25
Vào cung, tự nhiên phải ăn vận lộng lẫy.
Chỉ là thời gian quá gấp, không kịp may y phục mới, Ngụy Chiêu liền sai tiệm may mang đến rất nhiều y phục may sẵn cho ta chọn.
Nhưng thân hình ta quá gầy nhỏ, dù là bộ nhỏ nhất mặc lên người cũng rộng thùng thình, trông rất buồn cười.
Ngụy Chiêu ngồi ở vị trí chủ tọa, nhấp trà nhìn ta thử y phục, chân mày chưa từng giãn ra.
Trước mặt hắn vốn đã khiến ta căng thẳng, huống chi mấy ngày trước chúng ta còn âm sai dương thác mà cùng chung giường.
Trong lòng ta rối bời, nhỏ giọng nói:
“Nếu không… ta cáo bệnh, không đi nữa được không?”
Ngụy Chiêu ngẩng mắt nhìn ta:
“Nàng không muốn đi?”
“Không phải.” Ta vội nói, “Ta muốn đi.”
“Lần đầu vào cung nên sợ?”
Ngụy Chiêu đặt chén trà xuống bàn, nhướng mày:
“Nàng là vị hôn thê của Ngụy Chiêu ta. Chỉ cần ta còn sống, không ai dám làm khó nàng.”
Ta sững lại.
Đây… là đang chống lưng cho ta sao?
Dù biết phần lớn là mình nghĩ nhiều, sống mũi vẫn không khỏi cay cay.
Ta vội cúi đầu, khẽ “ừ” một tiếng.
26
Dù thế nào, cung yến vẫn phải đi.
Ta cùng Ngụy Chiêu ngồi xe ngựa tiến cung, gia quyến các đại thần khác đều phải xuống xe đi bộ từ cổng cung.
Chỉ có xe ngựa của Ngụy phủ được thông hành không trở ngại, nơi đi qua, không ai không kính cẩn.
Không biết bao lâu sau, xe ngựa dừng lại.
Ngụy Chiêu đỡ ta xuống, vượt qua đám người đang hành lễ, dẫn ta đi về phía Ngự hoa viên.
Kiếp trước ta cũng thường vào cung, biết nam nhân nhân bên ngoài không thể tùy tiện tiến vào Ngự hoa viên, liền vội nói:
“Điện soái, ngài không thể vào trong.”
Ngụy Chiêu liếc ta một cái, không đáp.
Đến trước Ngự hoa viên, hắn dừng bước:
“Vào đi, Hoàng hậu nương nương đã đợi nàng.”
“Nếu có kẻ muốn ra oai với nàng… cứ đ.á.n.h trả lại, nghe rõ chưa?”
Hóa ra… thật sự là vì chống lưng cho ta.
Ta chợt nhớ lại lần đầu tham dự cung yến ở kiếp trước — sự lúng túng và bất an khi ấy.
Những tiểu thư xuất thân cao môn đại hộ đều khinh thường ta.
Ta một mình đứng giữa nơi xa lạ, chịu đựng ánh mắt cười cợt, chế giễu từ bốn phía.
Không dám nói với Chu Từ Uyên, sợ hắn cho rằng ta vô dụng, lại làm mất mặt hắn.
Đây là lần đầu tiên… có người đích thân đưa ta đến trước Ngự hoa viên, lo liệu mọi thứ chu toàn.
Còn nói với ta—
Nếu bị bắt nạt… cứ việc đ.á.n.h trả.
27
Ta sợ trước mặt Ngụy Chiêu lại rơi lệ, liền gật đầu qua loa, vội vàng bước vào trong.
Đi được nửa đường, vẫn không nhịn được quay đầu lại.
Ngụy Chiêu vẫn đứng nơi đó nhìn ta, giữa mày mang theo chút mệt mỏi nhàn nhạt, trên mặt không lộ cảm xúc.
Chỉ trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, khẽ cong môi cười.
Không hiểu sao… trong lòng ta chợt có thêm dũng khí, lấy hết can đảm nói với hắn:
“Điện soái… đa tạ ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không dám nhìn biểu cảm của hắn, ta đỏ bừng vành tai, vội quay người đi.
Ngụy Chiêu nhìn theo bóng lưng ấy thật lâu, cho đến khi có người đến báo Hoàng thượng triệu kiến.
Hắn mới chợt hoàn hồn, khẽ cười như tự nói với mình:
“Ngốc hay không chứ.”
28
Vừa bước vào Ngự hoa viên, ta mới phát hiện mọi chuyện đều đã khác với kiếp trước.
Chưa cần ta mở lời, đã có rất nhiều phu nhân chủ động đến bắt chuyện.
Hoàng hậu nương nương — người từng giải vây cho ta ở kiếp trước — vẫn hiền hòa như cũ, lần này cũng chủ động gọi ta đến trước mặt hỏi han.
Điều kỳ lạ là… ta không hề thấy Tần Tương Nghi.
Nghe người khác trò chuyện, ta mới biết… nàng đã mang thai.
Nghe tin này, trong lòng ta không có quá nhiều gợn sóng.
Chỉ nghĩ rằng, Chu Từ Uyên rốt cuộc đã hoàn toàn bù đắp được tiếc nuối của kiếp trước.
Không chỉ cưới được người trong lòng làm thê t.ử, còn sắp làm phụ thân.
Nghĩ đến chút tình cũ, ta chỉ lặng lẽ chúc hắn từ xa—
Mọi sự thuận lợi, cùng người trong lòng… bạc đầu giai lão.
29
Chẳng bao lâu sau, Hoàng hậu cùng mọi người trò chuyện đôi câu rồi lui vào thiên điện nghỉ ngơi.
Các phu nhân quý nữ có mặt gần như cùng lúc dồn hết về phía ta.
Ta lần lượt hàn huyên với mọi người, rồi tùy tiện tìm một cái cớ, lách ra khỏi đám đông.
Khó khăn lắm mới thoát thân, ta còn chưa hết kinh hồn, đưa tay xoa nhẹ n.g.ự.c, lánh đến một góc vắng trong Ngự hoa viên ngắm cảnh.
Hôm nay trời đẹp, ánh nắng rải xuống hồ cá chép tụ đàn, lại có một phen thú vị riêng.
Ta cùng tiểu nha hoàn nổi hứng, xắn tay áo lên chơi nước.
Đang lúc vui vẻ, chợt thấy trong làn nước xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
Ta giật mình ngẩng đầu nhìn, liền thấy Chu Từ Uyên đứng bên kia hồ, ngơ ngẩn nhìn ta.
Mặt hắn ửng đỏ, dáng đứng cũng không còn đoan chính như trước — rõ ràng đã say.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong lòng ta hoảng hốt, vội buông ống tay áo xuống.
“A tỷ…”
Ta không để ý đến hắn, nắm tay tiểu nha hoàn định rời đi.
Chu Từ Uyên thấy ta muốn đi, vội vàng đuổi theo, nắm lấy cổ tay ta:
“A tỷ, đừng đi!”
“Chu đại nhân, ngài nhận nhầm người rồi, buông ra!”
Ta giãy không thoát, liền vội dặn tiểu nha hoàn:
“Mau đi gọi Hoàng hậu nương nương đến!”
Đợi tiểu nha hoàn vội vã rời đi, ta mới thở nhẹ một hơi, hạ giọng nói:
“Chu Từ Uyên, ngươi nhìn kỹ xem ta là ai!”
“A tỷ! Nàng là A tỷ! Ta sao có thể nhận nhầm A tỷ!”
Mắt Chu Từ Uyên đỏ lên, siết cổ tay ta đến đau nhói:
“A tỷ, ta sai rồi, tất cả đều sai rồi… nàng đừng đi, chúng ta trở lại như trước có được không?”
Lời hắn rối loạn, rõ ràng không biết mình đang làm gì.
Ta hít sâu một hơi, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với hắn:
“Chu Từ Uyên, ngươi đã thành thân với Tần nương t.ử, đã có gia thất, còn có đứa trẻ chưa ra đời, tỉnh táo lại đi!”
Nghe đến hai chữ “đứa trẻ”, trên mặt hắn thoáng qua vẻ hoảng loạn, vội vàng nói:
“Không phải! Ta không hề muốn chạm vào nàng, ta… ta nhầm nàng ta thành nàng!”
Ta sững người, dạ dày lập tức cuộn lên.