Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 71: NƯỚC CỜ THIÊN NGUYỆT TÔNG & TÌNH THẾ BẮC ĐỊA



Vượt qua hàng ngàn dặm sông núi trập trùng, đạo kim quang xé rách mây mù, mang theo quyết định tàn khốc vừa rời khỏi đầu ngón tay kẻ nắm quyền nơi biên giới hoang vu, lao vun vút về phía trung tâm Thủy Nguyệt Quốc. Dư âm của cuộc thanh trừng đẫm máu nơi hẻm núi Tử Phong cùng hố tro tàn khói lạnh nơi phần mộ Lục Vân Trung vẫn còn vương vất trong từng làn gió đêm, nhưng bánh xe vận mệnh của các đại thế lực đã âm thầm quay những vòng bánh răng nghiệt đà mới. Đạo kim quang ấy xé mây đáp xuống dãy núi Trích Tinh, nơi có chín mươi chín ngọn núi cao vút đâm thẳng vào tầng không.



Phía dưới, linh khí thuần khiết cuồn cuộn trào dâng như thủy triều không bao giờ cạn, nuôi dưỡng vô số kỳ hoa dị thảo thượng cổ. Buổi sớm mai trên Ngũ Nguyệt Phù Đảo, sương mù linh khí lỏng đọng thành những giọt nước tinh khiết bám trên từng rặng trúc linh xanh biếc quanh đầm Nguyệt Ảnh. Năm hòn đảo bay khổng lồ mang hình dáng vầng trăng khuyết lặng lẽ xoay chuyển theo quỹ đạo huyền bí của Hộ Quốc Đại Trận, tỏa ra ánh sáng nhu hòa nhưng đè ép toàn bộ không gian xung quanh. Những dải thác nước lấp lánh ánh bạc đổ từ các đảo bay xuống lòng vực sâu, tạo nên tiếng vang trầm hùng hòa cùng làn hơi nước mịt mùng mang theo linh năng tinh khiết dậy lên thành từng đợt sương trắng.



Cả một vùng trời như được phủ tấm màn ánh sáng dịu dàng, vừa uy nghiêm vừa huyền ảo, đủ để bất kỳ kẻ lần đầu đặt chân đến đây cũng phải nín thở chiêm ngưỡng. Thiên Nguyệt Tông không chỉ đơn thuần là một tông môn lớn, mà là trung tâm quyền lực tối cao đã trấn giữ đầu nguồn Linh Mạch Quốc Gia suốt ba nghìn năm qua, là chỗ dựa vững chắc cho toàn bộ Thủy Nguyệt Quốc trước sự dòm ngó của các quốc gia lân cận trong Thanh Vân Châu.



Bộ máy thượng tầng của Thiên Nguyệt Tông được phân chia vô cùng nghiêm ngặt dưới sự điều hành của Tông chủ Nguyệt Thanh Huyền, tu vi Kim Đan trung kỳ. Dưới tay ông là bốn Đại Trưởng Lão, mỗi người đều đạt Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong, phụ trách bốn ngạch cốt lõi: Trấn Điện, vận hành Hộ Quốc Đại Trận; Chiến Đường, phòng thủ biên giới và răn đe ngoại bang; Dược Đường, quản lý đan dược và điều phối cống nạp; và Hình Đường, duy trì kỷ luật tông môn. Đó là bộ máy quản lý hoàn chỉnh đã giữ vững sự thống trị tuyệt đối của Thiên Nguyệt Tông đối với bốn tông môn phụ thuộc suốt ba nghìn năm qua.



Tại thềm đá Bạch Ngọc dẫn lên Thiên Nguyệt Điện, Chấp sự Ngoại Sự Đường Ngụy Trung Hằng đang nhàn nhã tựa lưng vào cột đá chạm khắc hoa văn tinh tú. Y là một nam tử trung niên ở tuổi ngũ tuần, thân hình cao ráo, gương mặt góc cạnh với đôi mắt sắc bén thường nheo lại mỗi khi tính toán điều gì. Trường bào đen thêu vân mây bạc phủ xuống thềm đá, bên hông đeo một khối ngọc bội trắng muốt, tín vật tượng trưng cho chức vụ của hắn là kẻ đứng đầu Ngoại Sự Đường, chuyên trách liên lạc với bốn tông môn chư hầu, trực tiếp thu nhận cống vật và báo cáo tình hình biên giới cho cấp trên. Y nâng chén trà chế từ Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo quý hiếm lên môi, ngón tay khẽ gõ nhịp nhẹ nhàng trên thành chén, mắt hờ hững dõi theo những dải thác nước đổ từ đảo bay xuống vực sâu.



Làn khói trà mỏng manh bốc lên, phảng phất hương thơm thanh khiết tựa sương sớm trên đỉnh núi cao. Mỗi lần y nhấp một ngụm trà nhỏ, vẻ thưởng thức thực dụng hiện rõ trên khuôn mặt khô gầy. Đây là loại linh trà mà dù mang danh Chấp sự Ngoại Sự Đường của thượng phái, y cũng chỉ được cấp phát có hạn mỗi tháng. Ngụy Trung Hằng nhẩm tính thời gian tĩnh lặng sắp hết, cánh cổng đại hội sắp mở và những cơn sóng ngầm từ biên giới sẽ sớm đổ về. Hơn một trăm năm chùn chân ở chức vị này, y đã quen nhìn các chư hầu chém giết, cắn xé lẫn nhau chỉ vì vài phần tài nguyên rơi rãi. Y biết rõ mỗi kỳ đại hội đều có những lá thư cầu cứu, những âm mưu ngầm và cả những kẻ muốn mượn oai hùm để đạt mục đích riêng.



Tạch.



Tấm Truyền Tin Phù từ biên giới hạ xuống, lướt qua làn sương mỏng rồi nằm gọn giữa hai ngón tay khô gầy của Ngụy Trung Hằng. Lực xé gió của phù chú tàn đi, chỉ để lại một vệt khói xám nhạt nhanh chóng bị linh khí tinh thuần xung quanh nuốt chửng. Khẽ liếc qua lớp cấm chế đỏ quạch như máu bao phủ trên mặt giấy phù, vệt sáng kim loại phản chiếu trong mắt y hiện lên vẻ giễu cọt cùng ánh nhìn băng lãnh. Đám chư hầu bên dưới rốt cuộc cũng không giữ được bình tĩnh.



Ngụy Trung Hằng búng nhẹ ngón tay, luồng chân nguyên mỏng lướt qua làm cấm chế vỡ vụn thành từng mảng sáng nhỏ. Y nhếch môi khinh bẩy, bọn chư hầu này đúng là đã sợ đến mất cả bình tĩnh. Nhưng y cũng thầm nhận định, sự xuất hiện của một Kim Đan Chân Nhân tại Thủy Nguyệt Đao Tông quả thực là một biến số đủ sức làm đảo lộn toàn bộ cán cân quyền lực vốn có.



Y đứng thẳng người, chỉnh lại tà áo dài thêu vân mây bạc rồi rảo bước tiến về phía đại điện. Tiếng bước chân nạm đinh bạc gõ đều trên nền thềm đá Bạch Ngọc vang vọng khắp Thiên Nguyệt Điện rộng hàng trăm trượng. Mái ngói lưu ly phía trên tỏa ra sắc trăng nhạt, hắt xuống khoảng sân rộng bóng lưng sừng sững của vị Kim Đan Trưởng lão phụ trách Chiến Đường, Liệt Hỏa Kiếm Tôn.



Lão đứng bên bàn đá, mái tóc trắng búi gọn sau gáy, đôi mắt sắc như hai lưỡi đao mới mài ẩn chứa vẻ khinh bạc đối với mọi thứ dưới tầm mắt. Lão đã chấp chưởng Chiến Đường suốt hơn một trăm năm, từng trải qua vô số cuộc đại hội và chứng kiến không ít thăng trầm của các tông môn chư hầu. Trong mắt lão, ba tông môn kia chưa bao giờ là mối bận tâm thực sự. Chúng là những kẻ phụ thuộc đã bị Thiên Nguyệt Tông thuần hóa qua bao thế hệ, chỉ biết run sợ và cầu xin mỗi khi có biến động.



Ngụy Trung Hằng cung kính cúi đầu, hai tay dâng tấm Truyền Tin Phù đỏ quạch lên không trung, giọng khẽ khàng: "Bẩm Trưởng lão, chư hầu phía dưới đã không còn giữ được bình tĩnh. Ba tông môn Huyền Kiếm, Cự Linh, Vạn Độc Cốc đã ký kết liên minh, gửi phù cầu viện và hứa dâng nộp thêm ba khoáng mạch linh thạch nếu Thiên Nguyệt Tông cử một vị Kim Đan xuống giám sát đại hội."



Liệt Hỏa Kiếm Tôn đón lấy tấm phù, ngón tay khẽ động, cấm chế vỡ vụn thành bụi mịn rơi vãi trên mặt bàn đá Bạch Ngọc. Lão lướt qua nội dung, những dòng tin cũ kỹ mà lão đã đọc qua không biết bao nhiêu lần, rồi khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống bản đồ Bắc Địa: "Bọn họ không phải cầu viện, mà là đang run sợ vì vị trí của mình bị đe dọa. Một tên Kim Đan ở hạ tông mà đã khiến ba môn phái nháo nhào đến mức dâng cả khoáng mạch để mua sự bình yên, nực cười thật."



Ngụy Trung Hằng cúi đầu, thấp giọng hỏi: "Vậy ý Trưởng lão là, chúng ta có nên..."



"Tại sao không?" Liệt Hỏa Kiếm Tôn cắt ngang, giọng y thản nhiên như thể đang nói về một ván cờ đã định sẵn kết quả. "Bốn tông môn vốn dĩ cần một sự cân bằng để dễ bề quản lý. Nay Thủy Nguyệt Đao Tông có Kim Đan, kẻ yếu thì hoảng loạn, kẻ mạnh thì đắc ý. Nếu ta cứ để mặc, đại hội lần này sẽ biến thành bãi chiến trường, tổn hại đến nguồn cống nạp của tông chúng ta."



Lão bước chậm rãi tới mép thềm đá, tay khẽ vuốt dải ngọc bội bên hông. Ánh mắt lão lướt ra xa, về phía dải núi Bắc Địa xa xăm đang bị mây mù bao phủ. Lão đã thấy loại ván cờ này quá nhiều lần trong suốt một trăm năm cầm quyền. Khi một trong bốn chư hầu đột nhiên có thêm thực lực, đám còn lại sẽ hoảng loạn tìm nhau kết minh để chống lại. Và vị trí của Thiên Nguyệt Tông là đứng ở giữa đó, thản nhiên thu hoạch lợi lộc từ cả hai phía. Một đòn giáng xuống đúng lúc sẽ vừa đủ để làm dịu tình hình mà không gây ra tổn thất cho thượng phái.



Lão siết chặt dải ngọc bội, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm: "Gửi lệnh bài đi. Thượng phái sẽ cử người xuống 'giám sát'. Chúng ta vừa có thể nhận lễ vật từ liên minh kia, vừa thuận thế chấn chỉnh lại trật tự, lại còn tiện thể dằn mặt kẻ mới nổi ở Thủy Nguyệt Đao Tông. Cho chúng biết, dù có Kim Đan đi chăng nữa, Bắc Địa này vẫn là sân chơi do Thiên Nguyệt Tông đặt ra luật."



Ngụy Trung Hằng cúi đầu ghi nhận, ánh mắt thoáng hiện nét kinh phục: "Đệ tử hiểu ý Trưởng lão. Một mũi tên trúng mấy con nhạn, vừa giữ vững kỷ cương, vừa làm đầy kho khố."



Cùng lúc đó, cách dãy núi Trích Tinh hàng ngàn dặm về phía Bắc, bóng hoàng hôn đỏ quạch như máu đang phủ xuống ngọn núi chính của Thủy Nguyệt Đao Tông. Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ các mái ngói rêu phong, hắt lên sân đá những bóng dài xiêu vẹo. Trong đại điện, ánh nến bắt đầu được thắp lên, ngọn lửa chập chờn hắt lên vách đá từng mảng sáng tối. Tông chủ Thẩm Thụy Vân ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc áo dài viền mây xanh sẫm phủ trên nền ghế gỗ tuyết tùng xám, ngón tay thanh mảnh của nàng miết nhẹ lên mép bức mật thư bằng da thú.



Trên mặt giấy, những nét chữ vội vã phản ánh tình hình bất ổn đang lan tràn khắp các tông môn lân cận. Đối diện nàng, Nhị trưởng lão Liễu Như Yên và hai vị Chấp sự vừa đột phá Trúc Cơ đang đứng chờ chỉ thị với thần sắc nghiêm trang. Ánh mắt họ vừa mang theo sự háo hức của kẻ vừa bước qua ngưỡng cửa đại cảnh giới, vừa chất chứa nỗi lo âu trước những tin đồn đang lan truyền khắp biên giới.



Thẩm Thụy Vân đặt bức mật thư xuống bàn, ánh mắt trầm tư nhìn ngọn nến đang chập chờn trước gió: "Bốn năm một lần, đại hội xếp hạng Bắc Địa sắp mở. Các ngươi nghĩ lần này thế lực bên ngoài sẽ biến động ra sao?"



Liễu Như Yên khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo sự đề phòng của kẻ đã sống qua nhiều đợt đại hội: "Thủy Nguyệt Đao Tông ta đột ngột xuất hiện một vị Kim Đan Chân Nhân, ba tông môn Cự Linh, Huyền Kiếm và Vạn Độc Cốc chắc chắn sẽ cảm thấy uy hiếp. Dù chưa có tin tức chính xác, nhưng với dã tâm của bọn chúng, khả năng cao sẽ ngầm câu kết để ép chúng ta trên lôi đài."



Một vị Chấp sự bước lên một bước, trên gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Vậy nếu chúng kết bè kết phái hãm hại đệ tử của ta thì phải làm thế nào? Chẳng lẽ cứ để các đệ tử bước vào bẫy sao?"



Thẩm Thụy Vân lắc đầu nhẹ, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén: "Liên minh thì có thể đã hình thành, nhưng đại hội vẫn có quy củ do Thiên Nguyệt Tông đặt ra, bọn chúng không dám làm càn công khai. Việc bổn tọa cần làm lúc này không phải là đoán già đoán non, mà là chuẩn bị kỹ lưỡng cho đám đệ tử tinh anh, đừng để lộ sơ hở cho người ta chớp lấy cớ tàn sát."



Nàng dừng lại một chút, ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc khó nhận ra: "Ngoài ra, dạo gần đây Đại trưởng lão hoàn toàn vắng bóng, không thấy xuất hiện trong các cuộc bàn thảo quan trọng. Trước thềm đại hội lớn mà lại đột ngột biến mất... chuyện này có phần bất thường. Các ngươi âm thầm phái người chú ý động tĩnh phía sau núi."



Liễu Như Yên gật đầu, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Được, ta sẽ bố trí người theo dõi kỹ càng."



Thẩm Thụy Vân đứng dậy, bước chậm đến bên vách đá nơi treo tấm bản đồ phân chia mỏ khoáng Bắc Địa. Dưới ánh nến tù mờ, những ranh giới đỏ quạch hiện lên như những vết sẹo chưa lành trên thân thể tông môn. Tấm bản đồ này đã được treo ở đây qua nhiều đời Tông chủ, mỗi lần đại hội kết thúc, những đường ranh lại được vẽ lại để phản ánh thực lực của từng tông môn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm, quá nhiều tông môn suy vong chỉ vì một thế hệ thiên kiêu bị tàn sát ngay trên võ đài.



Nàng quay người, giọng nói vang vọng khắp đại điện: "Mở kho tài nguyên lập tức. Linh dược, đan dược, phòng luyện tập, toàn bộ sẽ được huy động tối đa để bồi dưỡng đặc biệt cho các đệ tử nòng cốt. Đại hội lần này, Thủy Nguyệt Đao Tông không thể rơi vào thế bị động."



Nàng cất bản đồ vào hộp gấm, đoạn phất tay ra lệnh cho các chấp sự lui xuống chuẩn bị. Luồng gió đêm luồn qua khe đá thổi tắt ngọn nến cuối cùng, nhấn chìm đại điện vào màn đêm tĩnh mịch.



Oành!



Truyền Tin Phù mang dấu ấn hoa văn trăng khuyết của Thiên Nguyệt Tông nổ tung trên bầu trời biên giới, ánh sáng kim loại nhuộm đỏ mây xám, uy áp từ thượng phái đè nặng xuống các doanh trại bốn tông môn. Tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp hàng trăm dặm, khiến đám yêu thú hoang dã trong các hẻm núi gần đó hoảng sợ bỏ chạy. Trên các vọng gác, những tên đệ tử canh gác đồng loạt ngẩng đầu, khuôn mặt tái mét trước luồng uy áp vô hình đang đè nặng lên ngực.



"Lệnh Thiên Nguyệt Tông: Bốn đại tông môn, hội tụ tại biên giới trong ba ngày tới. Kẻ vắng mặt, xem như phản nghịch!"



Lời xướng truyền mang theo chân nguyên Kim Đan vang vọng giữa đêm lạnh, từng chữ như khắc vào không khí, để lại dư âm đầy uy hiếp. Tại một vọng gác, tên đệ tử trực chiến của Thủy Nguyệt Đao Tông run rẩy ngẩng đầu nhìn dải quang hồng đang tan dần trên bầu trời đêm. Bàn tay hắn nắm chặt chuôi đao đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Hắn biết, đại hội lần này sẽ không giống bất kỳ lần nào trước đây. Phía xa, tiếng còi hiệu tập hợp bắt đầu vang lên đều đặn, như nhịp tim đếm ngược.