩ kia. Chỉ là nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng hình ảnh hiện lên rõ nhất trong đầu hắn lại là cảnh xuân mộng mấy ngày trước dưới dòng suối nọ. Gương mặt vốn đã đen giờ lại càng trở nên quái dị hơn vài phần.

"Thôi bỏ đi..."

Hắn thở dài một hơi đầy tang thương rồi ngồi xuống bàn, kéo hai quyển sách lại trước mặt mình.

Mạn Thanh lúc này cũng dần khôi phục vẻ tự nhiên thường ngày. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, bắt đầu kiên nhẫn giảng giải cách phân biệt linh dược, từ hình dáng lá cây, đặc tính dược tính cho tới phương pháp phối hợp giữa các loại linh thảo khác nhau.

Ban đầu nàng còn nghĩ hắn chỉ miễn cưỡng học đối phó, nhưng càng nói nàng càng kinh ngạc. Bởi vì gần như tất cả mọi thứ Lưu Phong chỉ cần nghe một lần là nhớ.

Rất nhiều linh dược hắn chỉ liếc mắt qua một lần đã có thể nói ra đặc tính cùng công dụng đại khái, thậm chí còn tự suy luận được vài loại dược tính tương khắc khiến ngay cả Mạn Thanh cũng phải sửng sốt. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn bốn chữ không ngừng vang vọng: thiên tài chi tử.

Một canh giờ trôi qua, gần trăm loại linh dược đã bị hắn ghi nhớ sạch sẽ.

Nhưng đối với Lưu Phong, đây thật ra chỉ là "ôn tập" mà thôi. Hắn từng học công nghệ sinh học ở thế kỷ hai mươi mốt, từng nghiên cứu cấu trúc tế bào, phản ứng dung hợp, chiết xuất hoạt tính sinh học suốt nhiều năm trời.

Hiện tại đổi từ kính hiển vi sang linh lực, đổi từ máy móc sang đan lô, bản chất kỳ thực cũng không khác biệt quá lớn. Luyện đan suy cho cùng vẫn chỉ là chiết xuất, dung hợp, cân bằng cùng khống chế.

Chỉ khác ở thế giới này, thứ thao túng không phải điện năng mà là linh lực. Cũng vì dùng linh lực trực tiếp cưỡng ép dung hợp dược tính nên mới xuất hiện hiện tượng bạo lô cùng phản phệ linh khí.

Ngoài điểm đó ra, rất nhiều lý luận giữa khoa học hiện đại và đan đạo tu tiên thật ra lại có điểm tương đồng đến kỳ dị. Càng học, ánh mắt Lưu Phong càng dần trở nên nghiêm túc. Hắn bắt đầu có một loại cảm giác rất quái lạ, như thể tri thức của hai thế giới đang chậm rãi dung hợp trong đầu mình.

Một bên là khoa học hiện đại, một bên là đan đạo tu tiên. Hai con đường tưởng chừng hoàn toàn khác biệt nhưng cuối cùng lại dần dẫn tới cùng một điểm chung. Nhưng rất nhanh hắn liền lắc đầu xua đi suy nghĩ ấy.

"Một tuần thì một tuần vậy..."

Hắn ngả người dựa ra sau ghế, bất lực nhìn cái đầu trọc phản chiếu qua gương bên cửa sổ: "Với cái hình dạng này thì ta cũng chẳng muốn ra ngoài gặp ai nữa."

Mạn Thanh lại bật cười.

Và đúng như yêu cầu của Nhị trưởng lão, suốt một tuần kế tiếp, Lưu Phong thật sự không bước chân ra khỏi tiểu viện nửa bước. Ban ngày học dược lý, ban đêm luyện công, thỉnh thoảng lại bị Mạn Thanh kéo đi nhận biết linh thảo thật.

Cuộc sống trôi qua yên bình tới mức ngay cả chính hắn cũng bắt đầu hoài nghi liệu mấy ngày trước cái cảnh một đấu bốn thê thảm kia có phải chỉ là một cơn ác mộng hay không.

Mà cũng trong lúc ấy, sâu trong mật thất của Tông chủ đại điện, một nữ đệ tử áo đen đang quỳ gối bẩm báo toàn bộ tình hình gần đây của Lưu Phong. Từ việc thương thế hắn đã hoàn toàn hồi phục, trong lúc dưỡng thương lại đột phá Luyện Khí tầng ba, cho tới chuyện hắn bị ép học luyện đan, không sót một chi tiết nào.

Ngón tay Thẩm Thụy Vân khẽ gõ nhịp trên mặt bàn đá, ánh mắt sâu thẳm như đang suy tính điều gì đó rất lâu.

"Tiếp tục theo dõi."

Thanh âm nàng vẫn bình thản như cũ. Đợi nữ đệ tử lui xuống, mật thất lần nữa trở về yên tĩnh, Thẩm Thụy Vân mới khẽ tựa người ra sau ghế, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Chỉ gần hai tháng mà đã liên tục đột phá hai lần, nếu như vậy còn không phải thiên tài... thì là gì đây?

Ánh mắt nàng dần trở nên sâu xa hơn vài phần. Ba tháng nữa sẽ là thời điểm khai mở Thượng Cổ Bí Cảnh của Thủy Nguyệt Đao Tông, nơi chỉ mở ra ba năm một lần dành cho đệ tử từ Luyện Khí tầng năm đến tầng chín tiến vào khảo luyện.

Nghe đồn bí cảnh ấy vốn do một vị Kim Đan chân nhân thời thượng cổ mang về, lại dùng trận văn phong cấm tu vi cùng tuổi tác, chỉ cho phép lớp hậu bối phù hợp tiến vào tìm kiếm cơ duyên. Trong đó linh dược vô số, yêu thú hoành hành, còn có rất nhiều truyền thừa cùng kỳ ngộ chưa từng bị khám phá hoàn toàn.

Đó mới là nơi chân chính để thiên tài trưởng thành. Thẩm Thụy Vân khẽ híp mắt. Với tốc độ hiện tại, ba tháng nữa rất có thể Lưu Phong sẽ đạt tới Luyện Khí tầng năm, đủ tư cách bước vào bí cảnh. Nhưng rất nhanh nàng lại chau mày. Nếu hắn thật sự bị Liễu Như Yên kéo vào Đan Đạo rồi sa đà vào luyện đan thì sao?

Một tia bất mãn nhàn nhạt lướt qua đáy mắt nàng.

"Liễu Như Yên..."

"Lưu Phong không phải của riêng muội."

Thanh âm còn chưa tan biến hoàn toàn thì ngoài đại điện đã vang lên từng tiếng sấm trầm thấp. Mây đen ùn ùn kéo tới phủ kín bầu trời Thủy Nguyệt Sơn, điện quang chớp lóe giữa tầng mây dày đặc như báo hiệu một thứ gì đó sắp sửa bắt đầu.

Thiên tài xuất thế... hay thiên tai giáng lâm... Chỉ e ngay cả thiên địa lúc này... cũng chưa thể biết rõ.