Túc Túc

Chương 8



Không biết lấy đâu ra sức, ta mạnh tay hất hắn ra, cúi người nôn khan.

 

“A tỷ!”

 

Chu Từ Uyên hoảng hốt, muốn đỡ ta, bị ta trừng mắt dữ dội ngăn lại.

 

“Chu Từ Uyên, ngươi có biết mình ghê tởm đến mức nào không?”

 

Ta không hiểu, vì sao thiếu niên năm xưa còn biết che mưa cho con mèo nhỏ… lại biến thành bộ dạng này.

 

Ích kỷ, ngạo mạn, ghê tởm.

 

Chu Từ Uyên chạm phải ánh mắt chán ghét của ta, lập tức đứng sững tại chỗ, không dám tiến lên nữa.

 

Thấy hắn không còn dây dưa, ta định rời khỏi đây, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập.

 

Một giọng nói the thé ch.ói tai vang lên:

 

“Ta tận mắt thấy vị hôn thê của Điện soái — Tần nương t.ử — đang lôi lôi kéo kéo với Chu đại nhân!”

 

30

 

Tiếng bước chân dồn dập tiến lại, bốn phía đã không còn đường lui.

 

Ta vội kéo Chu Từ Uyên về phía bờ hồ:

 

“Mau! Nhảy xuống!”

 

Chu Từ Uyên lập tức hiểu ý ta, hắn nhìn ta thật sâu lần cuối, giọng khàn đi:

 

“A tỷ… xin lỗi, ta đã liên lụy đến nàng.”

 

Ta sốt ruột đến mức gần như muốn khóc, không còn thời gian nói nhảm với hắn nữa:

 

“Mau nhảy đi!”

 

“Ùm” một tiếng, nước b.ắ.n tung tóe, mặt hồ dậy lên từng vòng gợn sóng.

 

Chẳng bao lâu sau, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.

 

Một tiểu nương t.ử mà kiếp trước ta từng gặp vài lần xông vào, phía sau còn dẫn theo rất nhiều người.

 

Phần lớn đều đến xem náo nhiệt.

 

Nàng ta thấy ta đứng một mình, không dám tin mà kêu lên:

 

“Sao có thể! Rõ ràng ta vừa thấy ngươi và Chu đại nhân lôi lôi kéo kéo ở đây!”

 

Ta không biện giải, cũng không vội vàng, mà trước tiên hành lễ:

 

“Thỉnh an Tống tam nương t.ử.”

 

Tống Hạc Điệp là tiểu tôn nữ của Tống Các lão, từ bé đã được nâng niu mà lớn.

 

Từ nhỏ đã thích Ngụy Chiêu.

 

Kiếp trước, ta từng nghe nàng ta luôn gây khó dễ cho Tần Tương Nghi, thậm chí suýt nữa hại c.h.ế.t nàng ấy.

 

Sau cùng Ngụy Chiêu nổi giận, Tống Các lão tuổi đã cao còn phải đích thân đến nhận lỗi hồi lâu, mới dập được cơn giận của hắn.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng ta không hiểu sao lại dâng lên một chút chua xót.

 

31.

 

Tống Hạc Điệp đã đứng trước mặt ta, vẻ mặt chất vấn:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Này! Rốt cuộc ngươi giấu Chu Từ Uyên ở đâu?”

 

Ta mỉm cười nhẹ:

 

“Lời tam nương t.ử nói, ta không hiểu ý là gì. Ta vẫn luôn đứng đây thưởng cảnh, chưa từng thấy Chu đại nhân.”

 

Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, cho rằng Tống Hạc Điệp bịa đặt, cố ý hắt nước bẩn lên người ta.

 

Tống Hạc Điệp thẹn quá hóa giận:

 

“Ta rõ ràng thấy các ngươi ở đây dây dưa với nhau! Ngươi còn hôn hắn nữa!”

 

Giọng ta đã lạnh xuống:

 

“Tam nương t.ử, xin cẩn ngôn.”

 

“Ngươi không biết xấu hổ còn không cho người khác nói sao!” nàng ta gào lên, “Ta còn thấy ngươi dán sát vào người Chu Từ Uyên—”

 

“Bốp!”

 

Một tiếng giòn vang.

 

Trên mặt Tống Hạc Điệp lập tức hiện lên dấu tay đỏ rực, nàng ta không dám tin nhìn ta.

 

Ta siết c.h.ặ.t bàn tay đang khẽ run, giọng vẫn bình tĩnh:

 

“Tam nương t.ử, xin cẩn ngôn.”

 

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

 

Không ai ngờ ta lại ra tay đ.á.n.h người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tống Hạc Điệp ôm mặt, giận dữ:

 

“Ngươi cứ chờ đấy! Ta sẽ đi nói với tổ phụ ta!”

 

Lời vừa dứt, một giọng nói lười biếng vang lên:

 

“Nếu đã vậy, chi bằng để Tống Các lão lập tức đến phân xử. Để mọi người xem thử, là cháu gái ngài sai, hay là vị hôn thê của ta sai.”

 

Ta bỗng ngẩng đầu lên.

 

Qua làn nước biếc mênh mang, ánh mắt chạm thẳng vào đôi mắt của Ngụy Chiêu.

 

Không biết hắn đến từ lúc nào, chắp tay sau lưng đứng dưới tán liễu rủ.

 

Giữa đám đông đông đúc, chỉ riêng hắn là nổi bật, ngay cả ánh nắng cũng thiên vị, vỡ vụn trong đáy mắt hắn như bầu trời đầy sao.

 

Hắn chỉ khẽ cong môi, như cười mà không phải cười.

 

Nhưng không hiểu sao, ta lại đọc được ý tứ của hắn.

 

Hắn nhất định đang khen ta—

 

“Đánh hay lắm, không hổ là người của Ngụy Chiêu ta.”

 

32

 

Vở náo loạn kết thúc bằng việc Tống Hạc Điệp phải xin lỗi ta.

 

Trên xe ngựa trở về, ta và Ngụy Chiêu đều không mở miệng.

 

Ta chờ hắn hỏi ta có gặp Chu Từ Uyên hay không, nhưng không hiểu vì sao hắn lại im lặng.

 

Đi được nửa đường, hắn vẫn nhắm mắt giả ngủ, hoàn toàn không có ý chủ động nói chuyện.

 

“Điện soái…” ta khẽ gọi.

 

“Ừ?”

 

Hắn không mở mắt. Ta nhẹ nhàng kéo tay áo hắn:

 

“Ống tay áo của ngài rách một chút, để ta vá lại cho.”

 

Ngụy Chiêu vẫn nhắm mắt, không đồng ý cũng không từ chối.

 

Ta liền tự quyết, theo hắn vào viện.

 

Đây là lần đầu tiên ta bước vào nơi ở của Ngụy Chiêu.

 

Trong viện sạch sẽ không tì vết, bày biện đơn giản mộc mạc.

 

Ta thuận miệng hỏi: “Sao không có hạ nhân?”

 

Giọng hắn nhàn nhạt:

 

“Viện của ta, không cho người ngoài vào.”

 

Vậy ta tính là người trong sao?

 

Ta mím môi, ép xuống chút vui mừng nho nhỏ trong lòng.

 

Ngụy Chiêu đã ngồi xuống đọc sách, thấy ta đứng ngây ra đó, khẽ “chậc” một tiếng:

 

“Không phải nói vá tay áo sao? Còn không qua đây?”

 

Ta hoàn hồn, vội cầm kim chỉ, ngồi xếp bằng bên cạnh hắn.

 

Hắn không có ý cởi áo ngoài, ta liền trực tiếp xâu kim luồn chỉ, cúi đầu vá lại.

 

Ta vá rất chăm chú, đến mức không nhận ra đã rất lâu rồi hắn chưa lật sang trang sách nào.

 

33.

 

Thêu thùa là thứ ta giỏi nhất, chẳng mấy chốc đã vá xong.

 

Thắt một nút chỉ đẹp, ta theo thói quen định c.ắ.n đứt sợi chỉ, chợt nhớ đây là y phục của Ngụy Chiêu.

 

Không có kéo, ta đành cầu cứu:

 

“Điện soái, ta không cắt đứt được chỉ.”

 

Ngụy Chiêu dường như mải đọc sách, không đáp.

 

Ta ngẩng đầu định gọi lại, hắn lại đột nhiên hoàn hồn, theo phản xạ cúi xuống.

 

Mũi chạm mũi, hơi thở quấn lấy nhau.

 

Gần đến mức ta gần như có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong mắt hắn.

 

Ta sững lại, đang định lùi ra.

 

Ngụy Chiêu lại giữ cằm ta, hôn sâu xuống.

 

Nụ hôn ấy quá bá đạo, như một cuộc cướp đoạt không lời tuyên chiến.

 

Ta không chịu nổi, chỉ đành chống tay xuống đất, lùi về phía sau.