Không nói còn đỡ.
Vừa nói xong ta lại nổi giận.
“Chàng còn không biết xấu hổ mà nói?”
“Trước mặt cả phủ, chàng đem thanh danh của ta ra đùa giỡn! Ngày mai cả kinh thành sẽ đồn rằng ta trăng hoa thay lòng, vẫn còn nhớ mãi không quên Thẩm Chiêu!”
“Cần thanh danh làm gì?”
Hắn vẫn mang dáng vẻ hờ hững ấy.
“Dù sao ta cũng không để ý.”
“Nhưng ta để ý!”
Ta tức đến mức quay người đi.
“Ta một lòng một dạ đối với chàng, còn chàng thì sao?!”
“Một lòng một dạ?”
Thẩm Dật cúi đầu cười khẽ.
“Thật sự một lòng một dạ, không có chút tâm tư xấu nào khác sao?”
Tâm tư xấu?
Ta có thể có tâm tư xấu gì chứ?
Tâm tư xấu lớn nhất của ta chính là năm đó không kịp từ chối lão đạo sĩ kia!
Mạc danh kỳ diệu bị đưa trở về sống lại một đời.
Lại còn bị ép phải bước chân vào cửa Thẩm gia lần nữa, ngày ngày bầu bạn với một tên mù âm dương quái khí!
Ta vùng khỏi lòng hắn, ngồi xuống mép giường, quay lưng về phía hắn, không thèm để ý đến hắn nữa.
23
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhưng Thẩm Dật nói không sai.
Thứ không có được, mới là thứ tốt nhất.
Thẩm Chiêu vậy mà thật sự tin những lời hoang đường đến cực điểm của hắn.
Cứ cách vài ngày lại lấy cớ thăm hỏi, tặng đồ, thậm chí là “vô tình đi ngang qua” để chạy tới Nhạn Thê Các.
Hơn nữa, mỗi lần gặp ta, vành mắt hắn đều đỏ đến đáng sợ.
Hết lần này đến lần khác giải thích với ta rằng giữa hắn và Tống Tri Vi không có gì.
Trước kia ta một lòng một dạ đều là hắn, hắn ỷ vào điều đó, chưa từng nghĩ trái tim ta cũng là m.á.u thịt làm nên.
Giờ đây ta không cần hắn nữa, hắn ngược lại đêm không thể ngủ, lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn cướp ta về bên mình.
Tống Tri Vi thấy hắn ngày ngày hồn vía lên mây, rất nhanh đã nhìn ra rốt cuộc ai mới là kẻ cản đường nàng ta.
Vì thế chẳng bao lâu sau, nàng ta lại giống như kiếp trước, bắt đầu ra tay với ta.
24
Mưa phùn lất phất.
Thẩm Dật có việc nên đến Đông Cung.
Ta nghĩ mấy khóm trúc Tương Phi mới được dời trồng, sau cơn mưa nhìn đẹp nhất, nên không mang theo tùy tùng, một mình chống ô đi về phía rừng trúc.
Không ngờ lại bắt gặp Thẩm Chiêu nồng nặc mùi rượu đang lảo đảo trong rừng trúc.
Vừa nhìn thấy ta, mắt hắn lập tức đỏ lên, bất chấp tất cả lao tới túm lấy tay áo ta.
“Tuế Nghi, nàng ôm ta đi! Nàng ôm ta đi!”
Trong lòng ta chán ghét đến cực điểm, giơ tay tát hắn một cái, quát hắn giữ lễ.
Nhưng hắn lại như phát điên.
Không những không lùi, ngược lại còn tiến lên một bước, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Trong lúc giằng co, hơi nóng bỏng trên người hắn xuyên qua lớp y phục truyền tới.
Hơi thở nặng nề, gương mặt đỏ bừng.
Ta cố sức vùng vẫy, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng thét kinh hãi.
“Chiêu ca ca!”
Tống Tri Vi đang đứng ở cuối rừng trúc.
Phía sau còn có hai bà t.ử cùng mấy nha hoàn đi theo.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch, như thể vừa bị kinh hãi đến cực điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Các người... các người sao có thể như vậy...”
Tiếng hét này của nàng ta vừa vang lên, khu rừng trúc vốn vắng vẻ lập tức hỗn loạn.
Xung quanh bỗng xuất hiện rất nhiều hạ nhân và bà t.ử, rõ ràng là đã sớm chuẩn bị từ trước.
Dù sao khu vực rừng trúc này, ngoài người của Nhạn Thê Các ra, ngày thường vốn rất ít người lui tới, huống chi hôm nay còn đang mưa.
Cuối cùng ngay cả lão Hầu gia và mẹ chồng cũng bị kinh động, dẫn người vội vã chạy tới.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt lập tức thay đổi, giơ tay tát ta một cái.
“Con hồ ly tinh đê tiện! Không biết liêm sỉ! Dám quyến rũ nhi t.ử ta!”
Ta bị đ.á.n.h nghiêng đầu sang một bên, bên tai ong ong không ngớt.
Còn chưa kịp lên tiếng, Tống Tri Vi đã bịch một tiếng quỳ xuống.
“Phu nhân bớt giận! Chiêu ca ca chỉ vì uống say nên nhất thời hồ đồ...”
“Say rượu?”
Mẹ chồng lập tức cắt ngang lời nàng ta.
“Chiêu nhi say rượu, nhưng con tiện nhân này lại tỉnh táo lắm!”
“Một phụ nhân đã xuất giá, giữa ban ngày ban mặt còn dây dưa với tiểu thúc, còn biết xấu hổ hay không?!”
Tống Tri Vi lại nhỏ giọng nói:
“Dù sao trước đây họ cũng từng có hôn ước... gặp lại nhau, nhất thời không kiềm chế được tình cảm, cũng là... có thể thông cảm.”
“Không kiềm chế được tình cảm?”
Lão Hầu gia nghe vậy, nhíu mày bước tới trước mặt ta.
“Từ Tuế Nghi, con và Chiêu nhi vốn là một đôi trời sinh.”
“Là chính con đổi ý, lưỡng lự giữa hai huynh đệ nhà họ Thẩm, nhất quyết đổi sang gả cho Dật nhi.”
“Ta nể mặt Từ gia và bệ hạ nên mới thuận theo ý con.”
“Nhưng giờ con đã gả cho Dật nhi rồi, hà tất còn phải đến trêu chọc Chiêu nhi?”
“Hầu gia bớt giận.”
Tống Tri Vi lại lập tức cướp lời.
“Tri Vi vào phủ chưa lâu, nhưng cũng nhìn ra Đại thiếu phu nhân và Đại công t.ử tình cảm rất sâu đậm.”
“Chuyện hôm nay... có lẽ có hiểu lầm gì đó.”
“Hiểu lầm?”
Mẹ chồng cười lạnh.
“Cái thân thể của Dật nhi thế nào, cả Hầu phủ ai mà không biết?”
“Con tiện nhân này rõ ràng là không chịu nổi cô quạnh, chủ động câu dẫn Chiêu nhi!”
Ta lạnh lùng nhìn bà ta, lửa giận trong lòng cuồn cuộn dâng lên.
Bà ta sao dám?
Bà ta vậy mà dám công khai sỉ nhục Thẩm Dật như thế!
Ta không thể nhịn được nữa:
“Phu quân ta thế nào, còn chưa tới lượt kẻ khác bàn tán!”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Chiêu lại lao về phía ta, miệng vẫn đứt quãng gọi:
“Tuế Nghi... Tuế Nghi... ta muốn nàng...”
Ta lùi lại một bước.
Chân hắn mềm nhũn, ngã vật xuống đất.
Tống Tri Vi lập tức nhào tới nắm lấy cổ tay hắn:
“Chiêu ca ca! Huynh không sao chứ?”
Nhưng chỉ trong chốc lát, sắc mặt nàng ta đột nhiên thay đổi.
“Hồng Tiêu Dẫn?!”
Nàng ta bắt mạch cho Thẩm Chiêu, mặt trắng bệch.
“Ta đã nói rồi... mấy ngày trước Chiêu ca ca còn nói với ta, Đại thiếu phu nhân giờ đã gả cho Đại công t.ử, chính là đại tẩu của huynh ấy, huynh ấy kính trọng còn không kịp, sao có thể đột nhiên làm ra chuyện như vậy...”
“Chẳng lẽ... Chiêu ca ca tự mình hạ t.h.u.ố.c chính mình hay sao?”