Túc Túc

Chương 6



Ngụy Chiêu nhảy từ mái xuống, miệng nói người khác ngốc, nhưng vẫn khom người ngồi xuống bên cạnh ta.

 

Mùi rượu lan trong gió đêm, mang vị đắng chát.

 

Ta vẫn nhớ lời nha hoàn nói gần đây không nên chọc hắn, sợ nói sai điều gì, liền im lặng ngồi cứng đờ.

 

Ngụy Chiêu cũng không để ý sự im lặng của ta, ngửa đầu uống một ngụm rượu.

 

Xung quanh chỉ còn tiếng côn trùng khe khẽ và âm thanh nuốt rượu của người bên cạnh.

 

Sự yên tĩnh dần sinh, ta thả lỏng cảnh giác.

 

Nhìn yết hầu hắn khẽ chuyển động khi nuốt, ta bỗng như bị quỷ sai khiến mà lên tiếng:

 

“Điện soái… rượu ngon không?”

 

Ngụy Chiêu khựng lại, liếc nhìn ta đầy tò mò, khóe môi cong lên một nụ cười xấu xa:

 

“Muốn nếm thử một ngụm không?”

 

23

 

Nhìn bình rượu hắn đưa tới, ta do dự một chút.

 

Rồi nhận lấy, học theo hắn mà ngửa đầu uống một ngụm lớn.

 

Không ngờ lại bị sặc, ho đến nghiêng ngả.

 

Ngụy Chiêu đưa cho ta một chiếc khăn, bật cười:

 

“Nàng cũng biết hàng đấy, biết rượu của ta ngàn vàng khó cầu, vừa cướp được đã uống liền.”

 

Toàn thân ta như bốc cháy, đỏ từ vành tai xuống tận cổ, vùi mặt vào khăn không dám ngẩng lên.

 

Nhưng trên khăn… toàn là mùi của hắn.

 

Thanh lãnh, sạch sẽ, lại mang theo chút đắng nhẹ.

 

Mặt ta càng đỏ hơn.

 

Đầu óc mơ màng, chẳng biết hôm nay là ngày nào.

 

23

 

Ngụy Chiêu có lẽ sợ ta say rồi gây chuyện, nên không tiếp tục dụ ta uống.

 

Men rượu dâng lên, gan ta lớn hơn một chút, không còn sợ hắn như trước.

 

Ta tùy tiện ngồi xuống đất, gối mặt lên ghế, nhìn mặt hồ đen kịt mà ngẩn người.

 

Ngụy Chiêu tự uống rượu của hắn, ta tự ngẩn ngơ của ta, lại có một loại hòa hợp kỳ lạ.

 

“Điện soái.”

 

“Ừ?”

 

“Nhà ngài… tối quá.”

 

Ngụy Chiêu cúi mắt nhìn ta:

 

“Nàng sợ tối?”

 

Ta gật đầu, rồi lại lắc đầu:

 

“Chỉ là ta nghĩ… lúc con người buồn bã, nếu về nhà thấy có một ngọn đèn chờ mình, có lẽ trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.”

 

Ý cười nơi đáy mắt hắn khẽ khựng lại, khẽ cười nhạt:

 

“Nói bậy.”

 

Rượu đúng là thứ không tốt, ta trước nay chưa từng gan lớn đến vậy, ngẩng mặt nhìn hắn:

 

“Điện soái, thật ra… lúc buồn không cần phải cười.”

 

Ánh mắt Ngụy Chiêu trầm xuống, nhìn ta — kẻ đang không biết sống c.h.ế.t mà nói mãi không ngừng.

 

Thế mà ta vẫn tiếp tục:

 

“Ta hiểu cảm giác đó.

 

Rõ ràng trong lòng đã mưa to gió lớn, đầu lưỡi cũng đắng chát, vậy mà vẫn phải cười nói với mọi người rằng không sao.

 

Lừa được tất cả, cũng tưởng rằng có thể lừa được chính mình.

 

Nhưng mực nước trong lòng lại dâng càng lúc càng cao, mưa cũng không hề dứt.

 

Tiếp tục như vậy… sẽ nghẹt thở mất.”

 

Ngụy Chiêu nhìn chằm chằm vào mắt ta, như muốn nhìn thấu bên trong có gì.

 

Nhưng nơi đó… không có thứ hắn muốn thấy.

 

Chỉ có ánh trăng, vì sao… và cả hắn.

 

Thuần khiết đến lạ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngụy Chiêu bỗng nhắm mắt, ngửa người nằm xuống đất, hồi lâu không nói gì.

 

“Điện soái, ngài muốn ngủ rồi sao?” Ta tò mò hỏi.

 

Hắn không đáp, chỉ dùng mu bàn tay che mắt.

 

Ta ngẩn người nhìn vầng trăng trên cao, rồi cũng nằm xuống bên cạnh hắn, lẩm bẩm:

 

“Vậy ta cũng ngủ đây.”

 

Ánh trăng dường như sáng hơn.

 

Không biết qua bao lâu, khi ta sắp thiếp đi, bên tai chợt vang lên một giọng nói mơ hồ:

 

“Có thể hát lại khúc đồng d.a.o đó không?”

 

“Được chứ…”

 

Ta buồn ngủ đến gần như mất ý thức, nhưng vẫn theo bản năng khẽ vỗ nhẹ lưng người bên cạnh, mơ màng ngân nga khúc đồng d.a.o từng dùng để ru Chu Từ Uyên ngủ:

 

“Trăng cong cong, thuyền lắc lư, tiểu lang tiểu lang đừng quấy nữa, mau mau nhắm mắt ngủ đi thôi…”

 

23

 

Ngụy Chiêu ngủ một giấc… thật sâu, thật yên.

 

Không còn những cơn ác mộng lặp đi lặp lại, không còn những nỗi đau không thể quên.

 

Mở mắt ra, là ánh nắng rực rỡ và tiếng chim hót có phần ồn ào.

 

Hắn ngẩn người một lúc, mới nhớ ra chuyện đêm qua, rồi cúi mắt nhìn tiểu nương t.ử đang ôm c.h.ặ.t lấy mình.

 

Nàng vẫn còn ngủ, nghiêng mặt áp sát vào bụng hắn, tràn đầy tin tưởng và ỷ lại.

 

Chỉ là… tư thế này thực sự có chút khó xử.

 

Ngụy Chiêu giơ tay che mắt, yết hầu khẽ động, nặng nề thở ra một hơi.

 

May mà nàng ngủ rất say, cho đến khi hắn đưa nàng về phòng cũng không tỉnh lại.

 

Mỗi sáng Ngụy Chiêu đều luyện võ, đó là thói quen chưa từng thay đổi.

 

Hôm nay, hắn lại phá lệ, mãi đến khi mặt trời lên cao, mới mang theo hơi nước trên người thay y phục, xử lý công vụ.

 

Trên án thư đặt vài tờ giấy mỏng — là tin tức về nàng mà thám t.ử vừa đưa tới.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ngụy Chiêu cầm lên, rồi lại đặt xuống.

 

Hắn đứng bên cửa sổ rất lâu, trong đầu không hiểu sao vẫn vang lên giọng nói mềm đi vì men rượu của tiểu nương t.ử.

 

Đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của nàng.

 

Ngụy Chiêu quay người, nhìn về phía những tờ giấy trên bàn.

 

Chỉ cần hắn mở ra, lập tức có thể biết rõ toàn bộ thân phận của nàng.

 

Bao gồm cả việc… nàng là do ai phái đến làm gián điệp.

 

Nhưng không hiểu vì sao, hắn mãi không mở.

 

Xấp giấy mỏng lặng lẽ nằm trên án thư, bị cố ý lãng quên.

 

24

 

Khi ta tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

 

Choáng váng bước xuống giường, nhìn quanh một vòng, chỉ thấy các tiểu nha hoàn trong phòng đều mang vẻ mặt hớn hở.

 

“Chúc mừng nương t.ử! Chúc mừng nương t.ử!”

 

Bọn họ đồng thanh chúc mừng, càng khiến ta khó hiểu:

 

“Có chuyện gì vui sao?”

 

Đám nha hoàn lập tức ríu rít nói không ngừng.

 

Đầu ta ong ong, miễn cưỡng ghép lại được chân tướng sự việc từ những lời ấy.

 

—— Hôm qua ta uống say, không những ngủ ngoài với Ngụy Chiêu cả đêm, còn là hắn ôm ta trở về.

 

Hai đời… đây là lần đầu ta làm ra chuyện vượt lễ như vậy.

 

Trước mắt ta tối sầm, đến khi nhận ra thân thể mình không có gì khác thường, mới thở phào nhẹ nhõm, cố gắng hỏi:

 

“Điện soái… lúc đưa ta về là vẻ mặt thế nào?”

 

Đám nha hoàn nói đến hoa cả mắt.

 

Khen ta như tiên nữ giáng trần, như thể Ngụy Chiêu rời ta thì không sống nổi.

 

Không lâu sau, lại truyền đến một tin dữ như sét đ.á.n.h.

 

Hoa Triêu tiết sắp đến, Hoàng thượng và Hoàng hậu rộng mời gia quyến các đại thần vào cung thưởng hoa.

 

Trong đó… cũng có ta.