Sau gần mười ngày nằm tĩnh dưỡng để hàn gắn tổn thương thể xác lẫn xoa dịu những vết sẹo trong tâm trí, thân thể Lưu Phong đã hồi phục được bảy tám phần. Dù linh lực cùng khí huyết trong kinh mạch chưa hoàn toàn trở lại trạng thái đỉnh phong, nhịp sống quanh hắn đã dần xoay chuyển về quỹ đạo vốn có. Nhớ tới lời Chu Đại Phát nhắc về biểu hiện khác thường của hai con yêu thú dưới đáy vực sâu, Lưu Phong quyết định hạ sơn kiểm tra một chuyến.
Con đường xuống vực vẫn thăm thẳm như xưa. Vách đá dựng đứng xám xịt, rễ cây dại chen chúc trồi ra từ khe nứt, bên dưới là màn sương mỏng lững lờ quanh năm không tan. Hắn khẽ vận chuyển linh lực, vạt áo xám tung bay, thân hình nhẹ nhàng lướt dọc theo vách đá. Tiếng nước chảy rì rầm dưới đầm sâu dần truyền vào tai.
Lưu Phong xoay người lướt qua một mỏm đá nhô ra. Trước mắt hắn hiện ra bờ đầm tĩnh lặng. Tứ Trảo Bích Hổ đang nằm phè trên tảng đá phẳng, bốn chân duỗi thẳng tắp, bộ dạng lười nhác đến mức chẳng còn chút uy nghiêm nào của một con đại yêu thú. Dưới làn nước xanh sẫm, Hắc Nhai Ngạc chỉ để lộ nửa cái đầu gồ ghề, hai mắt khép hờ phơi nắng.
Vừa nghe tiếng bước chân khẽ khàng đặt xuống tảng đá, Tứ Trảo Bích Hổ lập tức mở mắt. Hắc Nhai Ngạc dưới nước cũng trồi lên, hai con thú bật dậy trong tư thế cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu, yêu khí quanh thân chợt bùng nổ. Tứ Trảo Bích Hổ vừa nhe hàm răng nhọn hoắt rống lên một tiếng đe dọa thì ánh mắt nó khựng lại.
Toàn bộ thân hình to lớn của nó chợt run lên. Không để Lưu Phong kịp né tránh, nó đã lao tới, dùng cái đầu cứng như thép húc nhẹ vào bụng hắn.
"Khục..."
Lưu Phong lùi lại nửa bước, tay xoa xoa bụng rồi bật cười thành tiếng. Hắn chìa tay vỗ nhẹ lên lớp vảy xù xì của nó.
Lưu Phong: "Con thằn lằn to xác này, ngươi vẫn còn nhớ mặt ta sao?"
Tứ Trảo Bích Hổ ngẩng đầu nhìn hắn, cái đầu sần sùi khẽ gật gật hai cái. Lưu Phong khẽ ngẩn người, ánh mắt hiện lên vài phần kinh ngạc.
Lưu Phong: "Ngươi thật sự hiểu lời ta nói?"
Tứ Trảo Bích Hổ lại gật đầu thêm cái nữa. Lưu Phong lặng im nhìn nó hồi lâu, khóe môi khẽ cong lên.
Lưu Phong: "Được rồi. Xem ra trước kia ta không uổng công lăn lộn cùng ngươi một trận."
Hắc Nhai Ngạc lúc này mới chậm rãi bò lên bờ đá. Không vồn vã như Tứ Trảo Bích Hổ, nó dừng lại cách đó vài bước, giương hai mắt đỏ ngầu nhìn Lưu Phong rồi phát ra hai tiếng gầm gừ trầm đục như lời chào hỏi. Lưu Phong quay đầu nhìn sang.
Lưu Phong: "Được rồi, biết ngươi cũng nhớ ta."
Hắn xòe tay, lấy ra hai viên phế đan đã qua xử lý rồi búng mạnh về phía hai con thú. Tứ Trảo Bích Hổ há miệng nuốt gọn trong tức khắc. Hắc Nhai Ngạc cũng vươn cổ đớp lấy viên còn lại. Lúc này, Lưu Phong mới nheo mắt cẩn thận quan sát khí tức dao động trên người chúng.
Tứ Trảo Bích Hổ đã chạm tới ngưỡng Yêu thú cấp hai viên mãn. Đáng kinh ngạc hơn là Hắc Nhai Ngạc, yêu lực quanh thân nó đã cô đọng và ổn định ở Cấp ba sơ kỳ. Lưu Phong nhìn hai con đại yêu thú, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ấm áp.
Đối tác làm ăn mạnh lên thế này, sau này Dạ Khuyết lại có thêm hai bảo kê uy tín để đi kiếm cơm rồi.
Ăn xong đan dược, Tứ Trảo Bích Hổ lại vươn vai bò về tảng đá cũ. Hắc Nhai Ngạc cũng từ từ lặn xuống đầm nước. Chỉ trong chớp mắt, hai con yêu thú lại trở về trạng thái lười biếng ban đầu, một con phơi nắng, một con ngâm mình.
Lưu Phong lắc đầu nhìn chúng.
“Các ngươi đúng là biết cách tu luyện.”
Không con nào buồn đáp lại. Hắn quay người, tiến thẳng vào hang động tối om phía sau.
Nhiệt độ trong động vẫn lạnh lẽo u ám như trước. Lưu Phong chậm rãi đi sâu vào bên trong, tiếng bước chân nán lại vang vọng rành rọt giữa không gian tĩnh mịch. Hắn dừng lại trước nấm mộ đá tẩm niệm Thiệu Hoa, chắp hai tay sau lưng.
"Mạn Thanh nay đã là đạo lữ của đệ."
Giọng hắn trầm thấp, tan vào không khí lạnh giá.
"Bí tịch của tỷ, đệ sẽ truyền lại trọn vẹn cho nàng."
Hắn im lặng một lúc lâu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt đầm không chút sóng gợn.
"Đệ cũng sẽ bảo vệ nàng thật tốt."
Hắn nhìn tấm bia đá thô sơ trước mặt, khẽ thở ra một hơi khí trắng.
"Nơi này lạnh lẽo u uất quá, uỷ khuất cho tỷ rồi. Đệ sẽ gửi phần tro cốt này cho Lục sư huynh ở biên giới, để hai người cùng yên nghỉ giữa đất trời bao la..."
Nói xong, hắn đứng lặng thêm một canh giờ rồi mới xoay người rời đi. Ánh sáng ấm áp ngoài miệng vực chiếu xuống thân hình hắn. Lưu Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời trong trẻo, sải bước đi lên vách đá.
Đến trưa, Lưu Phong hội ngộ Chu Đại Phát bên rặng tùng hậu sơn. Mạn Thanh cũng vừa tới ngay sau đó. Ba người ngồi quanh bàn đá uốn lượn dưới bóng tùng mát rượi. Chu Đại Phát lôi từ trong ngực ra một túi trữ vật bằng gấm đen đặt lên bàn.
"Đây là toàn bộ tài nguyên thu gom được đợt này."
Lưu Phong cầm lấy túi trữ vật, linh thức lướt qua một lượt.
"Giá cả thế nào?"
Chu Đại Phát chìa ba ngón tay, đắc ý nhếch môi.
"Đã ép xuống mức thấp nhất."
Lưu Phong: "Nguồn hàng ra sao?"
Chu Đại Phát: "Có hai đường."
Chu Đại Phát giải thích tỉ mỉ từng ngóc ngách của hai tuyến giao dịch. Mạn Thanh ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoại lại chêm vào một vài chi tiết về các nguồn tin mật nàng vừa thu thập được. Lưu Phong gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá, suy tính hồi lâu.
"Đường thứ nhất giữ nguyên."
Chu Đại Phát gật đầu đánh rụp.
"Còn đường thứ hai?"
Lưu Phong: "Thử thêm một lần nữa."
Mạn Thanh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.
Mạn Thanh: "Nếu bên kia vẫn giở trò?"
Lưu Phong: "Bỏ."
Nàng nhẹ gật đầu, không hỏi thêm. Ba người tiếp tục rà soát lại sổ sách. Không có chuyện gì quá lớn lao, chỉ là từng món tài nguyên, từng mối giao dịch ngầm, từng luồng tin tức nhỏ nhặt được bày lên bàn bàn bạc rồi phân chia rành rọt.
Khi mọi chuyện đã thu xếp xong xuôi, Chu Đại Phát thu lại túi trữ vật. Mạn Thanh cũng cẩn thận cất lại tấm cuộn tin tức.
Lưu Phong đứng dậy, phủi nhẹ tà áo.
Lưu Phong: "Cứ theo kế hoạch đó mà làm."
Chu Đại Phát: "Được."
Ba người nhanh chóng tách ra ba hướng. Dạ Khuyết tuy quy mô vẫn còn nhỏ bé, nhưng bộ máy bên trong đã bắt đầu vận hành một cách trơn tru và chính xác theo phương thức riêng của nó.
Buổi chiều, Lưu Phong tìm tới khu đất trống của Lão Điên. Mớ trận văn phức tạp trước mặt đã được phác thảo xong một phần. Lão Điên đang ngồi ngồi xổm bên cạnh, tay cầm một cành cây khô chỉ chỏ vào trận nhãn ở trung tâm.
Lão Điên: "Nhìn đi."
Lưu Phong bước tới ngồi xổm xuống đối diện, mắt quan sát tỉ mỉ các đường nét.
Lưu Phong: "Chỗ này dẫn linh lực sang đâu?"
Lão Điên hất cằm, nheo mắt nhìn hắn.
Lão Điên: "Ngươi đoán xem."
Lưu Phong im lặng quan sát luồng khí tức lưu chuyển trên mặt đất mất một lúc.
Lưu Phong: "Trận nhãn thứ ba."
Lão Điên: "Vì sao?"
Lưu Phong: "Nhìn đường dẫn."
Lão Điên không khen cũng chẳng chê, chỉ gõ cành cây khô lên mặt đất phát ra tiếng cộp cộp.
Lão Điên: "Thế còn chỗ này?"
Lưu Phong nhìn theo ngón tay lão. Vài nhịp thở trôi qua, hắn lắc đầu.
Lưu Phong: "Nếu đi theo đường này, linh lực vận hành tới đây sẽ bị dồn nén quá mức."
Lão Điên: "Đúng."
Lưu Phong: "Cho nên phải chia dòng."
Lão Điên: "Chia thế nào?"
Lưu Phong nhặt một cành cây khác dưới đất, cúi người vẽ thêm một đường mạch phụ nối ra ngoài. Lão Điên giương mắt nhìn nét vẽ của hắn.
Lão Điên: "Ngươi đang làm gì đấy?"
Lưu Phong: "Thử nghiệm."
Lão Điên: "Thử sai thì sao?"
Lưu Phong: "Sai thì lại sửa."
Lão Điên há miệng cười hơ hớ. Hai người tiếp tục ngồi dưới đất. Có lúc Lưu Phong lên tiếng hỏi, có lúc tự mình đặt cành cây xuống vẽ thử. Lão Điên đôi khi chỉ buông một câu gợi mở rồi chắp tay sau lưng để mặc hắn tự suy ngẫm.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Một canh giờ, rồi hai canh giờ. Trong mắt Lưu Phong, mớ trận văn rối rắm ban đầu dần biến chuyển.
Ẩn sau từng đường nét là một chuỗi thao tác đan xen. Một vị trí mở, một vị trí đóng, một nơi dẫn dụ, một nơi chuyển hóa. Chỉ cần thay đổi một mắt xích nhỏ, toàn bộ quá trình vận hành phía sau sẽ biến đổi hoàn toàn.
Lão Điên đột nhiên cất giọng hỏi: "Ngươi nhìn ra được cái gì rồi?"
Lưu Phong nhìn chằm chằm vào ma trận dưới đất, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
"Có thể khiến một số công đoạn tự động vận hành."
Lão Điên nhướng mày, ánh mắt ngạc nhiên.
Lão Điên: "Ồ?"
Lưu Phong không giải thích thêm. Trong đầu hắn đã manh nha hình thành một ý tưởng táo bạo: tự động hóa toàn bộ quá trình khống hỏa khi luyện đan.
Buổi tối.
Cửa phòng tĩnh xá của Lưu Phong đóng kín. Khu vực nội môn về đêm chìm vào không gian yên tĩnh. Hắn đặt chiếc đan lô bằng đồng xuống sàn, tay nhanh nhẹn khắc họa vài đường trận văn đơn giản xung quanh. Những kiến thức vừa học được từ Lão Điên vẫn còn rất mới mẻ, nhưng càng mới hắn lại càng muốn mang ra áp dụng.
Lưu Phong bắt đầu châm lửa luyện đan. Lần đầu tiên, trận văn chỉ tự vận hành được một đoạn ngắn rồi tắt ngấm. Hắn tỉ mỉ rà soát lại các nét khắc rồi thử lại. Lần thứ hai, dược lực bên trong vận chuyển quá nhanh khiến đan lô rung lên bần bật. Lưu Phong lập tức dập tắt ngọn lửa. Lần thứ ba... Lần thứ tư...
Đến lần thứ năm, hắn ngồi bệt xuống sàn nhìn chiếc đan lô bốc lên một luồng khói đen. Thất bại. Nhưng lần này hắn không hề tỏ ra nản lòng hay bực bội, ngược lại ánh mắt càng thêm sáng quắc. Ít nhất hắn đã tìm ra cách giúp một vài thao tác khống hỏa cơ bản tự chạy theo chu kỳ.
Chỉ là muốn kết nối chúng thành một quy trình hoàn chỉnh thì khoảng cách vẫn còn rất xa. Lưu Phong lấy ra một tờ giấy tuyên thư, nheo mắt ghi chép lại chi tiết từng lần thất bại. Chỗ nào phát sinh sự cố, thời điểm nào linh lực bị nghẽn, đường trận văn nào chưa hợp lý, hắn đều đánh dấu rành rọt.
Viết xong, hắn ngẩng đầu nhìn đan lô xám xịt.
Ngày mai lại tiếp tục.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong một nhịp điệu đều đặn và khắc nghiệt.
Buổi sáng, Lưu Phong bước vào quá trình luyện thể. Liễu Như Yên thản nhiên bước tới, đặt một viên đan dược màu xám xịt vào lòng bàn tay hắn.
Liễu Như Yên: "Uống đi."
Lưu Phong cầm viên đan dược, ngửi thấy mùi hăng nồng liền chớp chớp mắt.
Lưu Phong: "Có đau không?"
Liễu Như Yên nhẹ nhàng gật đầu.
Liễu Như Yên: "Đau."
Lưu Phong: "..."
Hắn tặc lưỡi rồi nuốt ừm viên đan dược xuống bụng. Dược lực cuồng bạo lập tức bùng nổ, xé rách từng thớ cơ. Lưu Phong xếp bằng ngồi xuống, cắn răng vận chuyển linh lực dẫn dắt luồng dược lực ấy càn quét qua từng bộ phận trong cơ thể. Đây là phương pháp tôi luyện từ bên trong, dược lực va chạm mãnh liệt với từng thớ thịt cốt tủy.
Vừa mới ổn định lại hơi thở dồn dập, hắn mở mắt ra đã thấy Liễu Như Yên chỉ tay về phía chiếc bồn gỗ lớn đặt bên cạnh.
"Vào đi."
Lưu Phong nhìn làn nước thuốc màu xanh nhạt đang bốc khói nghi ngút bên trong.
"Lại ngâm nữa sao?"
Liễu Như Yên: "Ừ."
Hắn nhấc chân bước vào bồn gỗ. Dược lực từ làn nước thuốc bắt đầu từ từ thẩm thấu qua lỗ chân lông. Cảm giác này hoàn toàn trái ngược với viên đan dược vừa uống. Một bên cuồng bạo từ trong phá ra, một bên âm ả từ ngoài ép vào, hai luồng lực lượng cùng lúc tác động gắt gao lên thân thể hắn.
Lưu Phong nghiến chặt răng chịu đựng, trán rịn đầy mồ hôi hột. Đến khi trèo ra khỏi bồn gỗ, toàn thân hắn đã rã rời đến mức chỉ muốn nằm gục xuống sàn. Thế nhưng ngay trước mặt hắn lúc này là một bao cát bọc da thú nặng hàng trăm cân.
Lưu Phong ngước mắt nhìn người đối diện.
Lưu Phong: "Liễu sư tỷ."
Liễu Như Yên nghiêng đầu.
"Sao?"
Lưu Phong: "Ta có thể nghỉ một chút được không?"
Liễu Như Yên: "Không."
Lưu Phong: "..."
Hắn thở dài một tiếng rồi bước tới. Oành! Một quyền vung ra, bao cát rung lên dữ dội, chấn động dội lại khiến cả cánh tay hắn tê dại.
Liễu Như Yên: "Tiếp."
Lưu Phong lại vung đao quyền. Một quyền, hai quyền, rồi mười quyền. Cánh tay hắn càng lúc càng nặng trịch như đeo chì. Bao cát dội ngược trở lại với lực chấn cực mạnh. Lưu Phong đưa hai tay lên đỡ, cả người bị đẩy lùi lại vài bước.
Liễu Như Yên: "Quá chậm."
Nàng bước tới vung tay đẩy mạnh bao cát về phía hắn một lần nữa. Lưu Phong nghiến răng, không lùi bước mà gồng lực hai tay đỡ lấy.
Ầm!
Thân thể hắn lại bị chấn động đẩy lùi ra sau.
Liễu Như Yên: "Tiếp đi."
Lưu Phong nheo mắt nhìn nàng, lau vệt mồ hôi trên cằm.
Lưu Phong: "Ta cảm thấy dường như tỷ đang rất vui vẻ."
Khóe môi Liễu Như Yên khẽ cong lên một nét cười mờ nhạt.
"Ngươi nhìn lầm rồi."
Lưu Phong: "Mắt ta chưa mù."
Liễu Như Yên: "Vậy thì tiếp tục đi."
Lưu Phong: "..."
Buổi chiều là thời gian huấn luyện ám khí. Thẩm Thụy Vân chưa bao giờ cho phép hắn đứng yên một chỗ quá hai nhịp thở.
Vút! Một cây phi châm xé gió lao thẳng tới mặt. Lưu Phong nghiêng đầu né tránh trong tích tắc. Ngay lập tức, cây thứ hai đã xé không khí xuất hiện từ góc khuất bên hông. Hắn vội vàng đổi bước chân, phi châm sượt qua mép tay áo xám rách một đường. Lưu Phong không vội phản kích, hắn chủ động lùi lại phía sau.
Thẩm Thụy Vân tiến lên áp sát, khoảng cách giữa hai người lập tức bị thu hẹp. Lưu Phong xoay người đổi hướng, nhưng nàng đã dự đoán trước và chặn đứng đường lui. Hắn buộc phải khựng lại.
Thẩm Thụy Vân giương ánh mắt lạnh băng nhìn hắn.
"Ngươi nghĩ ta sẽ đuổi theo sao?"
Lưu Phong: "Không."
Thẩm Thụy Vân: "Vậy tại sao lại lùi?"
Lưu Phong: "Ta muốn nàng nghĩ rằng ta sẽ lùi."
Thẩm Thụy Vân: "Sau đó thì sao?"
Lưu Phong: "Chờ nàng tiến lên."
Thẩm Thụy Vân không đáp lời, bước tiếp một bước áp sát. Ngay khoảnh khắc đó, Lưu Phong bất ngờ xuất thủ. Một cây phi châm lao ra từ tay áo hắn, nàng nghiêng người né tránh dễ dàng. Nhưng lợi dụng chính khoảnh khắc xoay người ấy của nàng, Lưu Phong đã đổi hướng bước chân, một cây ám khí thứ hai bất ngờ lao tới từ phía sau lưng nàng.
Thẩm Thụy Vân xoay ngoắt người lại, hai ngón tay kẹp chặt cây ám khí khi nó chỉ còn cách ngực nàng vài tấc. Nàng nhìn cây phi châm trên tay, rồi ngẩng đầu nhìn Lưu Phong.
Thẩm Thụy Vân: "Có tiến bộ."
Lưu Phong nhếch môi cười.
"Chuyện đó là đương nhiên."
Thẩm Thụy Vân: "Nhưng nếu ta không né thì sao?"
Lưu Phong khựng người lại. Thẩm Thụy Vân không giải thích, nàng chỉ tiến thêm một bước dài. Khoảng cách giữa hai người lập tức rơi vào phạm vi khống chế tuyệt đối của nàng.
Lưu Phong phản ứng theo bản năng, hắn lùi lại. Nhưng lần này Thẩm Thụy Vân không đuổi theo nữa, nàng đứng yên tại chỗ. Lưu Phong cũng dừng bước. Hai người đứng nhìn nhau giữa khoảng sân vắng.
Chỉ vài nhịp thở sau, Lưu Phong đã hiểu ra vấn đề. Nếu đối phương có thể điều khiển nhịp điệu khiến hắn tự động lùi bước theo đúng ý đồ của họ, nghĩa là hắn vẫn hoàn toàn bị cuốn theo tiết tấu của đối thủ. Hắn không nói gì, Thẩm Thụy Vân cũng im lặng. Hai người tiếp tục lao vào giao thủ.
Lần giao tranh tiếp theo, Lưu Phong không lùi lại nữa mà bất ngờ đảo người sang bên cạnh. Thẩm Thụy Vân lập tức đổi hướng áp sát. Hắn lại chuyển hướng, nàng vẫn bám sát như hình với bóng. Cho tới khi Lưu Phong bất ngờ buông tay, ném mạnh một cây phi châm xuống tảng đá dưới chân.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm giòn giã vang lên khiến Thẩm Thụy Vân khựng lại trong một phần mười nhịp thở. Ngay khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lưu Phong đã biến mất khỏi vị trí cũ. Khi nàng ngẩng đầu lên, hắn đã đứng chắp tay cách đó hơn ba trượng.
Thẩm Thụy Vân nhìn hắn, ánh mắt khẽ chấn động.
"Dùng âm thanh bất ngờ để phá vỡ nhịp điệu áp chế?"
Lưu Phong thở ra một hơi dài, xoa xoa cổ tay.
"Đúng vậy."
Thẩm Thụy Vân: "Không tệ."
Lưu Phong bật cười, gãi đầu.
"Ta cảm thấy mình tiến bộ không ít rồi."
Thẩm Thụy Vân thản nhiên thu lại ám khí.
"Vẫn chưa đủ."
Lưu Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, chợt cất tiếng gọi.
"Thụy Vân."
Thân hình Thẩm Thụy Vân chợt khựng lại một nhịp. Lưu Phong mỉm cười ranh ma.
Lưu Phong: "Lần này ta gọi đúng tên rồi nhé."
Thẩm Thụy Vân im lặng nhìn hắn một lúc mặt hơi biến sắc hồng, sau đó xoay người bỏ đi thẳng. Lưu Phong đứng phía sau nhìn theo bóng lưng nàng, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Buổi tối vẫn là khoảng thời gian tĩnh lặng trong đan phòng. Lưu Phong lại tiếp tục vùi đầu vào thử nghiệm những đường trận văn mới. Có lúc hắn thành công được một bước nhỏ, có lúc cả chuỗi quy trình lại đổ bể hoàn toàn. Hắn không hề nóng vội. Mỗi lần thất bại hắn lại kiên nhẫn sửa chữa một chi tiết, sửa xong lại bắt đầu thử lại từ đầu.
Trong quá trình liên tục miệt mài luyện đan, luyện thể và vận hành linh lực ấy, lượng linh khí tích tụ trong kinh mạch hắn cũng dần dần chạm tới ngưỡng tràn trề. Màng chắn bình cảnh vốn đã lung lay từ trước, cuối cùng cũng xuất hiện dấu hiệu buông lỏng hoàn toàn. Lưu Phong xếp bằng trên đệm cỏ, điều động linh lực cuồn cuộn vận chuyển quanh thân. Một vòng, hai vòng, rồi ba vòng.
Bình cảnh rung lên dữ dội. Hắn không cưỡng ép bùng nổ mà chỉ ôn hòa dẫn dắt dòng linh lực tràn qua.
Rắc.
Một tiếng động cực nhỏ nhẹ nhàng vang lên từ sâu trong đan điền. Màng chắn bình cảnh vỡ tan, luồng linh lực lập tức trở nên thông suốt và mênh mông hơn trước gấp bội.
Lưu Phong mở bừng mắt ra, một luồng tinh quang lóe lên rồi biến mất.
Luyện Khí tầng tám.
Hắn ngồi yên lặng một lúc, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong từng thớ cơ và kinh mạch. Không có cảm xúc quá mãnh liệt hay phấn khích tột cùng, chỉ là sau một thời gian dài kiên trì tích lũy, cuối cùng hắn cũng tự nhiên bước qua được cánh cửa ấy.
Hắn đứng dậy, đi tới nhìn chiếc đan lô xám xịt trước mặt. Trận văn dở dang vẫn còn đó, những bài toán thất bại vẫn còn nằm trên giấy.
Dạ Khuyết vẫn đang âm thầm vận hành dưới bóng tối. Hai con đại yêu thú vẫn đang nằm nghỉ ngơi dưới đáy vực sâu. Ngày mai, Thẩm Thụy Vân và Liễu Như Yên chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục hành hạ hắn trên sân luyện.
Lưu Phong nghĩ tới đây, khóe miệng không khỏi giật giật hai cái.
Đột phá rồi mà cũng chẳng được nghỉ ngơi lấy một ngày, đúng là cái kiếp trâu ngựa.
Hắn thở dài một tiếng, nhưng rồi lại ngồi xuống trước đan lô, tiếp tục vùi đầu vào nghiên cứu.